古诗词

淳熙四年六月二十七日登大峨之巅一名胜峰山佛书以为普贤大士所居连日光相大现赋诗纪实属印老刻之以为山中一重公案

范成大

胜峰高哉摩紫青,白鹿导我登化城。shèng fēng gāo zāi mó zǐ qīng,bái lù dǎo wǒ dēng huà chéng。
住山大士喜客至,兜罗布界缤相迎。zhù shān dà shì xǐ kè zhì,dōu luó bù jiè bīn xiāng yíng。
圆景明晖倚云立,艴如七宝庄严成。yuán jǐng míng huī yǐ yún lì,fú rú qī bǎo zhuāng yán chéng。
一光未定一光发,中有墨像随心生。yī guāng wèi dìng yī guāng fā,zhōng yǒu mò xiàng suí xīn shēng。
白毫从地插空碧,散烛象纬天龙惊。bái háo cóng dì chā kōng bì,sàn zhú xiàng wěi tiān lóng jīng。
夜神受记亦修供,照世洞然千百灯。yè shén shòu jì yì xiū gōng,zhào shì dòng rán qiān bǎi dēng。
明朝银界混一白,咫尺眩转寒凌兢。míng cháo yín jiè hùn yī bái,zhǐ chǐ xuàn zhuǎn hán líng jīng。
天容野色鯈开闭,惨澹变化愁仙灵。tiān róng yě sè tiáo kāi bì,cǎn dàn biàn huà chóu xiān líng。
人言六通欲大现,洗山急雨如盆倾。rén yán liù tōng yù dà xiàn,xǐ shān jí yǔ rú pén qīng。
重轮叠采印岩腹,非烟非雾非丹青。zhòng lún dié cǎi yìn yán fù,fēi yān fēi wù fēi dān qīng。
我与化人中共住,镜光觌面交相呈。wǒ yǔ huà rén zhōng gòng zhù,jìng guāng dí miàn jiāo xiāng chéng。
前山忽涌大圆相,日围月晕浮青冥。qián shān hū yǒng dà yuán xiāng,rì wéi yuè yūn fú qīng míng。
林泉草木尽含裹,是则名为普光明。lín quán cǎo mù jǐn hán guǒ,shì zé míng wèi pǔ guāng míng。
言词海藏不胜赞,北峰复有金桥横。yán cí hǎi cáng bù shèng zàn,běi fēng fù yǒu jīn qiáo héng。
众慈久立佛事竟,一尘不起山竛竮。zhòng cí jiǔ lì fú shì jìng,yī chén bù qǐ shān líng pīng。
向来无法可宣说,为问有耳如何听。xiàng lái wú fǎ kě xuān shuō,wèi wèn yǒu ěr rú hé tīng。
我本三生同行愿,随缘一念犹相应。wǒ běn sān shēng tóng xíng yuàn,suí yuán yī niàn yóu xiāng yīng。
此行且复印心地,衣有宝珠奚外营。cǐ xíng qiě fù yìn xīn dì,yī yǒu bǎo zhū xī wài yíng。
题诗说偈作公案,亦使来者知吾曾。tí shī shuō jì zuò gōng àn,yì shǐ lái zhě zhī wú céng。
神通佛法须判断,一任热碗春雷鸣。shén tōng fú fǎ xū pàn duàn,yī rèn rè wǎn chūn léi míng。
范成大

范成大

范成大(1126-1193),字致能,号称石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人。谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。 范成大的作品>>

猜您喜欢

病中绝句八首

范成大

檐头排溜密如帘,溪上层阴定解严。yán tóu pái liū mì rú lián,xī shàng céng yīn dìng jiě yán。
最是看山奇绝处,白云堆絮拥青尖。zuì shì kàn shān qí jué chù,bái yún duī xù yōng qīng jiān。

病中绝句八首

范成大

夜合梢头蘸紫茸,菉葱顶上拆黄封。yè hé shāo tóu zhàn zǐ rōng,lù cōng dǐng shàng chāi huáng fēng。
去年团扇题诗处,依旧疏帘细雨中。qù nián tuán shàn tí shī chù,yī jiù shū lián xì yǔ zhōng。

病中绝句八首

范成大

盆倾瓴建夜翻渠,绕屋蛙声一倍粗。pén qīng líng jiàn yè fān qú,rào wū wā shēng yī bèi cū。
想见西堂浑不睡,明朝踏湿看菖蒲。xiǎng jiàn xī táng hún bù shuì,míng cháo tà shī kàn chāng pú。

病中绝句八首

范成大

晴色先从喜鹊知,斜阳一抹照天西。qíng sè xiān cóng xǐ què zhī,xié yáng yī mǒ zhào tiān xī。
竹鸡何物能无赖,如许泥深更苦啼。zhú jī hé wù néng wú lài,rú xǔ ní shēn gèng kǔ tí。

高景庵泉亭

范成大

峰头挥手笑红尘,天入双眸洗翳昏。fēng tóu huī shǒu xiào hóng chén,tiān rù shuāng móu xǐ yì hūn。
万里西风熟粳稻,白云堆里著黄云。wàn lǐ xī fēng shú jīng dào,bái yún duī lǐ zhù huáng yún。

题记事册

范成大

北山山下小庵居,佛劫仙尘只故吾。běi shān shān xià xiǎo ān jū,fú jié xiān chén zhǐ gù wú。
八万四千空色界,不离一法认毗卢。bā wàn sì qiān kōng sè jiè,bù lí yī fǎ rèn pí lú。

次韵致远自毗陵见寄二首

范成大

黄鹄高飞碧落寒,向来山水梦惊残。huáng gǔ gāo fēi bì luò hán,xiàng lái shān shuǐ mèng jīng cán。
故情若问玄真子,依旧江头把钓竿。gù qíng ruò wèn xuán zhēn zi,yī jiù jiāng tóu bǎ diào gān。

次韵致远自毗陵见寄二首

范成大

新词一阕话羁愁,清似寒泉咽陇头。xīn cí yī què huà jī chóu,qīng shì hán quán yàn lǒng tóu。
官下有谁同此景,仲宣应是独登楼。guān xià yǒu shuí tóng cǐ jǐng,zhòng xuān yīng shì dú dēng lóu。

上沙遇雨快凉

范成大

刮地风来健葛衣,一凉便觉暑光低。guā dì fēng lái jiàn gé yī,yī liáng biàn jué shǔ guāng dī。
云头龙挂如垂箸,雨在中峰白塔西。yún tóu lóng guà rú chuí zhù,yǔ zài zhōng fēng bái tǎ xī。

自天平岭过高景庵

范成大

卓笔峰前树作团,天平岭上石成关。zhuó bǐ fēng qián shù zuò tuán,tiān píng lǐng shàng shí chéng guān。
绿阴匝地无人过,落日秋蝉满四山。lǜ yīn zā dì wú rén guò,luò rì qiū chán mǎn sì shān。

高景山夜归

范成大

伊轧篮舆草露间,夜凉月暗走孱颜。yī yà lán yú cǎo lù jiān,yè liáng yuè àn zǒu càn yán。
忽逢陂水明如镜,照见沉沉倒景山。hū féng bēi shuǐ míng rú jìng,zhào jiàn chén chén dào jǐng shān。

白云岭

范成大

路入千峰一线通,陆离长剑立天风。lù rù qiān fēng yī xiàn tōng,lù lí zhǎng jiàn lì tiān fēng。
五年领客题诗处,正在孤云乱石中。wǔ nián lǐng kè tí shī chù,zhèng zài gū yún luàn shí zhōng。

偃月泉

范成大

松风竹露午犹寒,知有龙蟠一掬悭。sōng fēng zhú lù wǔ yóu hán,zhī yǒu lóng pán yī jū qiān。
我欲今年来结夏,莫扃岫幌掩云关。wǒ yù jīn nián lái jié xià,mò jiōng xiù huǎng yǎn yún guān。

读唐太宗纪

范成大

宫府相图势不收,国家何有各身谋。gōng fǔ xiāng tú shì bù shōu,guó jiā hé yǒu gè shēn móu。
纵无管蔡当时例,业已弯弓肯罢休。zòng wú guǎn cài dāng shí lì,yè yǐ wān gōng kěn bà xiū。

读唐太宗纪

范成大

弟兄相贼斁天伦,自古无如舜苦辛。dì xiōng xiāng zéi yì tiān lún,zì gǔ wú rú shùn kǔ xīn。
掩井捐阶危万死,不闻亲杀鼻亭神。yǎn jǐng juān jiē wēi wàn sǐ,bù wén qīn shā bí tíng shén。