古诗词

送吴甥归秣陵

周紫芝

人生良苦不自知,三折肱乃成良医。rén shēng liáng kǔ bù zì zhī,sān zhé gōng nǎi chéng liáng yī。
老夫年少不知此,请为甥也今言之。lǎo fū nián shǎo bù zhī cǐ,qǐng wèi shēng yě jīn yán zhī。
平时颇喜诗有味,晚乃竟坐寒无衣。píng shí pǒ xǐ shī yǒu wèi,wǎn nǎi jìng zuò hán wú yī。
人言诗成本无用,小技止可持自怡。rén yán shī chéng běn wú yòng,xiǎo jì zhǐ kě chí zì yí。
一闻斯言寝不寐,尽欲弃去无孑遗。yī wén sī yán qǐn bù mèi,jǐn yù qì qù wú jié yí。
人皆见之唾不顾,汝乃掇拾归何为。rén jiē jiàn zhī tuò bù gù,rǔ nǎi duō shí guī hé wèi。
前年行都子访我,值我偶得南州麾。qián nián xíng dōu zi fǎng wǒ,zhí wǒ ǒu dé nán zhōu huī。
汝之老母我伯姊,何为弃养行相随。rǔ zhī lǎo mǔ wǒ bó zǐ,hé wèi qì yǎng xíng xiāng suí。
极知饥寒子良苦,况乃窀穸归无期。jí zhī jī hán zi liáng kǔ,kuàng nǎi zhūn xī guī wú qī。
翁今儿孙渐满屋,子六八女肩相差。wēng jīn ér sūn jiàn mǎn wū,zi liù bā nǚ jiān xiāng chà。
归囊羞涩止有此,世事乃尔真成痴。guī náng xiū sè zhǐ yǒu cǐ,shì shì nǎi ěr zhēn chéng chī。
渭阳老将如病骥,肉瘦到骨那能肥。wèi yáng lǎo jiāng rú bìng jì,ròu shòu dào gǔ nà néng féi。
枯萁成豆不足较,甥也幸有骅骝姿。kū qí chéng dòu bù zú jiào,shēng yě xìng yǒu huá liú zī。
丈夫岂合长贫贱,慎勿琐细含酸悲。zhàng fū qǐ hé zhǎng pín jiàn,shèn wù suǒ xì hán suān bēi。
天寒霜劲路如掌,矫首一望秋风嘶。tiān hán shuāng jìn lù rú zhǎng,jiǎo shǒu yī wàng qiū fēng sī。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。 周紫芝的作品>>

猜您喜欢

甲子春日二首

周紫芝

燕来不拟著帘遮,要听双飞语日斜。yàn lái bù nǐ zhù lián zhē,yào tīng shuāng fēi yǔ rì xié。
芳草满庭人不扫,东风吹尽石楠花。fāng cǎo mǎn tíng rén bù sǎo,dōng fēng chuī jǐn shí nán huā。

甲子春日二首

周紫芝

海棠枝上晓莺啼,栀子花边蛱蝶飞。hǎi táng zhī shàng xiǎo yīng tí,zhī zi huā biān jiá dié fēi。
贪看游蜂偷蕊去,不知双燕得泥归。tān kàn yóu fēng tōu ruǐ qù,bù zhī shuāng yàn dé ní guī。

客有为予言笋不可食食之令人瘦者戏作二绝为解嘲

周紫芝

庾郎三韭坐清贫,眼看将军肉十斤。yǔ láng sān jiǔ zuò qīng pín,yǎn kàn jiāng jūn ròu shí jīn。
会遣胸中有千亩,不妨人似沈休文。huì qiǎn xiōng zhōng yǒu qiān mǔ,bù fáng rén shì shěn xiū wén。

客有为予言笋不可食食之令人瘦者戏作二绝为解嘲

周紫芝

园蔬本自不全贫,今日真成笋作斤。yuán shū běn zì bù quán pín,jīn rì zhēn chéng sǔn zuò jīn。
已恨此生相见少,更须侬作解嘲文。yǐ hèn cǐ shēng xiāng jiàn shǎo,gèng xū nóng zuò jiě cháo wén。

今日林中颇得佳笋用前韵

周紫芝

闲寻黑靥猫头笋,自把长镵雪色斤。xián xún hēi yè māo tóu sǔn,zì bǎ zhǎng chán xuě sè jīn。
恨我家无渭川竹,姓名不载马迁文。hèn wǒ jiā wú wèi chuān zhú,xìng míng bù zài mǎ qiān wén。

今日林中颇得佳笋用前韵

周紫芝

作菹须趁笋如银,莫待成竿费斧斤。zuò jū xū chèn sǔn rú yín,mò dài chéng gān fèi fǔ jīn。
安用截筒缠五采,为人催草吊湘文。ān yòng jié tǒng chán wǔ cǎi,wèi rén cuī cǎo diào xiāng wén。

刘主簿许饷苦笋未至

周紫芝

苦竹冈头竹似云,刘郎何事不挥斤。kǔ zhú gāng tóu zhú shì yún,liú láng hé shì bù huī jīn。
杯盘倘使同吴俗,荼荠谁能作楚文。bēi pán tǎng shǐ tóng wú sú,tú jì shuí néng zuò chǔ wén。

刘主簿许饷苦笋未至

周紫芝

未敢烦君便指囷,且看分笋不论斤。wèi gǎn fán jūn biàn zhǐ qūn,qiě kàn fēn sǔn bù lùn jīn。
此君自是盘中虎,空想斑斑箸下文。cǐ jūn zì shì pán zhōng hǔ,kōng xiǎng bān bān zhù xià wén。

西湖春事五首

周紫芝

两高南北拥烟鬟,浑在溟蒙细雨间。liǎng gāo nán běi yōng yān huán,hún zài míng méng xì yǔ jiān。
寄语丹青王右相,不须水墨画春山。jì yǔ dān qīng wáng yòu xiāng,bù xū shuǐ mò huà chūn shān。

西湖春事五首

周紫芝

老去无心作好春,晓来风雨故欺人。lǎo qù wú xīn zuò hǎo chūn,xiǎo lái fēng yǔ gù qī rén。
从教发白桃花笑,不管帘垂燕子嗔。cóng jiào fā bái táo huā xiào,bù guǎn lián chuí yàn zi chēn。

西湖春事五首

周紫芝

颠春柳絮风前落,卧水桃花鉴里开。diān chūn liǔ xù fēng qián luò,wò shuǐ táo huā jiàn lǐ kāi。
沙上鸳鸯忽惊起,背人飞去不回来。shā shàng yuān yāng hū jīng qǐ,bèi rén fēi qù bù huí lái。

西湖春事五首

周紫芝

寒食人家画鼓挝,踏歌声里月生华。hán shí rén jiā huà gǔ wō,tà gē shēng lǐ yuè shēng huá。
无人来祭皇妃墓,空唱吴王陌上花。wú rén lái jì huáng fēi mù,kōng chàng wú wáng mò shàng huā。

西湖春事五首

周紫芝

半垂罗幕护红妆,闲系青骢在绿杨。bàn chuí luó mù hù hóng zhuāng,xián xì qīng cōng zài lǜ yáng。
楼上日长时度曲,路边风过忽吹香。lóu shàng rì zhǎng shí dù qū,lù biān fēng guò hū chuī xiāng。

晚出郡城

周紫芝

天街打鼓出城门,暝色侵衣欲破昏。tiān jiē dǎ gǔ chū chéng mén,míng sè qīn yī yù pò hūn。
湖上晚峰横玉玦,马头新月上金盆。hú shàng wǎn fēng héng yù jué,mǎ tóu xīn yuè shàng jīn pén。

食新粳有感

周紫芝

玉粒新粳五月黄,中含风露晚秋香。yù lì xīn jīng wǔ yuè huáng,zhōng hán fēng lù wǎn qiū xiāng。
但令云子流匙滑,莫管吴侬眼下创。dàn lìng yún zi liú shi huá,mò guǎn wú nóng yǎn xià chuàng。