古诗词

牛田铺大雪

刘克庄

暝色蟠空起,狞飙激地吹。míng sè pán kōng qǐ,níng biāo jī dì chuī。
渐看云布濩,稍有霰纷披。jiàn kàn yún bù huò,shāo yǒu xiàn fēn pī。
蔌蔌初飘瓦,轻轻已点墀。sù sù chū piāo wǎ,qīng qīng yǐ diǎn chí。
居人朝未觉,客子夜先知。jū rén cháo wèi jué,kè zi yè xiān zhī。
巧似庄严就,匀如剪刻为。qiǎo shì zhuāng yán jiù,yún rú jiǎn kè wèi。
充庭冰氏喜,缟户染人疑。chōng tíng bīng shì xǐ,gǎo hù rǎn rén yí。
洒密苔缄遍,擎多树压垂。sǎ mì tái jiān biàn,qíng duō shù yā chuí。
高峰迷顶踵,远渡失津涯。gāo fēng mí dǐng zhǒng,yuǎn dù shī jīn yá。
窘兔低蹲草,僵禽默堕枝。jiǒng tù dī dūn cǎo,jiāng qín mò duò zhī。
马难分牝牡,乌不辨雄雌。mǎ nán fēn pìn mǔ,wū bù biàn xióng cí。
倏忽斜还整,冥蒙合又离。shū hū xié hái zhěng,míng méng hé yòu lí。
半埋官路堠,乱打寺廊碑。bàn mái guān lù hòu,luàn dǎ sì láng bēi。
猛势欺袍絮,寒光照鬓丝。měng shì qī páo xù,hán guāng zhào bìn sī。
店荒敲尽闭,桥滑步尤危。diàn huāng qiāo jǐn bì,qiáo huá bù yóu wēi。
破釜羹霜菜,残炉燎湿萁。pò fǔ gēng shuāng cài,cán lú liáo shī qí。
废妆怜妇怯,露骭笑儿痴。fèi zhuāng lián fù qiè,lù gàn xiào ér chī。
乍起毛皆猬,深藏手亦龟。zhà qǐ máo jiē wèi,shēn cáng shǒu yì guī。
犬惊邻吠急,鸡噤野鸣迟。quǎn jīng lín fèi jí,jī jìn yě míng chí。
偏滞南辕路,翻思北戍时。piān zhì nán yuán lù,fān sī běi shù shí。
旌旗鸣雁塞,刁斗乱鹅池。jīng qí míng yàn sāi,diāo dòu luàn é chí。
呵笔堪飞檄,收灯可覆棋。hē bǐ kān fēi xí,shōu dēng kě fù qí。
暮营蒙虎卧,晓猎臂鹰随。mù yíng méng hǔ wò,xiǎo liè bì yīng suí。
浴铁成何事,披蓑自一奇。yù tiě chéng hé shì,pī suō zì yī qí。
空山吟忍冻,穷巷啮充饥。kōng shān yín rěn dòng,qióng xiàng niè chōng jī。
授简悲才退,烘衣感气衰。shòu jiǎn bēi cái tuì,hōng yī gǎn qì shuāi。
稍欣茅瘴薄,已觉麦畦滋。shāo xīn máo zhàng báo,yǐ jué mài qí zī。
病怕村茶冷,愁嫌市酒醨。bìng pà cūn chá lěng,chóu xián shì jiǔ lí。
带间三十韵,聊补昔人遗。dài jiān sān shí yùn,liáo bǔ xī rén yí。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

荔枝龙眼二绝

刘克庄

味尝不暇更论斤,买断何曾敢算缗。wèi cháng bù xiá gèng lùn jīn,mǎi duàn hé céng gǎn suàn mín。
谱与本经俱过眼,食之不老者何人。pǔ yǔ běn jīng jù guò yǎn,shí zhī bù lǎo zhě hé rén。

送侍读常尚书绝句六首

刘克庄

蚀月妖蟆俄扫穴,鸣阳丹凤力回天。shí yuè yāo má é sǎo xué,míng yáng dān fèng lì huí tiān。
围腰不爱重金带,洗脚宁登一叶船。wéi yāo bù ài zhòng jīn dài,xǐ jiǎo níng dēng yī yè chuán。

送侍读常尚书绝句六首

刘克庄

季唐兵柄由中尉,先汉铜山赐弄臣。jì táng bīng bǐng yóu zhōng wèi,xiān hàn tóng shān cì nòng chén。
不是银台批敕手,北司将谓国无人。bù shì yín tái pī chì shǒu,běi sī jiāng wèi guó wú rén。

送侍读常尚书绝句六首

刘克庄

先帝倦勤扬末命,嗣皇访落记孤忠。xiān dì juàn qín yáng mò mìng,sì huáng fǎng luò jì gū zhōng。
铜人嘿嘿输伊辈,铁汉堂堂止此翁。tóng rén hēi hēi shū yī bèi,tiě hàn táng táng zhǐ cǐ wēng。

送侍读常尚书绝句六首

刘克庄

粟泉竭泽剥床肤,券封如山泄尾闾。sù quán jié zé bō chuáng fū,quàn fēng rú shān xiè wěi lǘ。
埒国贾胡成小贩,专城太守甚癯儒。liè guó jiǎ hú chéng xiǎo fàn,zhuān chéng tài shǒu shén qú rú。

送侍读常尚书绝句六首

刘克庄

瑶编日益百千人,琛税年亏钜万缗。yáo biān rì yì bǎi qiān rén,chēn shuì nián kuī jù wàn mín。
公对玉阶方寸地,细为天子说州贫。gōng duì yù jiē fāng cùn dì,xì wèi tiān zi shuō zhōu pín。

送侍读常尚书绝句六首

刘克庄

制酒何曾把巨觥,抛书不复对寒檠。zhì jiǔ hé céng bǎ jù gōng,pāo shū bù fù duì hán qíng。
老儒愿忍须臾死,要看诸贤起太平。lǎo rú yuàn rěn xū yú sǐ,yào kàn zhū xián qǐ tài píng。

赠菊庵李道人

刘克庄

万言万当眼睛毒,一裘一盂口体足。wàn yán wàn dāng yǎn jīng dú,yī qiú yī yú kǒu tǐ zú。
不共孤竹子争薇,却与柴桑翁争菊。bù gòng gū zhú zi zhēng wēi,què yǔ chái sāng wēng zhēng jú。

恭上人求偈戏赠二首

刘克庄

尔祖西来无文字,受持一句心是佛。ěr zǔ xī lái wú wén zì,shòu chí yī jù xīn shì fú。
烦恭藏主试问他,楞伽四卷是何物。fán gōng cáng zhǔ shì wèn tā,léng gā sì juǎn shì hé wù。

恭上人求偈戏赠二首

刘克庄

□侯劝师柔软说,刘叟所见适不同。hóu quàn shī róu ruǎn shuō,liú sǒu suǒ jiàn shì bù tóng。
有时一句撞墙倒,有时一喝惊耳聋。yǒu shí yī jù zhuàng qiáng dào,yǒu shí yī hē jīng ěr lóng。

读严

刘克庄

一栖岩壑一冲霄,冠履联翩建武朝。yī qī yán hè yī chōng xiāo,guān lǚ lián piān jiàn wǔ cháo。
招得故人来话旧,也呼文叔作唐尧。zhāo dé gù rén lái huà jiù,yě hū wén shū zuò táng yáo。

读严

刘克庄

羊裘素不习朝仪,公遣西曹屈致之。yáng qiú sù bù xí cháo yí,gōng qiǎn xī cáo qū zhì zhī。
道是君痴君不服,巢由安肯见皋夔。dào shì jūn chī jūn bù fú,cháo yóu ān kěn jiàn gāo kuí。

冬至四绝

刘克庄

□觞无复举萱堂,麟卧陇阡雁折行。shāng wú fù jǔ xuān táng,lín wò lǒng qiān yàn zhé xíng。
殿后即今惟一老,阿宜长大阿奴亡。diàn hòu jí jīn wéi yī lǎo,ā yí zhǎng dà ā nú wáng。

冬至四绝

刘克庄

日添一线书中见,雪染千丝镜里明。rì tiān yī xiàn shū zhōng jiàn,xuě rǎn qiān sī jìng lǐ míng。
迟暮犹思寸阴惜,凝严未觉一阳生。chí mù yóu sī cùn yīn xī,níng yán wèi jué yī yáng shēng。

冬至四绝

刘克庄

遥知廷设黄麾仗,不见人书白板扉。yáo zhī tíng shè huáng huī zhàng,bù jiàn rén shū bái bǎn fēi。
老子挂冠还笏了,别无上服止深衣。lǎo zi guà guān hái hù le,bié wú shàng fú zhǐ shēn yī。