古诗词

淳熙四年六月二十七日登大峨之巅一名胜峰山佛书以为普贤大士所居连日光相大现赋诗纪实属印老刻之以为山中一重公案

范成大

胜峰高哉摩紫青,白鹿导我登化城。shèng fēng gāo zāi mó zǐ qīng,bái lù dǎo wǒ dēng huà chéng。
住山大士喜客至,兜罗布界缤相迎。zhù shān dà shì xǐ kè zhì,dōu luó bù jiè bīn xiāng yíng。
圆景明晖倚云立,艴如七宝庄严成。yuán jǐng míng huī yǐ yún lì,fú rú qī bǎo zhuāng yán chéng。
一光未定一光发,中有墨像随心生。yī guāng wèi dìng yī guāng fā,zhōng yǒu mò xiàng suí xīn shēng。
白毫从地插空碧,散烛象纬天龙惊。bái háo cóng dì chā kōng bì,sàn zhú xiàng wěi tiān lóng jīng。
夜神受记亦修供,照世洞然千百灯。yè shén shòu jì yì xiū gōng,zhào shì dòng rán qiān bǎi dēng。
明朝银界混一白,咫尺眩转寒凌兢。míng cháo yín jiè hùn yī bái,zhǐ chǐ xuàn zhuǎn hán líng jīng。
天容野色鯈开闭,惨澹变化愁仙灵。tiān róng yě sè tiáo kāi bì,cǎn dàn biàn huà chóu xiān líng。
人言六通欲大现,洗山急雨如盆倾。rén yán liù tōng yù dà xiàn,xǐ shān jí yǔ rú pén qīng。
重轮叠采印岩腹,非烟非雾非丹青。zhòng lún dié cǎi yìn yán fù,fēi yān fēi wù fēi dān qīng。
我与化人中共住,镜光觌面交相呈。wǒ yǔ huà rén zhōng gòng zhù,jìng guāng dí miàn jiāo xiāng chéng。
前山忽涌大圆相,日围月晕浮青冥。qián shān hū yǒng dà yuán xiāng,rì wéi yuè yūn fú qīng míng。
林泉草木尽含裹,是则名为普光明。lín quán cǎo mù jǐn hán guǒ,shì zé míng wèi pǔ guāng míng。
言词海藏不胜赞,北峰复有金桥横。yán cí hǎi cáng bù shèng zàn,běi fēng fù yǒu jīn qiáo héng。
众慈久立佛事竟,一尘不起山竛竮。zhòng cí jiǔ lì fú shì jìng,yī chén bù qǐ shān líng pīng。
向来无法可宣说,为问有耳如何听。xiàng lái wú fǎ kě xuān shuō,wèi wèn yǒu ěr rú hé tīng。
我本三生同行愿,随缘一念犹相应。wǒ běn sān shēng tóng xíng yuàn,suí yuán yī niàn yóu xiāng yīng。
此行且复印心地,衣有宝珠奚外营。cǐ xíng qiě fù yìn xīn dì,yī yǒu bǎo zhū xī wài yíng。
题诗说偈作公案,亦使来者知吾曾。tí shī shuō jì zuò gōng àn,yì shǐ lái zhě zhī wú céng。
神通佛法须判断,一任热碗春雷鸣。shén tōng fú fǎ xū pàn duàn,yī rèn rè wǎn chūn léi míng。
范成大

范成大

范成大(1126-1193),字致能,号称石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人。谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。 范成大的作品>>

猜您喜欢

读唐太宗纪

范成大

佐命诸公趣夜装,争言社稷要灵长。zuǒ mìng zhū gōng qù yè zhuāng,zhēng yán shè jì yào líng zhǎng。
就令昆季尸神器,未必唐家便破亡。jiù lìng kūn jì shī shén qì,wèi bì táng jiā biàn pò wáng。

读唐太宗纪

范成大

建成回马欲驰归,元吉行趋武德闱。jiàn chéng huí mǎ yù chí guī,yuán jí xíng qū wǔ dé wéi。
若使两人俱得去,却于何处极兵威。ruò shǐ liǎng rén jù dé qù,què yú hé chù jí bīng wēi。

读唐太宗纪

范成大

嫡长承祧有大伦,老公爱子本平均。dí zhǎng chéng tiāo yǒu dà lún,lǎo gōng ài zi běn píng jūn。
只知世上寻常理,争信英雄解灭亲。zhǐ zhī shì shàng xún cháng lǐ,zhēng xìn yīng xióng jiě miè qīn。

题南塘客舍

范成大

闲里方知得此生,痴人身外更经营。xián lǐ fāng zhī dé cǐ shēng,chī rén shēn wài gèng jīng yíng。
君看坐贾行商辈,谁复从容唱渭城。jūn kàn zuò jiǎ xíng shāng bèi,shuí fù cóng róng chàng wèi chéng。

重读唐太宗纪

范成大

父子情深苦亦深,盖天神武一沾襟。fù zi qíng shēn kǔ yì shēn,gài tiān shén wǔ yī zhān jīn。
想当拔刃投床际,也忆海池舟里心。xiǎng dāng bá rèn tóu chuáng jì,yě yì hǎi chí zhōu lǐ xīn。

重读唐太宗纪

范成大

承乾谋父保天年,青雀图兄亦两全。chéng qián móu fù bǎo tiān nián,qīng què tú xiōng yì liǎng quán。
隐刺诸儿却孥戮,一私知隔几山渊。yǐn cì zhū ér què nú lù,yī sī zhī gé jǐ shān yuān。

重读唐太宗纪

范成大

更张聊欲亢吾宗,仁孝承家合至公。gèng zhāng liáo yù kàng wú zōng,rén xiào chéng jiā hé zhì gōng。
天发杀机那可料,正投阿武祸胎中。tiān fā shā jī nà kě liào,zhèng tóu ā wǔ huò tāi zhōng。

净行寺傍皆圩田每为潦涨所决民岁岁兴筑患粮绝功辄不成

范成大

崩涛裂岸四三年,落日寒烟正渺然。bēng tāo liè àn sì sān nián,luò rì hán yān zhèng miǎo rán。
空腹荷锄那办此,人功未至不关天。kōng fù hé chú nà bàn cǐ,rén gōng wèi zhì bù guān tiān。

衮山道中

范成大

虎啸狐鸣苦竹丛,魂惊终日走蒙茸。hǔ xiào hú míng kǔ zhú cóng,hún jīng zhōng rì zǒu méng rōng。
松林断处前山缺,又见南湖数十峰。sōng lín duàn chù qián shān quē,yòu jiàn nán hú shù shí fēng。

元夕泊舟霅川

范成大

莲炬光中月自圆,人情草草竞华年。lián jù guāng zhōng yuè zì yuán,rén qíng cǎo cǎo jìng huá nián。
最怜一夜旗亭鼓,能共钟声到客船。zuì lián yī yè qí tíng gǔ,néng gòng zhōng shēng dào kè chuán。

桐川郡圃梅极盛皆围抱高木浙中无有

范成大

家住丹枫白苇林,横枝一笑万黄金。jiā zhù dān fēng bái wěi lín,héng zhī yī xiào wàn huáng jīn。
玉溪园里逢千树,还尽春风未足心。yù xī yuán lǐ féng qiān shù,hái jǐn chūn fēng wèi zú xīn。

牧马山道中

范成大

土桥茅屋两三家,竹里鸣泉漱白沙。tǔ qiáo máo wū liǎng sān jiā,zhú lǐ míng quán shù bái shā。
春色恼人无畔岸,乱飘风袖拂梅花。chūn sè nǎo rén wú pàn àn,luàn piāo fēng xiù fú méi huā。

游宁国奉圣寺

范成大

松梢台殿郁高标,山转溪回一水朝。sōng shāo tái diàn yù gāo biāo,shān zhuǎn xī huí yī shuǐ cháo。
不惜褰裳呼小渡,夜来春涨失浮桥。bù xī qiān shang hū xiǎo dù,yè lái chūn zhǎng shī fú qiáo。

自宁国溪行至宣城舟人云凡百八十滩

范成大

波惊石险夜喧雷,晓泊旗亭笑眼开。bō jīng shí xiǎn yè xuān léi,xiǎo pō qí tíng xiào yǎn kāi。
休问行人缘底瘦,适从百八十滩来。xiū wèn xíng rén yuán dǐ shòu,shì cóng bǎi bā shí tān lái。

晚步西园

范成大

料峭轻寒结晚阴,飞花院落怨春深。liào qiào qīng hán jié wǎn yīn,fēi huā yuàn luò yuàn chūn shēn。
吹开红紫还吹落,一种东风两样心。chuī kāi hóng zǐ hái chuī luò,yī zhǒng dōng fēng liǎng yàng xīn。