古诗词

题袁才举明景轩诗

项安世

孤竹两高人,不止一清字。gū zhú liǎng gāo rén,bù zhǐ yī qīng zì。
平生不念恶,和气满天地。píng shēng bù niàn è,hé qì mǎn tiān dì。
后来展禽氏,但以和得声。hòu lái zhǎn qín shì,dàn yǐ hé dé shēng。
至其不易介,耿耿秋旻清。zhì qí bù yì jiè,gěng gěng qiū mín qīng。
达人盖存我,不与外物较。dá rén gài cún wǒ,bù yǔ wài wù jiào。
冥观莹方寸,随俗等喧闹。míng guān yíng fāng cùn,suí sú děng xuān nào。
由其有内外,所以立二名。yóu qí yǒu nèi wài,suǒ yǐ lì èr míng。
要知出处间,何往非通明。yào zhī chū chù jiān,hé wǎng fēi tōng míng。
入与神明居,如月出秋水。rù yǔ shén míng jū,rú yuè chū qiū shuǐ。
出与尘坌交,如莲在泥滓。chū yǔ chén bèn jiāo,rú lián zài ní zǐ。
莲虽不拒泥,终不与泥同。lián suī bù jù ní,zhōng bù yǔ ní tóng。
月岂必在水,亦在潢污中。yuè qǐ bì zài shuǐ,yì zài huáng wū zhōng。
由然与之俱,餔糟汩其泥。yóu rán yǔ zhī jù,bù zāo gǔ qí ní。
退而省其私,炯若清庙圭。tuì ér shěng qí sī,jiǒng ruò qīng miào guī。
昔者吾先师,不拒中牟费。xī zhě wú xiān shī,bù jù zhōng móu fèi。
所贵不磷缁,不贵作同异。suǒ guì bù lín zī,bù guì zuò tóng yì。
当时解此转,惟有颛孙生。dāng shí jiě cǐ zhuǎn,wéi yǒu zhuān sūn shēng。
于人无不容,自有嘉与矜。yú rén wú bù róng,zì yǒu jiā yǔ jīn。
嗟哉道不明,智过愚不及。jiē zāi dào bù míng,zhì guò yú bù jí。
清为水底魂,浊为瓜上集。qīng wèi shuǐ dǐ hún,zhuó wèi guā shàng jí。
乡愿乘间起,遂处二者间。xiāng yuàn chéng jiān qǐ,suì chù èr zhě jiān。
不夷亦不惠,以此容其奸。bù yí yì bù huì,yǐ cǐ róng qí jiān。
吾道大明镜,皎皎当空垂。wú dào dà míng jìng,jiǎo jiǎo dāng kōng chuí。
物来无拣择,随尔多妍媸。wù lái wú jiǎn zé,suí ěr duō yán chī。
终然不失我,光景湛如一。zhōng rán bù shī wǒ,guāng jǐng zhàn rú yī。
不落内外尘,亦不中间立。bù luò nèi wài chén,yì bù zhōng jiān lì。
我学不至此,颇识此中情。wǒ xué bù zhì cǐ,pǒ shí cǐ zhōng qíng。
意语不成诗,往作轩中铭。yì yǔ bù chéng shī,wǎng zuò xuān zhōng míng。

项安世

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。 项安世的作品>>

猜您喜欢

二十三日阻雨鸭陂驿因写道中诗寄罗郢州

项安世

横吹逆洒断人行,破驿孤眠又一程。héng chuī nì sǎ duàn rén xíng,pò yì gū mián yòu yī chéng。
写得吴笺寄长寿,无情风雨却多情。xiě dé wú jiān jì zhǎng shòu,wú qíng fēng yǔ què duō qíng。

善谑驿淳于髡墓上有木斜出口占

项安世

秦人磨斧闯山东,七泽青邱入梦中。qín rén mó fǔ chuǎng shān dōng,qī zé qīng qiū rù mèng zhōng。
齐楚君臣正行乐,辟宫除道送金笼。qí chǔ jūn chén zhèng xíng lè,pì gōng chú dào sòng jīn lóng。

题鹿门山绝顶升云亭

项安世

上到山头十八盘,贪高不计足心酸。shàng dào shān tóu shí bā pán,tān gāo bù jì zú xīn suān。
年来学力荒唐甚,羞向升云顶上看。nián lái xué lì huāng táng shén,xiū xiàng shēng yún dǐng shàng kàn。

步上黄罴岭

项安世

牛头鹤弄漫虚传,未抵黄罴路刺天。niú tóu hè nòng màn xū chuán,wèi dǐ huáng pí lù cì tiān。
曳杖徐行吾自乐,世间何地不平田。yè zhàng xú xíng wú zì lè,shì jiān hé dì bù píng tián。

入普州

项安世

过尽昌州无数山,山开地辟见平田。guò jǐn chāng zhōu wú shù shān,shān kāi dì pì jiàn píng tián。
田中有麦元无米,比自昌州却可怜。tián zhōng yǒu mài yuán wú mǐ,bǐ zì chāng zhōu què kě lián。

七月二十日被檄考试出门

项安世

阿婆少也不如人,更说秋来白发新。ā pó shǎo yě bù rú rén,gèng shuō qiū lái bái fā xīn。
欲按新声忘旧谱,画鸾歌扇久生尘。yù àn xīn shēng wàng jiù pǔ,huà luán gē shàn jiǔ shēng chén。

七月二十日被檄考试出门

项安世

琼林花底散游鞭,回首长安十八年。qióng lín huā dǐ sàn yóu biān,huí shǒu zhǎng ān shí bā nián。
羞把文章对年少,老夫衣钵不堪传。xiū bǎ wén zhāng duì nián shǎo,lǎo fū yī bō bù kān chuán。

次韵黔阳王令论诗五绝句

项安世

洞庭五百里巨浸,衡岳七十二高峰。dòng tíng wǔ bǎi lǐ jù jìn,héng yuè qī shí èr gāo fēng。
不是公家椽样笔,个中施手若为容。bù shì gōng jiā chuán yàng bǐ,gè zhōng shī shǒu ruò wèi róng。

次韵黔阳王令论诗五绝句

项安世

旧日辋川图上翁,而今孙子尚家风。jiù rì wǎng chuān tú shàng wēng,ér jīn sūn zi shàng jiā fēng。
如何寂寞黔阳去,五两青纶一亩宫。rú hé jì mò qián yáng qù,wǔ liǎng qīng lún yī mǔ gōng。

次韵黔阳王令论诗五绝句

项安世

骊珠一百二十六,落纸轻圆字字同。lí zhū yī bǎi èr shí liù,luò zhǐ qīng yuán zì zì tóng。
怪得春来全少雨,烟云都在锦囊中。guài dé chūn lái quán shǎo yǔ,yān yún dōu zài jǐn náng zhōng。

次韵黔阳王令论诗五绝句

项安世

见说吟哦三十载,从来此事一生功。jiàn shuō yín ó sān shí zài,cóng lái cǐ shì yī shēng gōng。
劝君莫用雕镌得,只恐今人晚更穷。quàn jūn mò yòng diāo juān dé,zhǐ kǒng jīn rén wǎn gèng qióng。

次韵黔阳王令论诗五绝句

项安世

我亦童年学露蛩,老来留眼送归鸿。wǒ yì tóng nián xué lù qióng,lǎo lái liú yǎn sòng guī hóng。
自从谢绝曹刘后,浩荡春光满太空。zì cóng xiè jué cáo liú hòu,hào dàng chūn guāng mǎn tài kōng。

亭午热甚过石子涧

项安世

一掬儿童数树凉,两三桅子野花香。yī jū ér tóng shù shù liáng,liǎng sān wéi zi yě huā xiāng。
荒山赤日相逢处,便是天台见石梁。huāng shān chì rì xiāng féng chù,biàn shì tiān tái jiàn shí liáng。

涧上居人

项安世

跨涧作桥兼作屋,行人初到已泠然。kuà jiàn zuò qiáo jiān zuò wū,xíng rén chū dào yǐ líng rán。
全家寝食淙琤上,韶頀声中过百年。quán jiā qǐn shí cóng chēng shàng,sháo hù shēng zhōng guò bǎi nián。

四月五日解维成都连日行浅滩中或迟或速如在东中游湖甚以为乐初九日过龙爪滩两江合流江始深舟人至此歌呼鸣橹作发船离岸之声余始怆然觉身是行客颇有离索之念

项安世

青林浅濑密萦洄,唤作兰亭载酒来。qīng lín qiǎn lài mì yíng huí,huàn zuò lán tíng zài jiǔ lái。
忽听江深发鸣橹,始知身是罢官回。hū tīng jiāng shēn fā míng lǔ,shǐ zhī shēn shì bà guān huí。