古诗词

寄耿令几父过新堂邑作乃几父旧治之地

黄庭坚

呼船凌大河,驱马踏平沙。hū chuán líng dà hé,qū mǎ tà píng shā。
道傍开新邑,千户有生涯。dào bàng kāi xīn yì,qiān hù yǒu shēng yá。
四衢平且直,绿槐阴县衙。sì qú píng qiě zhí,lǜ huái yīn xiàn yá。
问谁作此邑,耆旧对予嗟。wèn shuí zuò cǐ yì,qí jiù duì yǔ jiē。
前日耿令君,迁民出坳窊。qián rì gěng lìng jūn,qiān mín chū ào wā。
始迁民怀土,异端极纷拿。shǐ qiān mín huái tǔ,yì duān jí fēn ná。
既迁人气和,草木茂萌芽。jì qiān rén qì hé,cǎo mù mào méng yá。
桃李虽不言,春风满城花。táo lǐ suī bù yán,chūn fēng mǎn chéng huā。
陵陂青青麦,烟雨润桑麻。líng bēi qīng qīng mài,yān yǔ rùn sāng má。
自非耿令君,大泽荒蒹葭。zì fēi gěng lìng jūn,dà zé huāng jiān jiā。
白头晏起饭,襁褓语呕哑。bái tóu yàn qǐ fàn,qiǎng bǎo yǔ ǒu yǎ。
自非耿令君,漂转随鱼虾。zì fēi gěng lìng jūn,piāo zhuǎn suí yú xiā。
岂弟民父母,不专司敛赊。qǐ dì mín fù mǔ,bù zhuān sī liǎn shē。
令君两男儿,有德必世家。lìng jūn liǎng nán ér,yǒu dé bì shì jiā。
问令今安在,解官驾柴车。wèn lìng jīn ān zài,jiě guān jià chái chē。
当时舞文吏,白璧强生瑕。dāng shí wǔ wén lì,bái bì qiáng shēng xiá。
令君袖手去,不忍试虎牙。lìng jūn xiù shǒu qù,bù rěn shì hǔ yá。
人往惜事废,感深知政嘉。rén wǎng xī shì fèi,gǎn shēn zhī zhèng jiā。
我闻耆旧语,叹息至昏鸦。wǒ wén qí jiù yǔ,tàn xī zhì hūn yā。
定知循吏传,来者不能加。dìng zhī xún lì chuán,lái zhě bù néng jiā。
今为将军客,轩盖湛光华。jīn wèi jiāng jūn kè,xuān gài zhàn guāng huá。
幕府省文书,醉归接䍦斜。mù fǔ shěng wén shū,zuì guī jiē lí xié。
怀宝仁者病,偷安道之邪。huái bǎo rén zhě bìng,tōu ān dào zhī xié。
勉哉思爱日,赠言同马檛。miǎn zāi sī ài rì,zèng yán tóng mǎ zhuā。
黄庭坚

黄庭坚

黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。 黄庭坚的作品>>

猜您喜欢

和谢公定河朔漫成八首

黄庭坚

漠庭数遣林牙使,羌种来窥雁塞耕。mò tíng shù qiǎn lín yá shǐ,qiāng zhǒng lái kuī yàn sāi gēng。
壮士看天思上策,月边鸣笛为谁横。zhuàng shì kàn tiān sī shàng cè,yuè biān míng dí wèi shuí héng。

和谢公定河朔漫成八首

黄庭坚

蛛蒙黄画屏初暗,尘涩金门锁不开。zhū méng huáng huà píng chū àn,chén sè jīn mén suǒ bù kāi。
六十馀年望雕辇,赭袍曾是映宫槐。liù shí yú nián wàng diāo niǎn,zhě páo céng shì yìng gōng huái。

和谢公定河朔漫成八首

黄庭坚

百里弃疆王自直,万金捐费物皆春。bǎi lǐ qì jiāng wáng zì zhí,wàn jīn juān fèi wù jiē chūn。
须令牧马甘逾幕,更遣弯弓不射人。xū lìng mù mǎ gān yú mù,gèng qiǎn wān gōng bù shè rén。

次韵谢公定王世弼赠答二绝句

黄庭坚

何用苦吟肝肾愁,但知把酒更无忧。hé yòng kǔ yín gān shèn chóu,dàn zhī bǎ jiǔ gèng wú yōu。
声名本不关人事,看取青门一故侯。shēng míng běn bù guān rén shì,kàn qǔ qīng mén yī gù hóu。

次韵谢公定王世弼赠答二绝句

黄庭坚

酒因咀嚼还知味,诗就呻吟不要工。jiǔ yīn jǔ jué hái zhī wèi,shī jiù shēn yín bù yào gōng。
王谢风流看二妙,病夫直欲卧墙东。wáng xiè fēng liú kàn èr miào,bìng fū zhí yù wò qiáng dōng。

送蛤蜊与李明叔诸公

黄庭坚

雪屋吹灯然豆萁,古来壮士亦长饥。xuě wū chuī dēng rán dòu qí,gǔ lái zhuàng shì yì zhǎng jī。
广文不得载酒去,且咏太玄庖蛤蜊。guǎng wén bù dé zài jiǔ qù,qiě yǒng tài xuán páo há lí。

戏赠世弼用前韵

黄庭坚

盗蹠人肝常自饱,首阳薇蕨向来饥。dào zhí rén gān cháng zì bǎo,shǒu yáng wēi jué xiàng lái jī。
谁能着意知许事,且为元长食蛤蜊。shuí néng zhe yì zhī xǔ shì,qiě wèi yuán zhǎng shí há lí。

世弼病方家不善论蛤蜊之功戏答

黄庭坚

伯乐无传骥空老,重华不见士长饥。bó lè wú chuán jì kōng lǎo,zhòng huá bù jiàn shì zhǎng jī。
从来万事乖名实,岂但药翁论蛤蜊。cóng lái wàn shì guāi míng shí,qǐ dàn yào wēng lùn há lí。

次韵题粹老客亭诗后

黄庭坚

客亭长短路南北,衮衮行人那得知。kè tíng zhǎng duǎn lù nán běi,gǔn gǔn xíng rén nà dé zhī。
惟有相逢即相别,一杯成喜只成悲。wéi yǒu xiāng féng jí xiāng bié,yī bēi chéng xǐ zhǐ chéng bēi。

乞猫

黄庭坚

秋来鼠辈欺猫死,窥瓮翻盘搅夜眠。qiū lái shǔ bèi qī māo sǐ,kuī wèng fān pán jiǎo yè mián。
闻道狸奴将数子,买鱼穿柳聘衔蝉。wén dào lí nú jiāng shù zi,mǎi yú chuān liǔ pìn xián chán。

谢周文之送猫儿

黄庭坚

养得狸奴立战功,将军细柳有家风。yǎng dé lí nú lì zhàn gōng,jiāng jūn xì liǔ yǒu jiā fēng。
一箪未厌鱼餐薄,四壁当令鼠穴空。yī dān wèi yàn yú cān báo,sì bì dāng lìng shǔ xué kōng。

杨朴墓

黄庭坚

三尺孤坟一布衣,人言无复似当时。sān chǐ gū fén yī bù yī,rén yán wú fù shì dāng shí。
千秋万岁还来此,月笛烟莎世不知。qiān qiū wàn suì hái lái cǐ,yuè dí yān shā shì bù zhī。

和陈君仪读太真外传五首

黄庭坚

朝廷无事君臣乐,花柳多情殿阁春。cháo tíng wú shì jūn chén lè,huā liǔ duō qíng diàn gé chūn。
不觉胡雏心暗动,绮罗翻作坠楼人。bù jué hú chú xīn àn dòng,qǐ luó fān zuò zhuì lóu rén。

和陈君仪读太真外传五首

黄庭坚

扶风乔木夏阴合,斜谷铃声秋夜深。fú fēng qiáo mù xià yīn hé,xié gǔ líng shēng qiū yè shēn。
人到愁来无处会,不关情处总伤心。rén dào chóu lái wú chù huì,bù guān qíng chù zǒng shāng xīn。

和陈君仪读太真外传五首

黄庭坚

梁州一曲当时事,记得曾拈玉笛吹。liáng zhōu yī qū dāng shí shì,jì dé céng niān yù dí chuī。
端正楼空春昼永,小桃犹学淡燕支。duān zhèng lóu kōng chūn zhòu yǒng,xiǎo táo yóu xué dàn yàn zhī。