古诗词

梅花诗

邵雍

荡荡天门万古开,几人归去几人来。dàng dàng tiān mén wàn gǔ kāi,jǐ rén guī qù jǐ rén lái。
山河虽好非完璧,不信黄金是祸胎。shān hé suī hǎo fēi wán bì,bù xìn huáng jīn shì huò tāi。
湖山一梦事全非,再见云龙向北飞。hú shān yī mèng shì quán fēi,zài jiàn yún lóng xiàng běi fēi。
三百年来终一日,长天碧水叹弥弥。sān bǎi nián lái zhōng yī rì,zhǎng tiān bì shuǐ tàn mí mí。
天地相乘数一原,忽逢甲子又兴元。tiān dì xiāng chéng shù yī yuán,hū féng jiǎ zi yòu xīng yuán。
年华二八乾坤改,看尽残花总不言。nián huá èr bā qián kūn gǎi,kàn jǐn cán huā zǒng bù yán。
毕竟英雄起布衣,朱门不是旧皇畿。bì jìng yīng xióng qǐ bù yī,zhū mén bù shì jiù huáng jī。
飞来燕子寻常事,开到李花春已非。fēi lái yàn zi xún cháng shì,kāi dào lǐ huā chūn yǐ fēi。
胡儿骑马走长安,开辟中原海境宽。hú ér qí mǎ zǒu zhǎng ān,kāi pì zhōng yuán hǎi jìng kuān。
洪水乍平洪水起,清光宜向汉中看。hóng shuǐ zhà píng hóng shuǐ qǐ,qīng guāng yí xiàng hàn zhōng kàn。
漫天一白汉江秋,憔悴黄花总带愁。màn tiān yī bái hàn jiāng qiū,qiáo cuì huáng huā zǒng dài chóu。
古曜半升箕斗隐,金乌起灭海山头。gǔ yào bàn shēng jī dòu yǐn,jīn wū qǐ miè hǎi shān tóu。
云雾苍茫各一天,可怜西北起烽烟。yún wù cāng máng gè yī tiān,kě lián xī běi qǐ fēng yān。
东来暴客西来盗,还有胡儿在眼前。dōng lái bào kè xī lái dào,hái yǒu hú ér zài yǎn qián。
如棋世事局初残,共济和衷却大难。rú qí shì shì jú chū cán,gòng jì hé zhōng què dà nán。
豹死犹留皮一袭,最佳秋色在长安。bào sǐ yóu liú pí yī xí,zuì jiā qiū sè zài zhǎng ān。
火龙蛰起燕门秋,原璧应难赵氏收。huǒ lóng zhé qǐ yàn mén qiū,yuán bì yīng nán zhào shì shōu。
一院奇花春有主,连宵风雨不须愁。yī yuàn qí huā chūn yǒu zhǔ,lián xiāo fēng yǔ bù xū chóu。
数点梅花天地春,欲将剥复问前因。shù diǎn méi huā tiān dì chūn,yù jiāng bō fù wèn qián yīn。
寰中自有承平日,四海为家孰主宾。huán zhōng zì yǒu chéng píng rì,sì hǎi wèi jiā shú zhǔ bīn。
邵雍

邵雍

邵雍(1011年—1077年),字尧夫,生于范阳(今河北涿州大邵村),幼年随父邵古迁往衡漳(今河南林县康节村),天圣四年(1026年),邵雍16岁,随其父到共城苏门山,卜居于此地。后师从李之才学《河图》、《洛书》与伏羲八卦,学有大成,并著有《皇极经世》、《观物内外篇》、《先天图》、《渔樵问对》、《伊川击壤集》、《梅花诗》等。嘉祐七年(1062年),移居洛阳天宫寺西天津桥南,自号安乐先生。出游时必坐一小车,由一人牵拉。宋仁宗嘉祐与宋神宗熙宁初,两度被举,均称疾不赴。熙宁十年(1077年)病卒,终年六十七岁。宋哲宗元祐中赐谥康节。 邵雍的作品>>

猜您喜欢

依韵和宋都官惠棕拂子

邵雍

洛邑从来号别都,能容无状久安居。luò yì cóng lái hào bié dōu,néng róng wú zhuàng jiǔ ān jū。
众蚊多少成雷处,一拂何由议扫除。zhòng wén duō shǎo chéng léi chù,yī fú hé yóu yì sǎo chú。

戏谢富相公惠班笋三首

邵雍

名园不放过鸦飞,相国如今遂请时。míng yuán bù fàng guò yā fēi,xiāng guó rú jīn suì qǐng shí。
鼎食从来称富贵,更和花笋一兼之。dǐng shí cóng lái chēng fù guì,gèng hé huā sǔn yī jiān zhī。

戏谢富相公惠班笋三首

邵雍

承将大笋来相诧,小圃其如都不生。chéng jiāng dà sǔn lái xiāng chà,xiǎo pǔ qí rú dōu bù shēng。
虽向性情曾着力,奈何今日未能平。suī xiàng xìng qíng céng zhe lì,nài hé jīn rì wèi néng píng。

戏谢富相公惠班笋三首

邵雍

应物功夫出世间,岂容人可强跻攀。yīng wù gōng fū chū shì jiān,qǐ róng rén kě qiáng jī pān。
我侬自是不知量,培塿须求比泰山。wǒ nóng zì shì bù zhī liàng,péi lǒu xū qiú bǐ tài shān。

和李审言龙图行次龙门见寄

邵雍

万里秋光入坐明,交情预喜笑相迎。wàn lǐ qiū guāng rù zuò míng,jiāo qíng yù xǐ xiào xiāng yíng。
菊花未服重阳过,如待君来泛巨觥。jú huā wèi fú zhòng yáng guò,rú dài jūn lái fàn jù gōng。

知人吟

邵雍

事到急时观态度,人于危处露肝脾。shì dào jí shí guān tài dù,rén yú wēi chù lù gān pí。
深心厚貌平时可,慎勿便言容易知。shēn xīn hòu mào píng shí kě,shèn wù biàn yán róng yì zhī。

和君实端明副酒之什

邵雍

洛阳花木满城开,更送东都双榼来。luò yáng huā mù mǎn chéng kāi,gèng sòng dōng dōu shuāng kē lái。
遂使闲人转狂乱,奈何红日又西颓。suì shǐ xián rén zhuǎn kuáng luàn,nài hé hóng rì yòu xī tuí。

春日登石阁

邵雍

满洛城中将相家,广栽桃李作生涯。mǎn luò chéng zhōng jiāng xiāng jiā,guǎng zāi táo lǐ zuò shēng yá。
年年二月凭高处,不见人家只见花。nián nián èr yuè píng gāo chù,bù jiàn rén jiā zhǐ jiàn huā。

和司马君实崇德久待不至

邵雍

君家梁上年时燕,过社今年尚未回。jūn jiā liáng shàng nián shí yàn,guò shè jīn nián shàng wèi huí。
请罚误君凝伫久,万花深处小车来。qǐng fá wù jūn níng zhù jiǔ,wàn huā shēn chù xiǎo chē lái。

和司马君实崇德久待不至

邵雍

天启夫君八斗才,野人中路必须回。tiān qǐ fū jūn bā dòu cái,yě rén zhōng lù bì xū huí。
神仙一句难忘处,花外小车犹未来。shén xiān yī jù nán wàng chù,huā wài xiǎo chē yóu wèi lái。

别两绝其一

邵雍

楼外花深碍小车,难忘有德见思多。lóu wài huā shēn ài xiǎo chē,nán wàng yǒu dé jiàn sī duō。
欲凭桃李为之谢,桃李无言争奈何。yù píng táo lǐ wèi zhī xiè,táo lǐ wú yán zhēng nài hé。

懒起吟

邵雍

半记不记梦觉后,似愁无愁情倦时。bàn jì bù jì mèng jué hòu,shì chóu wú chóu qíng juàn shí。
拥衾侧卧未忺起,帘外落花撩乱飞。yōng qīn cè wò wèi xiān qǐ,lián wài luò huā liāo luàn fēi。

何如吟

邵雍

立身须作真男子,临事无为浅丈夫。lì shēn xū zuò zhēn nán zi,lín shì wú wèi qiǎn zhàng fū。
料得人生皆素定,空多计较竟何如。liào dé rén shēng jiē sù dìng,kōng duō jì jiào jìng hé rú。

雨后天津独步

邵雍

洛阳宫殿锁晴烟,唐汉以来书可传。luò yáng gōng diàn suǒ qíng yān,táng hàn yǐ lái shū kě chuán。
多少升沉都不见,空馀四面旧山川。duō shǎo shēng chén dōu bù jiàn,kōng yú sì miàn jiù shān chuān。

春色

邵雍

去岁春归留不住,今年春色来何处。qù suì chūn guī liú bù zhù,jīn nián chūn sè lái hé chù。
洛阳处处是桃源,小车渐转东街去。luò yáng chù chù shì táo yuán,xiǎo chē jiàn zhuǎn dōng jiē qù。