古诗词

次韵张安抚李侍郎同赋茯苓酥

项安世

山人采药晞乔松,披云扶石松根空。shān rén cǎi yào xī qiáo sōng,pī yún fú shí sōng gēn kōng。
捣霜饵玉得不死,大药真与神灵通。dǎo shuāng ěr yù dé bù sǐ,dà yào zhēn yǔ shén líng tōng。
论功合在金石上,何意坐随脂泽融。lùn gōng hé zài jīn shí shàng,hé yì zuò suí zhī zé róng。
谁令千古玉环秽,涴此万壑寒林风。shuí lìng qiān gǔ yù huán huì,wò cǐ wàn hè hán lín fēng。
煎膏桐乳彼何物,滑咽润颊夸微功。jiān gāo tóng rǔ bǐ hé wù,huá yàn rùn jiá kuā wēi gōng。
嗟哉可吊不可贺,吾道至此宁非穷。jiē zāi kě diào bù kě hè,wú dào zhì cǐ níng fēi qióng。
梁公一生面如铁,阿武家儿看花月。liáng gōng yī shēng miàn rú tiě,ā wǔ jiā ér kàn huā yuè。
鲁公言言秋霜烈,作文佞仙要仙诀。lǔ gōng yán yán qiū shuāng liè,zuò wén nìng xiān yào xiān jué。
曲江翻爱软美人,此理至今吾未彻。qū jiāng fān ài ruǎn měi rén,cǐ lǐ zhì jīn wú wèi chè。
元忠独立孟青时,晚岁脂韦事凄切。yuán zhōng dú lì mèng qīng shí,wǎn suì zhī wéi shì qī qiè。
微之年少本不凡,老作瓜蝇岂非拙。wēi zhī nián shǎo běn bù fán,lǎo zuò guā yíng qǐ fēi zhuō。
精金和铅怕先缺,脂麻煮茗那可说。jīng jīn hé qiān pà xiān quē,zhī má zhǔ míng nà kě shuō。
千年妙质当珀化,一啜微甘差剑吷。qiān nián miào zhì dāng pò huà,yī chuài wēi gān chà jiàn xuè。
作诗自警勿示人,同志相期在全节。zuò shī zì jǐng wù shì rén,tóng zhì xiāng qī zài quán jié。

项安世

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。 项安世的作品>>

猜您喜欢

竹小口候风

项安世

河边高柳种成帷,隔尽朝阳与夕曦。hé biān gāo liǔ zhǒng chéng wéi,gé jǐn cháo yáng yǔ xī xī。
卧看绿阴凉吹里,纷纷黄叶下如筛。wò kàn lǜ yīn liáng chuī lǐ,fēn fēn huáng yè xià rú shāi。

次韵送刘都干赴金陵

项安世

六朝宫殿台城古,千徼貔貅幕府尊。liù cháo gōng diàn tái chéng gǔ,qiān jiǎo pí xiū mù fǔ zūn。
消得能诗如小谢,去吟佳句张辕门。xiāo dé néng shī rú xiǎo xiè,qù yín jiā jù zhāng yuán mén。

次韵送刘都干赴金陵

项安世

美人去作江东云,此酒何时共一樽。měi rén qù zuò jiāng dōng yún,cǐ jiǔ hé shí gòng yī zūn。
若上高楼望吴越,亦须回首念荆门。ruò shàng gāo lóu wàng wú yuè,yì xū huí shǒu niàn jīng mén。

次韵送刘都干赴金陵

项安世

坐中无子不复乐,幕下得君应更尊。zuò zhōng wú zi bù fù lè,mù xià dé jūn yīng gèng zūn。
相思不似此江水,日日解到西州门。xiāng sī bù shì cǐ jiāng shuǐ,rì rì jiě dào xī zhōu mén。

次韵送刘都干赴金陵

项安世

商妇唱歌歌断魂,吴姬压酒酒盈樽。shāng fù chàng gē gē duàn hún,wú jī yā jiǔ jiǔ yíng zūn。
金陵子弟相呼唤,醉著轻衫过市门。jīn líng zi dì xiāng hū huàn,zuì zhù qīng shān guò shì mén。

次韵送刘都干赴金陵

项安世

且可勤买抛青春,酌以瘿藤之文樽。qiě kě qín mǎi pāo qīng chūn,zhuó yǐ yǐng téng zhī wén zūn。
与君只欲醉中别,切莫更歌驹在门。yǔ jūn zhǐ yù zuì zhōng bié,qiè mò gèng gē jū zài mén。

次韵送刘都干赴金陵

项安世

风急柳丝飞漠漠,雨馀花片落阴阴。fēng jí liǔ sī fēi mò mò,yǔ yú huā piàn luò yīn yīn。
行人正用此时去,忍听逢逢船鼓音。xíng rén zhèng yòng cǐ shí qù,rěn tīng féng féng chuán gǔ yīn。

次韵送刘都干赴金陵

项安世

桃花逐水水初长,草色迷春春正阴。táo huā zhú shuǐ shuǐ chū zhǎng,cǎo sè mí chūn chūn zhèng yīn。
客子带将春色去,离歌肠断不成音。kè zi dài jiāng chūn sè qù,lí gē cháng duàn bù chéng yīn。

次韵送刘都干赴金陵

项安世

涌金门外青莲荡,朱雀桁边细柳阴。yǒng jīn mén wài qīng lián dàng,zhū què héng biān xì liǔ yīn。
小艇年年寄湖海,教成儿女作吴音。xiǎo tǐng nián nián jì hú hǎi,jiào chéng ér nǚ zuò wú yīn。

以霜柿饷郑检法

项安世

发毛似霜纷纷白,心地如砂炯炯丹。fā máo shì shuāng fēn fēn bái,xīn dì rú shā jiǒng jiǒng dān。
细数诸公谁称此,陶窗居士最宜餐。xì shù zhū gōng shuí chēng cǐ,táo chuāng jū shì zuì yí cān。

赠石首李令

项安世

风荻点头如我助,江豚吐气欲谁冤。fēng dí diǎn tóu rú wǒ zhù,jiāng tún tǔ qì yù shuí yuān。
岸边有客来求脍,只与餐鱼莫与言。àn biān yǒu kè lái qiú kuài,zhǐ yǔ cān yú mò yǔ yán。

赠石首李令

项安世

老子头颅新似雪,元兄邱垄旧成阴。lǎo zi tóu lú xīn shì xuě,yuán xiōng qiū lǒng jiù chéng yīn。
莫谈三十年前事,愁损河阳一县心。mò tán sān shí nián qián shì,chóu sǔn hé yáng yī xiàn xīn。

过彭泽县

项安世

去家百里便言归,犹道无成白首非。qù jiā bǎi lǐ biàn yán guī,yóu dào wú chéng bái shǒu fēi。
万里青天行蜀道,此心何日得无违。wàn lǐ qīng tiān xíng shǔ dào,cǐ xīn hé rì dé wú wéi。

南康刘知录惠贶诗编

项安世

枫疏栗雏康山老,石出舟横汇泽贫。fēng shū lì chú kāng shān lǎo,shí chū zhōu héng huì zé pín。
挂钵西街三十日,不知邻屋是诗人。guà bō xī jiē sān shí rì,bù zhī lín wū shì shī rén。

次韵胡季履鹅梨绝句

项安世

饤坐只供儿女爱,蒸来堪与俗人言。dìng zuò zhǐ gōng ér nǚ ài,zhēng lái kān yǔ sú rén yán。
故应世上逃名者,火枣同功赴一原。gù yīng shì shàng táo míng zhě,huǒ zǎo tóng gōng fù yī yuán。