古诗词

和邓舍人读之罘碑二十韵

韦骧

之罘之碑何所刻,昔者秦人纪秦德。zhī fú zhī bēi hé suǒ kè,xī zhě qín rén jì qín dé。
风锼日铄断璞昏,雨暴冰残老龟坼。fēng sōu rì shuò duàn pú hūn,yǔ bào bīng cán lǎo guī chè。
微芒遗字三四行,容易历年千五百。wēi máng yí zì sān sì xíng,róng yì lì nián qiān wǔ bǎi。
文词事实可考求,赖有子长修简策。wén cí shì shí kě kǎo qiú,lài yǒu zi zhǎng xiū jiǎn cè。
始皇末年气益矜,轻视天下夸功名。shǐ huáng mò nián qì yì jīn,qīng shì tiān xià kuā gōng míng。
玉墀金户厌宫殿,不远万里为游行。yù chí jīn hù yàn gōng diàn,bù yuǎn wàn lǐ wèi yóu xíng。
鼓钟帷帐不移徙,所至毫发皆如情。gǔ zhōng wéi zhàng bù yí xǐ,suǒ zhì háo fā jiē rú qíng。
温寒凊暑回造化,绝深度险安经营。wēn hán qìng shǔ huí zào huà,jué shēn dù xiǎn ān jīng yíng。
徐市卢生巧窥测,浪语神仙致君惑。xú shì lú shēng qiǎo kuī cè,làng yǔ shén xiān zhì jūn huò。
东巡亟欲见三山,从此海壖来辙迹。dōng xún jí yù jiàn sān shān,cóng cǐ hǎi ruán lái zhé jì。
神仙杳邈不可攀,六龙回首沧波碧。shén xiān yǎo miǎo bù kě pān,liù lóng huí shǒu cāng bō bì。
从臣无以慰踌躇,请陈勋业刊诸石。cóng chén wú yǐ wèi chóu chú,qǐng chén xūn yè kān zhū shí。
高文大句如形容,将以荣耀传无穷。gāo wén dà jù rú xíng róng,jiāng yǐ róng yào chuán wú qióng。
银钩玉箸勒未久,变故恍惚如飘风。yín gōu yù zhù lēi wèi jiǔ,biàn gù huǎng hū rú piāo fēng。
人心恚望鬼神怒,滈池神怪俄符同。rén xīn huì wàng guǐ shén nù,hào chí shén guài é fú tóng。
祸秦非胡日在国,长城未毕咸阳空。huò qín fēi hú rì zài guó,zhǎng chéng wèi bì xián yáng kōng。
空遗此石苍崖里,万古悠悠辨终始。kōng yí cǐ shí cāng yá lǐ,wàn gǔ yōu yōu biàn zhōng shǐ。
虽然篆刻半缺讹,至今不得藏虚美。suī rán zhuàn kè bàn quē é,zhì jīn bù dé cáng xū měi。
世人往往爱瑰奇,蜡泽松烟印之纸。shì rén wǎng wǎng ài guī qí,là zé sōng yān yìn zhī zhǐ。
览观莫不哀所为,岂独玩焉而已矣。lǎn guān mò bù āi suǒ wèi,qǐ dú wán yān ér yǐ yǐ。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。 韦骧的作品>>

猜您喜欢

舍绮霞阁五首呈石丈职方其二水中亭

韦骧

嵌空寻尺立池津,池北池南孰可邻。qiàn kōng xún chǐ lì chí jīn,chí běi chí nán shú kě lín。
草树自羞还自笑,凋荣一节任天真。cǎo shù zì xiū hái zì xiào,diāo róng yī jié rèn tiān zhēn。

又和见招鼓山游

韦骧

气凉天淡正时秋,野兴山情猝未休。qì liáng tiān dàn zhèng shí qiū,yě xīng shān qíng cù wèi xiū。
承召驩于凫藻甚,但忧尘迹累清游。chéng zhào huān yú fú zǎo shén,dàn yōu chén jì lèi qīng yóu。

简夫丈昔遗老杜别集而骧以外集当之久而亡去近承多本因以诗请

韦骧

昔日交传集外诗,规模虽记旧编遗。xī rì jiāo chuán jí wài shī,guī mó suī jì jiù biān yí。
近闻几格多兼副,可赐闲中一解颐。jìn wén jǐ gé duō jiān fù,kě cì xián zhōng yī jiě yí。

咏唐史李卫公

韦骧

能作膏肓遗萧辅,更于西北振威雄。néng zuò gāo huāng yí xiāo fǔ,gèng yú xī běi zhèn wēi xióng。
若非明主矜羸老,几向高丽弃旧功。ruò fēi míng zhǔ jīn léi lǎo,jǐ xiàng gāo lì qì jiù gōng。

咏唐史李英公

韦骧

威加突厥胜长城,药赐须灰感圣情。wēi jiā tū jué shèng zhǎng chéng,yào cì xū huī gǎn shèng qíng。
垂没训言非不虑,奈何坟土竟遭平。chuí méi xùn yán fēi bù lǜ,nài hé fén tǔ jìng zāo píng。

咏唐史尹思正

韦骧

执笔威逾知一杖,忤权活得月将身。zhí bǐ wēi yú zhī yī zhàng,wǔ quán huó dé yuè jiāng shēn。
位终八座非为幸,埋戟相符岂不神。wèi zhōng bā zuò fēi wèi xìng,mái jǐ xiāng fú qǐ bù shén。

咏唐史李朝隐

韦骧

拽宦鞭奴蔑贵权,当时风骨愯衣冠。zhuāi huàn biān nú miè guì quán,dāng shí fēng gǔ sǒng yī guān。
及为御史声名减,岂是官高便欲安。jí wèi yù shǐ shēng míng jiǎn,qǐ shì guān gāo biàn yù ān。

咏唐史张中令

韦骧

金镜文高压万珍,开元宠遇号知人。jīn jìng wén gāo yā wàn zhēn,kāi yuán chǒng yù hào zhī rén。
范阳奏日言如用,安得西蒙蜀道尘。fàn yáng zòu rì yán rú yòng,ān dé xī méng shǔ dào chén。

咏唐史李适之

韦骧

矿金言率遇参商,罢相还歌乐圣章。kuàng jīn yán lǜ yù cān shāng,bà xiāng hái gē lè shèng zhāng。
怖死宜春中奸贼,令人扼腕痛其亡。bù sǐ yí chūn zhōng jiān zéi,lìng rén è wàn tòng qí wáng。

咏唐史二阎

韦骧

八座蝉联属弟兄,当年门地足辉荣。bā zuò chán lián shǔ dì xiōng,dāng nián mén dì zú huī róng。
可嗟不富经纶业,唯著丹青制造名。kě jiē bù fù jīng lún yè,wéi zhù dān qīng zhì zào míng。

咏唐史苏世长

韦骧

披香殿上叹隋君,校猎营闲劝十旬。pī xiāng diàn shàng tàn suí jūn,xiào liè yíng xián quàn shí xún。
莫谓口忠心则诈,如何胶禄不言人。mò wèi kǒu zhōng xīn zé zhà,rú hé jiāo lù bù yán rén。

咏唐史刘知几

韦骧

五说三长历历陈,坚辞史任斥因循。wǔ shuō sān zhǎng lì lì chén,jiān cí shǐ rèn chì yīn xún。
若教直笔专归手,褒贬应能慰后人。ruò jiào zhí bǐ zhuān guī shǒu,bāo biǎn yīng néng wèi hòu rén。

咏唐史卢怀慎

韦骧

言极公忠器业清,死犹勤恳荐时英。yán jí gōng zhōng qì yè qīng,sǐ yóu qín kěn jiàn shí yīng。
贤哉度己推姚相,不幸幡成伴食名。xián zāi dù jǐ tuī yáo xiāng,bù xìng fān chéng bàn shí míng。

咏唐史李林甫

韦骧

国忠祸衅根芽日,此贼倾唐势已先。guó zhōng huò xìn gēn yá rì,cǐ zéi qīng táng shì yǐ xiān。
搆陷名臣冤且众,天乎何意与终全。gòu xiàn míng chén yuān qiě zhòng,tiān hū hé yì yǔ zhōng quán。

咏唐史杨国忠

韦骧

权由宠盛危宗社,天子倾心日自如。quán yóu chǒng shèng wēi zōng shè,tiān zi qīng xīn rì zì rú。
十万北来犹未悟,潼关尚听促哥舒。shí wàn běi lái yóu wèi wù,tóng guān shàng tīng cù gē shū。