古诗词

梅花诗

邵雍

荡荡天门万古开,几人归去几人来。dàng dàng tiān mén wàn gǔ kāi,jǐ rén guī qù jǐ rén lái。
山河虽好非完璧,不信黄金是祸胎。shān hé suī hǎo fēi wán bì,bù xìn huáng jīn shì huò tāi。
湖山一梦事全非,再见云龙向北飞。hú shān yī mèng shì quán fēi,zài jiàn yún lóng xiàng běi fēi。
三百年来终一日,长天碧水叹弥弥。sān bǎi nián lái zhōng yī rì,zhǎng tiān bì shuǐ tàn mí mí。
天地相乘数一原,忽逢甲子又兴元。tiān dì xiāng chéng shù yī yuán,hū féng jiǎ zi yòu xīng yuán。
年华二八乾坤改,看尽残花总不言。nián huá èr bā qián kūn gǎi,kàn jǐn cán huā zǒng bù yán。
毕竟英雄起布衣,朱门不是旧皇畿。bì jìng yīng xióng qǐ bù yī,zhū mén bù shì jiù huáng jī。
飞来燕子寻常事,开到李花春已非。fēi lái yàn zi xún cháng shì,kāi dào lǐ huā chūn yǐ fēi。
胡儿骑马走长安,开辟中原海境宽。hú ér qí mǎ zǒu zhǎng ān,kāi pì zhōng yuán hǎi jìng kuān。
洪水乍平洪水起,清光宜向汉中看。hóng shuǐ zhà píng hóng shuǐ qǐ,qīng guāng yí xiàng hàn zhōng kàn。
漫天一白汉江秋,憔悴黄花总带愁。màn tiān yī bái hàn jiāng qiū,qiáo cuì huáng huā zǒng dài chóu。
古曜半升箕斗隐,金乌起灭海山头。gǔ yào bàn shēng jī dòu yǐn,jīn wū qǐ miè hǎi shān tóu。
云雾苍茫各一天,可怜西北起烽烟。yún wù cāng máng gè yī tiān,kě lián xī běi qǐ fēng yān。
东来暴客西来盗,还有胡儿在眼前。dōng lái bào kè xī lái dào,hái yǒu hú ér zài yǎn qián。
如棋世事局初残,共济和衷却大难。rú qí shì shì jú chū cán,gòng jì hé zhōng què dà nán。
豹死犹留皮一袭,最佳秋色在长安。bào sǐ yóu liú pí yī xí,zuì jiā qiū sè zài zhǎng ān。
火龙蛰起燕门秋,原璧应难赵氏收。huǒ lóng zhé qǐ yàn mén qiū,yuán bì yīng nán zhào shì shōu。
一院奇花春有主,连宵风雨不须愁。yī yuàn qí huā chūn yǒu zhǔ,lián xiāo fēng yǔ bù xū chóu。
数点梅花天地春,欲将剥复问前因。shù diǎn méi huā tiān dì chūn,yù jiāng bō fù wèn qián yīn。
寰中自有承平日,四海为家孰主宾。huán zhōng zì yǒu chéng píng rì,sì hǎi wèi jiā shú zhǔ bīn。
邵雍

邵雍

邵雍(1011年—1077年),字尧夫,生于范阳(今河北涿州大邵村),幼年随父邵古迁往衡漳(今河南林县康节村),天圣四年(1026年),邵雍16岁,随其父到共城苏门山,卜居于此地。后师从李之才学《河图》、《洛书》与伏羲八卦,学有大成,并著有《皇极经世》、《观物内外篇》、《先天图》、《渔樵问对》、《伊川击壤集》、《梅花诗》等。嘉祐七年(1062年),移居洛阳天宫寺西天津桥南,自号安乐先生。出游时必坐一小车,由一人牵拉。宋仁宗嘉祐与宋神宗熙宁初,两度被举,均称疾不赴。熙宁十年(1077年)病卒,终年六十七岁。宋哲宗元祐中赐谥康节。 邵雍的作品>>

猜您喜欢

十五日别福昌因有所感

邵雍

连昌宫废昌河在,事去时移语浪传。lián chāng gōng fèi chāng hé zài,shì qù shí yí yǔ làng chuán。
下有荒祠难问处,古槐枝秃竹参天。xià yǒu huāng cí nán wèn chù,gǔ huái zhī tū zhú cān tiān。

十三日游上寺

邵雍

能休尘境为真境,未了僧家是俗家。néng xiū chén jìng wèi zhēn jìng,wèi le sēng jiā shì sú jiā。
不向此中寻洞府,更于何处觅藏花。bù xiàng cǐ zhōng xún dòng fǔ,gèng yú hé chù mì cáng huā。

十三日游上寺

邵雍

堪嗟五伯争周烬,可笑三分拾汉馀。kān jiē wǔ bó zhēng zhōu jìn,kě xiào sān fēn shí hàn yú。
何似不才闲处坐,平时云水绕衣裾。hé shì bù cái xián chù zuò,píng shí yún shuǐ rào yī jū。

是夕宿至锦屏山下

邵雍

寻常看月亦婵娟,不似今宵特地圆。xún cháng kàn yuè yì chán juān,bù shì jīn xiāo tè dì yuán。
疑是素娥纾宿憾,相逢为在锦屏前。yí shì sù é shū sù hàn,xiāng féng wèi zài jǐn píng qián。

十七日锦屏山下谢城中张孙二君惠茶

邵雍

山似捼蓝波似染,游心一向难拘检。shān shì ruó lán bō shì rǎn,yóu xīn yī xiàng nán jū jiǎn。
仍携二友所分茶,每到烟岚深处点。réng xié èr yǒu suǒ fēn chá,měi dào yān lán shēn chù diǎn。

十八日逾牵羊坂南达伊川坟上

邵雍

三尺荒坟百尺山,生身慈爱在其间。sān chǐ huāng fén bǎi chǐ shān,shēng shēn cí ài zài qí jiān。
此情至死不能尽,日暮徘徊又且还。cǐ qíng zhì sǐ bù néng jǐn,rì mù pái huái yòu qiě hái。

思程氏父子兄弟因以寄之其一

邵雍

年年时节近中秋,佳水佳山烂漫游。nián nián shí jié jìn zhōng qiū,jiā shuǐ jiā shān làn màn yóu。
此际归期为君促,伊川不得久迟留。cǐ jì guī qī wèi jūn cù,yī chuān bù dé jiǔ chí liú。

十九日归洛城路游龙门

邵雍

伊川往复过龙山,每过龙山意且闲。yī chuān wǎng fù guò lóng shān,měi guò lóng shān yì qiě xián。
莫道移人不由境,可堪深著利名间。mò dào yí rén bù yóu jìng,kě kān shēn zhù lì míng jiān。

十九日归洛城路游龙门

邵雍

无烦物象弄精神,世态何常不喜新。wú fán wù xiàng nòng jīng shén,shì tài hé cháng bù xǐ xīn。
唯有前墀好风月,清光依旧属闲人。wéi yǒu qián chí hǎo fēng yuè,qīng guāng yī jiù shǔ xián rén。

二十日到城中见交旧

邵雍

年年此际走烟岚,人亦何尝谓我贪。nián nián cǐ jì zǒu yān lán,rén yì hé cháng wèi wǒ tān。
归见交亲话清胜,且无防患在三缄。guī jiàn jiāo qīn huà qīng shèng,qiě wú fáng huàn zài sān jiān。

代书寄剑州普安令周士彦屯田又一绝

邵雍

正当老辈过从日,况值高秋摇落天。zhèng dāng lǎo bèi guò cóng rì,kuàng zhí gāo qiū yáo luò tiān。
一把黄花一樽酒,故人西去又经年。yī bǎ huáng huā yī zūn jiǔ,gù rén xī qù yòu jīng nián。

伤心行

邵雍

不知何铁打成针,一打成针只刺心。bù zhī hé tiě dǎ chéng zhēn,yī dǎ chéng zhēn zhǐ cì xīn。
料得人心不过寸,刺时须刺十分深。liào dé rén xīn bù guò cùn,cì shí xū cì shí fēn shēn。

和张子望洛城观花

邵雍

造化从来不负人,万般红紫见天真。zào huà cóng lái bù fù rén,wàn bān hóng zǐ jiàn tiān zhēn。
满城车马空撩乱,未必逢春便得春。mǎn chéng chē mǎ kōng liāo luàn,wèi bì féng chūn biàn dé chūn。

梦过城东谒洛阳尉杨应之

邵雍

夜来清梦过城东,溪水分流径路通。yè lái qīng mèng guò chéng dōng,xī shuǐ fēn liú jìng lù tōng。
全似乘查上天汉,但无严子验行踪。quán shì chéng chá shàng tiān hàn,dàn wú yán zi yàn xíng zōng。

寄吴传正寺丞

邵雍

天津风月一何孤,似我经秋相忆无。tiān jīn fēng yuè yī hé gū,shì wǒ jīng qiū xiāng yì wú。
每仗晴波寄声去,不知曾得到东都。měi zhàng qíng bō jì shēng qù,bù zhī céng dé dào dōng dōu。