古诗词

得汝州舍弟新诗

刘敞

鲁人贵韶濩,海鸟眩以忧。lǔ rén guì sháo huò,hǎi niǎo xuàn yǐ yōu。
岂不盛钟鼓,性违理自愁。qǐ bù shèng zhōng gǔ,xìng wéi lǐ zì chóu。
忆在田野时,终岁颇优游。yì zài tián yě shí,zhōng suì pǒ yōu yóu。
食鱼出有车,夏葛冬亦裘。shí yú chū yǒu chē,xià gé dōng yì qiú。
弄翰不自量,著书望孔周。nòng hàn bù zì liàng,zhù shū wàng kǒng zhōu。
处身笑汲汲,视世良悠悠。chù shēn xiào jí jí,shì shì liáng yōu yōu。
误及时君门,过缘名字求。wù jí shí jūn mén,guò yuán míng zì qiú。
轩冕非已好,簿书反自羞。xuān miǎn fēi yǐ hǎo,bù shū fǎn zì xiū。
因欲饰所短,强为妻子谋。yīn yù shì suǒ duǎn,qiáng wèi qī zi móu。
精神敝蹇浅,学殖谁劝修。jīng shén bì jiǎn qiǎn,xué zhí shuí quàn xiū。
归卧常喟然,岁月屡以流。guī wò cháng kuì rán,suì yuè lǚ yǐ liú。
愧尔从军诗,气完语更遒。kuì ěr cóng jūn shī,qì wán yǔ gèng qiú。
岂独古人风,远与王粲俦。qǐ dú gǔ rén fēng,yuǎn yǔ wáng càn chóu。
实为平生赏,若慰钟仪囚。shí wèi píng shēng shǎng,ruò wèi zhōng yí qiú。
我年向四十,苍发已满头。wǒ nián xiàng sì shí,cāng fā yǐ mǎn tóu。
箧中无寸书,磨灭悲蜉蝣。qiè zhōng wú cùn shū,mó miè bēi fú yóu。
念此可以惊,如何复淹留。niàn cǐ kě yǐ jīng,rú hé fù yān liú。
昔买吴下田,颇闻利锄耰。xī mǎi wú xià tián,pǒ wén lì chú yōu。
汝宦何时归,相与寻沧洲。rǔ huàn hé shí guī,xiāng yǔ xún cāng zhōu。
处使有茅屋,出使有渔舟。chù shǐ yǒu máo wū,chū shǐ yǒu yú zhōu。
知命赞易篇,没身记春秋。zhī mìng zàn yì piān,méi shēn jì chūn qiū。
但令文章显,不愧时俗偷。dàn lìng wén zhāng xiǎn,bù kuì shí sú tōu。
世事非所了,咄哉无夷犹。shì shì fēi suǒ le,duō zāi wú yí yóu。

刘敞

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。 刘敞的作品>>

猜您喜欢

和赵七得屯田郎

刘敞

童稚闻君赋上林,校雠偏愧接华簪。tóng zhì wén jūn fù shàng lín,xiào chóu piān kuì jiē huá zān。
朝廷礼乐推先进,莫叹郎潜佩肘金。cháo tíng lǐ lè tuī xiān jìn,mò tàn láng qián pèi zhǒu jīn。

鄢陵兴国寺题壁

刘敞

寂寞空堂欲暮时,钟声断续雨千丝。jì mò kōng táng yù mù shí,zhōng shēng duàn xù yǔ qiān sī。
此中会有西来意,正复庭前柏树知。cǐ zhōng huì yǒu xī lái yì,zhèng fù tíng qián bǎi shù zhī。

荼蘼二首

刘敞

琼林殿侧玉钩栏,雪覆新花四月闲。qióng lín diàn cè yù gōu lán,xuě fù xīn huā sì yuè xián。
密影酡容千客坐,柔条何啻万龙蟠。mì yǐng tuó róng qiān kè zuò,róu tiáo hé chì wàn lóng pán。

荼蘼二首

刘敞

明红暗紫竞芬菲,送尽东风不自知。míng hóng àn zǐ jìng fēn fēi,sòng jǐn dōng fēng bù zì zhī。
占得馀香慰愁眼,百芳无得似荼蘼。zhàn dé yú xiāng wèi chóu yǎn,bǎi fāng wú dé shì tú mí。

木香花

刘敞

粉刺丛丛斗野芳,春风摇曳不成行。fěn cì cóng cóng dòu yě fāng,chūn fēng yáo yè bù chéng xíng。
只因爱学宫妆样,分得梅花一半香。zhǐ yīn ài xué gōng zhuāng yàng,fēn dé méi huā yī bàn xiāng。

迎春花

刘敞

华省当时绿鬓郎,金樽美酒醉红芳。huá shěng dāng shí lǜ bìn láng,jīn zūn měi jiǔ zuì hóng fāng。
今日对花不成饮,春愁已与草俱长。jīn rì duì huā bù chéng yǐn,chūn chóu yǐ yǔ cǎo jù zhǎng。

刘敞

龙孙春吐一尺芽,紫锦包玉离泥沙。lóng sūn chūn tǔ yī chǐ yá,zǐ jǐn bāo yù lí ní shā。
金刀璀璨截嫩节,铜钱不与大梁赊。jīn dāo cuǐ càn jié nèn jié,tóng qián bù yǔ dà liáng shē。

听女奴弹胡琴

刘敞

女奴能为马上曲,一弹一弹复一弹。nǚ nú néng wèi mǎ shàng qū,yī dàn yī dàn fù yī dàn。
我醉已眠都不醒,半天落月微霜寒。wǒ zuì yǐ mián dōu bù xǐng,bàn tiān luò yuè wēi shuāng hán。

庭前菊花

刘敞

翠叶金花刮眼明,薄霜浓露倍多情。cuì yè jīn huā guā yǎn míng,báo shuāng nóng lù bèi duō qíng。
谁人正苦山中醉,借与繁香醒宿酲。shuí rén zhèng kǔ shān zhōng zuì,jiè yǔ fán xiāng xǐng sù chéng。

戏作二首

刘敞

仙家千载亦何长,人世空惊日月忙。xiān jiā qiān zài yì hé zhǎng,rén shì kōng jīng rì yuè máng。
洞里桃花莫相笑,刘郎今是老刘郎。dòng lǐ táo huā mò xiāng xiào,liú láng jīn shì lǎo liú láng。

戏作二首

刘敞

文章落笔有谁先,坐上诗成海外传。wén zhāng luò bǐ yǒu shuí xiān,zuò shàng shī chéng hǎi wài chuán。
明日帝京应纸贵,开帘却扇有新编。míng rì dì jīng yīng zhǐ guì,kāi lián què shàn yǒu xīn biān。

赠别长安妓蔡

刘敞

玳筵银烛彻宵明,白玉佳人唱渭城。dài yán yín zhú chè xiāo míng,bái yù jiā rén chàng wèi chéng。
更尽一杯须起舞,关河秋月不胜情。gèng jǐn yī bēi xū qǐ wǔ,guān hé qiū yuè bù shèng qíng。

张三馆有前岁赴举时题字处作

刘敞

羁旅关东来献书,还曾题柱宿匡庐。jī lǚ guān dōng lái xiàn shū,hái céng tí zhù sù kuāng lú。
自知不及相如健,重到曾无驾驷车。zì zhī bù jí xiāng rú jiàn,zhòng dào céng wú jià sì chē。

张三馆有前岁赴举时题字处作

刘敞

暂怀印绶过家庭,车马骖驔去路轻。zàn huái yìn shòu guò jiā tíng,chē mǎ cān diàn qù lù qīng。
自为彩衣生意气,敢将昼锦比光荣。zì wèi cǎi yī shēng yì qì,gǎn jiāng zhòu jǐn bǐ guāng róng。

葵花

刘敞

白露清风催八月,紫兰红叶共凄凉。bái lù qīng fēng cuī bā yuè,zǐ lán hóng yè gòng qī liáng。
黄花冷淡无人看,独自倾心向太阳。huáng huā lěng dàn wú rén kàn,dú zì qīng xīn xiàng tài yáng。