古诗词

次韵张安抚李侍郎同赋茯苓酥

项安世

山人采药晞乔松,披云扶石松根空。shān rén cǎi yào xī qiáo sōng,pī yún fú shí sōng gēn kōng。
捣霜饵玉得不死,大药真与神灵通。dǎo shuāng ěr yù dé bù sǐ,dà yào zhēn yǔ shén líng tōng。
论功合在金石上,何意坐随脂泽融。lùn gōng hé zài jīn shí shàng,hé yì zuò suí zhī zé róng。
谁令千古玉环秽,涴此万壑寒林风。shuí lìng qiān gǔ yù huán huì,wò cǐ wàn hè hán lín fēng。
煎膏桐乳彼何物,滑咽润颊夸微功。jiān gāo tóng rǔ bǐ hé wù,huá yàn rùn jiá kuā wēi gōng。
嗟哉可吊不可贺,吾道至此宁非穷。jiē zāi kě diào bù kě hè,wú dào zhì cǐ níng fēi qióng。
梁公一生面如铁,阿武家儿看花月。liáng gōng yī shēng miàn rú tiě,ā wǔ jiā ér kàn huā yuè。
鲁公言言秋霜烈,作文佞仙要仙诀。lǔ gōng yán yán qiū shuāng liè,zuò wén nìng xiān yào xiān jué。
曲江翻爱软美人,此理至今吾未彻。qū jiāng fān ài ruǎn měi rén,cǐ lǐ zhì jīn wú wèi chè。
元忠独立孟青时,晚岁脂韦事凄切。yuán zhōng dú lì mèng qīng shí,wǎn suì zhī wéi shì qī qiè。
微之年少本不凡,老作瓜蝇岂非拙。wēi zhī nián shǎo běn bù fán,lǎo zuò guā yíng qǐ fēi zhuō。
精金和铅怕先缺,脂麻煮茗那可说。jīng jīn hé qiān pà xiān quē,zhī má zhǔ míng nà kě shuō。
千年妙质当珀化,一啜微甘差剑吷。qiān nián miào zhì dāng pò huà,yī chuài wēi gān chà jiàn xuè。
作诗自警勿示人,同志相期在全节。zuò shī zì jǐng wù shì rén,tóng zhì xiāng qī zài quán jié。

项安世

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。 项安世的作品>>

猜您喜欢

雪后日出三绝句

项安世

勾芒设色满丘园,著粉施朱总可怜。gōu máng shè sè mǎn qiū yuán,zhù fěn shī zhū zǒng kě lián。
未抵天公真画手,金光明里玉山川。wèi dǐ tiān gōng zhēn huà shǒu,jīn guāng míng lǐ yù shān chuān。

雪后日出三绝句

项安世

六日阴寒一夜成,梦回秋月照窗明。liù rì yīn hán yī yè chéng,mèng huí qiū yuè zhào chuāng míng。
开门一雪深三尺,展尽寒威便放晴。kāi mén yī xuě shēn sān chǐ,zhǎn jǐn hán wēi biàn fàng qíng。

上元雷雪

项安世

巫峡苍江一夜雷,南云北梦万花开。wū xiá cāng jiāng yī yè léi,nán yún běi mèng wàn huā kāi。
天作自作烧灯会,不放金莲放玉梅。tiān zuò zì zuò shāo dēng huì,bù fàng jīn lián fàng yù méi。

道山梅开最迟作四绝句

项安世

晓窗依约见凝脂,争挽南枝问别离。xiǎo chuāng yī yuē jiàn níng zhī,zhēng wǎn nán zhī wèn bié lí。
幸有今年春较早,避人何事却开迟。xìng yǒu jīn nián chūn jiào zǎo,bì rén hé shì què kāi chí。

道山梅开最迟作四绝句

项安世

走下青泥湿素綦,竹篱苔径有横枝。zǒu xià qīng ní shī sù qí,zhú lí tái jìng yǒu héng zhī。
疏花数点凄凉甚,已甚樱桃似雪时。shū huā shù diǎn qī liáng shén,yǐ shén yīng táo shì xuě shí。

道山梅开最迟作四绝句

项安世

一年人事几推移,只倚梅花似旧时。yī nián rén shì jǐ tuī yí,zhǐ yǐ méi huā shì jiù shí。
起懒妆迟花亦老,却教青鬓不成丝。qǐ lǎn zhuāng chí huā yì lǎo,què jiào qīng bìn bù chéng sī。

道山梅开最迟作四绝句

项安世

避妒含羞作态迟,等闲虚度上春时。bì dù hán xiū zuò tài chí,děng xián xū dù shàng chūn shí。
东风已到垂杨树,倚赖清香欲告谁。dōng fēng yǐ dào chuí yáng shù,yǐ lài qīng xiāng yù gào shuí。

二月十七日辞郢州值襄阳人至

项安世

谩说离家已半年,春风吹草绿如烟。mán shuō lí jiā yǐ bàn nián,chūn fēng chuī cǎo lǜ rú yān。
马军恰与征人会,此出那知不系天。mǎ jūn qià yǔ zhēng rén huì,cǐ chū nà zhī bù xì tiān。

西渡亭别罗郢州

项安世

十七年间四别离,江南江北几驱驰。shí qī nián jiān sì bié lí,jiāng nán jiāng běi jǐ qū chí。
相逢转觉工夫密,不作寻常血气衰。xiāng féng zhuǎn jué gōng fū mì,bù zuò xún cháng xuè qì shuāi。

次韵吴少保春日四首

项安世

正从濠上看鯈鱼,忽向宫中佩虎符。zhèng cóng háo shàng kàn tiáo yú,hū xiàng gōng zhōng pèi hǔ fú。
出处自殊心自一,依前鱼乐满江湖。chū chù zì shū xīn zì yī,yī qián yú lè mǎn jiāng hú。

次韵吴少保春日四首

项安世

春昼迟时思不迟,笔飞成阵墨成池。chūn zhòu chí shí sī bù chí,bǐ fēi chéng zhèn mò chéng chí。
不书虎卧龙跳字,即赋鲸鱼翡翠诗。bù shū hǔ wò lóng tiào zì,jí fù jīng yú fěi cuì shī。

次韵吴少保春日四首

项安世

米家书画最难忘,唤起眉间大宅阳。mǐ jiā shū huà zuì nán wàng,huàn qǐ méi jiān dà zhái yáng。
酒病春愁都洗尽,贴黄小字荐贤章。jiǔ bìng chūn chóu dōu xǐ jǐn,tiē huáng xiǎo zì jiàn xián zhāng。

次韵吴少保春日四首

项安世

弹压江湖景有归,指麾物象思无违。dàn yā jiāng hú jǐng yǒu guī,zhǐ huī wù xiàng sī wú wéi。
不周风顶飞栏上,抚掌人间得失微。bù zhōu fēng dǐng fēi lán shàng,fǔ zhǎng rén jiān dé shī wēi。

贺范安抚上事十绝

项安世

前肩苏叟后陪朱,父子经筵世已无。qián jiān sū sǒu hòu péi zhū,fù zi jīng yán shì yǐ wú。
谁见诸孙同盛事,槐龙阴下六丝絇。shuí jiàn zhū sūn tóng shèng shì,huái lóng yīn xià liù sī qú。

贺范安抚上事十绝

项安世

泰陵初政似昭陵,荣国亲扶晓日升。tài líng chū zhèng shì zhāo líng,róng guó qīn fú xiǎo rì shēng。
欲把经纶付乔木,内前车马已腾腾。yù bǎ jīng lún fù qiáo mù,nèi qián chē mǎ yǐ téng téng。