古诗词

送吴甥归秣陵

周紫芝

人生良苦不自知,三折肱乃成良医。rén shēng liáng kǔ bù zì zhī,sān zhé gōng nǎi chéng liáng yī。
老夫年少不知此,请为甥也今言之。lǎo fū nián shǎo bù zhī cǐ,qǐng wèi shēng yě jīn yán zhī。
平时颇喜诗有味,晚乃竟坐寒无衣。píng shí pǒ xǐ shī yǒu wèi,wǎn nǎi jìng zuò hán wú yī。
人言诗成本无用,小技止可持自怡。rén yán shī chéng běn wú yòng,xiǎo jì zhǐ kě chí zì yí。
一闻斯言寝不寐,尽欲弃去无孑遗。yī wén sī yán qǐn bù mèi,jǐn yù qì qù wú jié yí。
人皆见之唾不顾,汝乃掇拾归何为。rén jiē jiàn zhī tuò bù gù,rǔ nǎi duō shí guī hé wèi。
前年行都子访我,值我偶得南州麾。qián nián xíng dōu zi fǎng wǒ,zhí wǒ ǒu dé nán zhōu huī。
汝之老母我伯姊,何为弃养行相随。rǔ zhī lǎo mǔ wǒ bó zǐ,hé wèi qì yǎng xíng xiāng suí。
极知饥寒子良苦,况乃窀穸归无期。jí zhī jī hán zi liáng kǔ,kuàng nǎi zhūn xī guī wú qī。
翁今儿孙渐满屋,子六八女肩相差。wēng jīn ér sūn jiàn mǎn wū,zi liù bā nǚ jiān xiāng chà。
归囊羞涩止有此,世事乃尔真成痴。guī náng xiū sè zhǐ yǒu cǐ,shì shì nǎi ěr zhēn chéng chī。
渭阳老将如病骥,肉瘦到骨那能肥。wèi yáng lǎo jiāng rú bìng jì,ròu shòu dào gǔ nà néng féi。
枯萁成豆不足较,甥也幸有骅骝姿。kū qí chéng dòu bù zú jiào,shēng yě xìng yǒu huá liú zī。
丈夫岂合长贫贱,慎勿琐细含酸悲。zhàng fū qǐ hé zhǎng pín jiàn,shèn wù suǒ xì hán suān bēi。
天寒霜劲路如掌,矫首一望秋风嘶。tiān hán shuāng jìn lù rú zhǎng,jiǎo shǒu yī wàng qiū fēng sī。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。 周紫芝的作品>>

猜您喜欢

甲子立春口号四首

周紫芝

力争和议众初疑,事在君王子母知。lì zhēng hé yì zhòng chū yí,shì zài jūn wáng zi mǔ zhī。
旧日塞垣啼鸟处,如今长乐晓钟时。jiù rì sāi yuán tí niǎo chù,rú jīn zhǎng lè xiǎo zhōng shí。

甲子立春口号四首

周紫芝

晴日初生禁籞春,苑花宫树一番新。qíng rì chū shēng jìn yù chūn,yuàn huā gōng shù yī fān xīn。
君王勤俭无行乐,只作银钩赐近臣。jūn wáng qín jiǎn wú xíng lè,zhǐ zuò yín gōu cì jìn chén。

湖居无事日课小诗

周紫芝

春湖潮满入青天,浪拍东风打钓船。chūn hú cháo mǎn rù qīng tiān,làng pāi dōng fēng dǎ diào chuán。
人在空蒙飞絮里,鸟啼红白乱花前。rén zài kōng méng fēi xù lǐ,niǎo tí hóng bái luàn huā qián。

湖居无事日课小诗

周紫芝

天上阴晴不可猜,两番云黑又云开。tiān shàng yīn qíng bù kě cāi,liǎng fān yún hēi yòu yún kāi。
鹭从落日山边去,鱼趁晚湖潮里来。lù cóng luò rì shān biān qù,yú chèn wǎn hú cháo lǐ lái。

湖居无事日课小诗

周紫芝

茶了诗窗饭后杯,儿书未熟急须催。chá le shī chuāng fàn hòu bēi,ér shū wèi shú jí xū cuī。
鸟于花外唤客出,山自眼前将句来。niǎo yú huā wài huàn kè chū,shān zì yǎn qián jiāng jù lái。

湖居无事日课小诗

周紫芝

老向华胥占一窗,无心更梦小云郎。lǎo xiàng huá xū zhàn yī chuāng,wú xīn gèng mèng xiǎo yún láng。
城居可似湖居好,诗味颇随茶味长。chéng jū kě shì hú jū hǎo,shī wèi pǒ suí chá wèi zhǎng。

湖居无事日课小诗

周紫芝

花枝满树雨添肥,晴色十分春又归。huā zhī mǎn shù yǔ tiān féi,qíng sè shí fēn chūn yòu guī。
一生万事无不尔,行年六十尽成非。yī shēng wàn shì wú bù ěr,xíng nián liù shí jǐn chéng fēi。

湖居无事日课小诗

周紫芝

多情白鸟去还来,无事风扉闭复开。duō qíng bái niǎo qù hái lái,wú shì fēng fēi bì fù kāi。
山下一帆冲雨过,水边双燕得泥回。shān xià yī fān chōng yǔ guò,shuǐ biān shuāng yàn dé ní huí。

湖居无事日课小诗

周紫芝

海内名流诗有宗,时传佳句落闲中。hǎi nèi míng liú shī yǒu zōng,shí chuán jiā jù luò xián zhōng。
不道建安六七子,可是近时三数公。bù dào jiàn ān liù qī zi,kě shì jìn shí sān shù gōng。

读楚词三首

周紫芝

借令无策拒强秦,何至甘心受虎吞。jiè lìng wú cè jù qiáng qín,hé zhì gān xīn shòu hǔ tūn。
楚国已墟三十载,区区犹念尔东门。chǔ guó yǐ xū sān shí zài,qū qū yóu niàn ěr dōng mén。

读楚词三首

周紫芝

方从黄棘望回骖,可笑襄王又信谗。fāng cóng huáng jí wàng huí cān,kě xiào xiāng wáng yòu xìn chán。
已分世间无鲍叔,便须水底觅彭咸。yǐ fēn shì jiān wú bào shū,biàn xū shuǐ dǐ mì péng xián。

读楚词三首

周紫芝

人生长策是同流,却遣何人为国忧。rén shēng zhǎng cè shì tóng liú,què qiǎn hé rén wèi guó yōu。
鼎镬轩裳俱一死,屈原何得畏阳侯。dǐng huò xuān shang jù yī sǐ,qū yuán hé dé wèi yáng hóu。

春寒

周紫芝

杨柳毵毵一水间,梅花憔悴雨??。yáng liǔ sān sān yī shuǐ jiān,méi huā qiáo cuì yǔ mán suān。
春愁已自难禁酒,病骨何由更耐寒。chūn chóu yǐ zì nán jìn jiǔ,bìng gǔ hé yóu gèng nài hán。

种兰

周紫芝

桃杏花中偶并栏,依然风味是幽兰。táo xìng huā zhōng ǒu bìng lán,yī rán fēng wèi shì yōu lán。
莫因移种长安市,不作春山一样看。mò yīn yí zhǒng zhǎng ān shì,bù zuò chūn shān yī yàng kàn。

种萱

周紫芝

万事全归两鬓霜,新愁尽属少年场。wàn shì quán guī liǎng bìn shuāng,xīn chóu jǐn shǔ shǎo nián chǎng。
如今乞得忘忧草,已自无忧可得忘。rú jīn qǐ dé wàng yōu cǎo,yǐ zì wú yōu kě dé wàng。