古诗词

牛田铺大雪

刘克庄

暝色蟠空起,狞飙激地吹。míng sè pán kōng qǐ,níng biāo jī dì chuī。
渐看云布濩,稍有霰纷披。jiàn kàn yún bù huò,shāo yǒu xiàn fēn pī。
蔌蔌初飘瓦,轻轻已点墀。sù sù chū piāo wǎ,qīng qīng yǐ diǎn chí。
居人朝未觉,客子夜先知。jū rén cháo wèi jué,kè zi yè xiān zhī。
巧似庄严就,匀如剪刻为。qiǎo shì zhuāng yán jiù,yún rú jiǎn kè wèi。
充庭冰氏喜,缟户染人疑。chōng tíng bīng shì xǐ,gǎo hù rǎn rén yí。
洒密苔缄遍,擎多树压垂。sǎ mì tái jiān biàn,qíng duō shù yā chuí。
高峰迷顶踵,远渡失津涯。gāo fēng mí dǐng zhǒng,yuǎn dù shī jīn yá。
窘兔低蹲草,僵禽默堕枝。jiǒng tù dī dūn cǎo,jiāng qín mò duò zhī。
马难分牝牡,乌不辨雄雌。mǎ nán fēn pìn mǔ,wū bù biàn xióng cí。
倏忽斜还整,冥蒙合又离。shū hū xié hái zhěng,míng méng hé yòu lí。
半埋官路堠,乱打寺廊碑。bàn mái guān lù hòu,luàn dǎ sì láng bēi。
猛势欺袍絮,寒光照鬓丝。měng shì qī páo xù,hán guāng zhào bìn sī。
店荒敲尽闭,桥滑步尤危。diàn huāng qiāo jǐn bì,qiáo huá bù yóu wēi。
破釜羹霜菜,残炉燎湿萁。pò fǔ gēng shuāng cài,cán lú liáo shī qí。
废妆怜妇怯,露骭笑儿痴。fèi zhuāng lián fù qiè,lù gàn xiào ér chī。
乍起毛皆猬,深藏手亦龟。zhà qǐ máo jiē wèi,shēn cáng shǒu yì guī。
犬惊邻吠急,鸡噤野鸣迟。quǎn jīng lín fèi jí,jī jìn yě míng chí。
偏滞南辕路,翻思北戍时。piān zhì nán yuán lù,fān sī běi shù shí。
旌旗鸣雁塞,刁斗乱鹅池。jīng qí míng yàn sāi,diāo dòu luàn é chí。
呵笔堪飞檄,收灯可覆棋。hē bǐ kān fēi xí,shōu dēng kě fù qí。
暮营蒙虎卧,晓猎臂鹰随。mù yíng méng hǔ wò,xiǎo liè bì yīng suí。
浴铁成何事,披蓑自一奇。yù tiě chéng hé shì,pī suō zì yī qí。
空山吟忍冻,穷巷啮充饥。kōng shān yín rěn dòng,qióng xiàng niè chōng jī。
授简悲才退,烘衣感气衰。shòu jiǎn bēi cái tuì,hōng yī gǎn qì shuāi。
稍欣茅瘴薄,已觉麦畦滋。shāo xīn máo zhàng báo,yǐ jué mài qí zī。
病怕村茶冷,愁嫌市酒醨。bìng pà cūn chá lěng,chóu xián shì jiǔ lí。
带间三十韵,聊补昔人遗。dài jiān sān shí yùn,liáo bǔ xī rén yí。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

书事三绝

刘克庄

昨收边讯云蝗入,近得京书报哨回。zuó shōu biān xùn yún huáng rù,jìn dé jīng shū bào shào huí。
放得子陵归钓濑,还他高密上云台。fàng dé zi líng guī diào lài,hái tā gāo mì shàng yún tái。

立春七

刘克庄

古有道人皆朽骨,世无价宝是元身。gǔ yǒu dào rén jiē xiǔ gǔ,shì wú jià bǎo shì yuán shēn。
天公作意相裨补,又见咸淳第二春。tiān gōng zuò yì xiāng bì bǔ,yòu jiàn xián chún dì èr chūn。

立春七

刘克庄

生后至和嘉祐时,老身犹及见淳熙。shēng hòu zhì hé jiā yòu shí,lǎo shēn yóu jí jiàn chún xī。
都忘满镜星星发,带了春幡便出嬉。dōu wàng mǎn jìng xīng xīng fā,dài le chūn fān biàn chū xī。

立春七

刘克庄

病添败絮肌犹凛,老饮新醅力不支。bìng tiān bài xù jī yóu lǐn,lǎo yǐn xīn pēi lì bù zhī。
独有脾神无恙在,饼如筛大菜如丝。dú yǒu pí shén wú yàng zài,bǐng rú shāi dà cài rú sī。

立春七

刘克庄

禅榻惟梅亲纸帐,村沽以草塞瓷瓶。chán tà wéi méi qīn zhǐ zhàng,cūn gū yǐ cǎo sāi cí píng。
老癃颇怪牛头赤,儿女争看柳眼青。lǎo lóng pǒ guài niú tóu chì,ér nǚ zhēng kàn liǔ yǎn qīng。

立春七

刘克庄

解冻依然风栗烈,鞭春才了雨廉纤。jiě dòng yī rán fēng lì liè,biān chūn cái le yǔ lián xiān。
街坊遏密无傩鼓,村落丰登有酒帘。jiē fāng è mì wú nuó gǔ,cūn luò fēng dēng yǒu jiǔ lián。

立春七

刘克庄

八十公公三岁儿,一孩一耄总憨痴。bā shí gōng gōng sān suì ér,yī hái yī mào zǒng hān chī。
向来略识童蒙训,老去惟吟豁达诗。xiàng lái lüè shí tóng méng xùn,lǎo qù wéi yín huō dá shī。

立春七

刘克庄

存五千篇吟笔老,加三百户赞书新。cún wǔ qiān piān yín bǐ lǎo,jiā sān bǎi hù zàn shū xīn。
官分彩胜簪华发,僧送乌薪暖曲身。guān fēn cǎi shèng zān huá fā,sēng sòng wū xīn nuǎn qū shēn。

次漕庾两使者绝句韵六首

刘克庄

廉使端如秤样平,行台非以刻为明。lián shǐ duān rú chèng yàng píng,xíng tái fēi yǐ kè wèi míng。
未论汉吏摇山力,且听尧民击壤声。wèi lùn hàn lì yáo shān lì,qiě tīng yáo mín jī rǎng shēng。

次漕庾两使者绝句韵六首

刘克庄

痛惩毒螫要持平,不察渊鱼未害明。tòng chéng dú shì yào chí píng,bù chá yuān yú wèi hài míng。
棘户有囚疏械系,花村无吏打门声。jí hù yǒu qiú shū xiè xì,huā cūn wú lì dǎ mén shēng。

次漕庾两使者绝句韵六首

刘克庄

隽游回首记端平,朝退联鞍出大明。juàn yóu huí shǒu jì duān píng,cháo tuì lián ān chū dà míng。
紫陌难寻看花伴,丹山聊听喊茶声。zǐ mò nán xún kàn huā bàn,dān shān liáo tīng hǎn chá shēng。

次漕庾两使者绝句韵六首

刘克庄

公等真堪起太平,我侬久已厌承明。gōng děng zhēn kān qǐ tài píng,wǒ nóng jiǔ yǐ yàn chéng míng。
扶犁只合勤农务,奋笔犹能作颂声。fú lí zhǐ hé qín nóng wù,fèn bǐ yóu néng zuò sòng shēng。

次漕庾两使者绝句韵六首

刘克庄

向来储粟辅常平,招鹤翁曾为证明。xiàng lái chǔ sù fǔ cháng píng,zhāo hè wēng céng wèi zhèng míng。
可是□□□□者,邑人久不识弦声。kě shì zhě,yì rén jiǔ bù shí xián shēng。

次漕庾两使者绝句韵六首

刘克庄

古来一鬨立之平,朱魏当年互讲明。gǔ lái yī hòng lì zhī píng,zhū wèi dāng nián hù jiǎng míng。
遗□□□□□约,面含菜色腹雷声。yí yuē,miàn hán cài sè fù léi shēng。

谒墓五首

刘克庄

甘霖长濑四五尺,宿雾缄山三两重。gān lín zhǎng lài sì wǔ chǐ,sù wù jiān shān sān liǎng zhòng。
惭愧□□□□策,年年来为母浇松。cán kuì cè,nián nián lái wèi mǔ jiāo sōng。