古诗词

寄耿令几父过新堂邑作乃几父旧治之地

黄庭坚

呼船凌大河,驱马踏平沙。hū chuán líng dà hé,qū mǎ tà píng shā。
道傍开新邑,千户有生涯。dào bàng kāi xīn yì,qiān hù yǒu shēng yá。
四衢平且直,绿槐阴县衙。sì qú píng qiě zhí,lǜ huái yīn xiàn yá。
问谁作此邑,耆旧对予嗟。wèn shuí zuò cǐ yì,qí jiù duì yǔ jiē。
前日耿令君,迁民出坳窊。qián rì gěng lìng jūn,qiān mín chū ào wā。
始迁民怀土,异端极纷拿。shǐ qiān mín huái tǔ,yì duān jí fēn ná。
既迁人气和,草木茂萌芽。jì qiān rén qì hé,cǎo mù mào méng yá。
桃李虽不言,春风满城花。táo lǐ suī bù yán,chūn fēng mǎn chéng huā。
陵陂青青麦,烟雨润桑麻。líng bēi qīng qīng mài,yān yǔ rùn sāng má。
自非耿令君,大泽荒蒹葭。zì fēi gěng lìng jūn,dà zé huāng jiān jiā。
白头晏起饭,襁褓语呕哑。bái tóu yàn qǐ fàn,qiǎng bǎo yǔ ǒu yǎ。
自非耿令君,漂转随鱼虾。zì fēi gěng lìng jūn,piāo zhuǎn suí yú xiā。
岂弟民父母,不专司敛赊。qǐ dì mín fù mǔ,bù zhuān sī liǎn shē。
令君两男儿,有德必世家。lìng jūn liǎng nán ér,yǒu dé bì shì jiā。
问令今安在,解官驾柴车。wèn lìng jīn ān zài,jiě guān jià chái chē。
当时舞文吏,白璧强生瑕。dāng shí wǔ wén lì,bái bì qiáng shēng xiá。
令君袖手去,不忍试虎牙。lìng jūn xiù shǒu qù,bù rěn shì hǔ yá。
人往惜事废,感深知政嘉。rén wǎng xī shì fèi,gǎn shēn zhī zhèng jiā。
我闻耆旧语,叹息至昏鸦。wǒ wén qí jiù yǔ,tàn xī zhì hūn yā。
定知循吏传,来者不能加。dìng zhī xún lì chuán,lái zhě bù néng jiā。
今为将军客,轩盖湛光华。jīn wèi jiāng jūn kè,xuān gài zhàn guāng huá。
幕府省文书,醉归接䍦斜。mù fǔ shěng wén shū,zuì guī jiē lí xié。
怀宝仁者病,偷安道之邪。huái bǎo rén zhě bìng,tōu ān dào zhī xié。
勉哉思爱日,赠言同马檛。miǎn zāi sī ài rì,zèng yán tóng mǎ zhuā。
黄庭坚

黄庭坚

黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。 黄庭坚的作品>>

猜您喜欢

睡起

黄庭坚

仿佛江南一梦中,虚堂尽日转温风。fǎng fú jiāng nán yī mèng zhōng,xū táng jǐn rì zhuǎn wēn fēng。
春深稍觉裌衣重,昼永不知樽酒空。chūn shēn shāo jué jiá yī zhòng,zhòu yǒng bù zhī zūn jiǔ kōng。

谢晓纯送衲袜

黄庭坚

刬草曾升马祖堂,暖窗接膝话还乡。chǎn cǎo céng shēng mǎ zǔ táng,nuǎn chuāng jiē xī huà hái xiāng。
赠行百衲兜罗袜,处处相随入道场。zèng xíng bǎi nà dōu luó wà,chù chù xiāng suí rù dào chǎng。

以金沙酴醾送公寿

黄庭坚

天遣酴醾玉作花,紫绵揉色染金沙。tiān qiǎn tú mí yù zuò huā,zǐ mián róu sè rǎn jīn shā。
凭君着意樽前看,便与春工立等差。píng jūn zhe yì zūn qián kàn,biàn yǔ chūn gōng lì děng chà。

武陵

黄庭坚

武陵樵客出桃源,自许重游不作难。wǔ líng qiáo kè chū táo yuán,zì xǔ zhòng yóu bù zuò nán。
却觅洞门烟锁断,归舟风月夜深寒。què mì dòng mén yān suǒ duàn,guī zhōu fēng yuè yè shēn hán。

李右司以诗送梅花至潞公予虽不接右司想见其人用老杜和元次山诗例次韵

黄庭坚

凡花俗草败人意,晚见琼蕤不恨迟。fán huā sú cǎo bài rén yì,wǎn jiàn qióng ruí bù hèn chí。
江左风流尚如此,春功终到岁寒枝。jiāng zuǒ fēng liú shàng rú cǐ,chūn gōng zhōng dào suì hán zhī。

戏答李子真河上见招来诗颇夸河上风物聊以当嘲云

黄庭坚

浑浑旧水无新意,漫漫黄尘涴白鸥。hún hún jiù shuǐ wú xīn yì,màn màn huáng chén wò bái ōu。
安得江湖忽当眼,卧听禽语信船流。ān dé jiāng hú hū dāng yǎn,wò tīng qín yǔ xìn chuán liú。

催公静碾茶

黄庭坚

雪里过门多恶客,春阴只恼有情人。xuě lǐ guò mén duō è kè,chūn yīn zhǐ nǎo yǒu qíng rén。
睡魔正仰茶料理,急遣溪童碾玉尘。shuì mó zhèng yǎng chá liào lǐ,jí qiǎn xī tóng niǎn yù chén。

用前韵戏公静

黄庭坚

偶逢携酒便与饮,竟别我为何等人。ǒu féng xié jiǔ biàn yǔ yǐn,jìng bié wǒ wèi hé děng rén。
兔月龙团不当惜,长卿消渴肺生尘。tù yuè lóng tuán bù dāng xī,zhǎng qīng xiāo kě fèi shēng chén。

百花洲杂题

黄庭坚

范公种竹水边亭,漂泊来游一客星。fàn gōng zhǒng zhú shuǐ biān tíng,piāo pō lái yóu yī kè xīng。
神理不应从此尽,百年草树至今青。shén lǐ bù yīng cóng cǐ jǐn,bǎi nián cǎo shù zhì jīn qīng。

砌台晚思

黄庭坚

日极江南千里春,谁今洒笔可招魂。rì jí jiāng nán qiān lǐ chūn,shuí jīn sǎ bǐ kě zhāo hún。
向人犹作故时面,翠竹苍烟一万根。xiàng rén yóu zuò gù shí miàn,cuì zhú cāng yān yī wàn gēn。

和谢公定河朔漫成八首

黄庭坚

急雨长风溢两河,欣然河伯顺风歌。jí yǔ zhǎng fēng yì liǎng hé,xīn rán hé bó shùn fēng gē。
行观东海方存少,不以黄流更自多。xíng guān dōng hǎi fāng cún shǎo,bù yǐ huáng liú gèng zì duō。

和谢公定河朔漫成八首

黄庭坚

直渠杀势烦才吏,机器爬沙聚水兵。zhí qú shā shì fán cái lì,jī qì pá shā jù shuǐ bīng。
河面常从天上落,金堤千里护都城。hé miàn cháng cóng tiān shàng luò,jīn dī qiān lǐ hù dōu chéng。

和谢公定河朔漫成八首

黄庭坚

直令南粤还归帝,谁谓匈奴不敢王。zhí lìng nán yuè hái guī dì,shuí wèi xiōng nú bù gǎn wáng。
愿见推财多卜式,未须算赋似桑羊。yuàn jiàn tuī cái duō bo shì,wèi xū suàn fù shì sāng yáng。

和谢公定河朔漫成八首

黄庭坚

莱公庙略传耆旧,韩令风流在井疆。lái gōng miào lüè chuán qí jiù,hán lìng fēng liú zài jǐng jiāng。
安用鸣鼛增汉垒,不妨罗拜下诸羌。ān yòng míng gāo zēng hàn lěi,bù fáng luó bài xià zhū qiāng。

和谢公定河朔漫成八首

黄庭坚

汉时水占十万顷,官寺民居皆浊河。hàn shí shuǐ zhàn shí wàn qǐng,guān sì mín jū jiē zhuó hé。
岂必九渠亡故道,直缘穿凿用功多。qǐ bì jiǔ qú wáng gù dào,zhí yuán chuān záo yòng gōng duō。