古诗词

牛田铺大雪

刘克庄

暝色蟠空起,狞飙激地吹。míng sè pán kōng qǐ,níng biāo jī dì chuī。
渐看云布濩,稍有霰纷披。jiàn kàn yún bù huò,shāo yǒu xiàn fēn pī。
蔌蔌初飘瓦,轻轻已点墀。sù sù chū piāo wǎ,qīng qīng yǐ diǎn chí。
居人朝未觉,客子夜先知。jū rén cháo wèi jué,kè zi yè xiān zhī。
巧似庄严就,匀如剪刻为。qiǎo shì zhuāng yán jiù,yún rú jiǎn kè wèi。
充庭冰氏喜,缟户染人疑。chōng tíng bīng shì xǐ,gǎo hù rǎn rén yí。
洒密苔缄遍,擎多树压垂。sǎ mì tái jiān biàn,qíng duō shù yā chuí。
高峰迷顶踵,远渡失津涯。gāo fēng mí dǐng zhǒng,yuǎn dù shī jīn yá。
窘兔低蹲草,僵禽默堕枝。jiǒng tù dī dūn cǎo,jiāng qín mò duò zhī。
马难分牝牡,乌不辨雄雌。mǎ nán fēn pìn mǔ,wū bù biàn xióng cí。
倏忽斜还整,冥蒙合又离。shū hū xié hái zhěng,míng méng hé yòu lí。
半埋官路堠,乱打寺廊碑。bàn mái guān lù hòu,luàn dǎ sì láng bēi。
猛势欺袍絮,寒光照鬓丝。měng shì qī páo xù,hán guāng zhào bìn sī。
店荒敲尽闭,桥滑步尤危。diàn huāng qiāo jǐn bì,qiáo huá bù yóu wēi。
破釜羹霜菜,残炉燎湿萁。pò fǔ gēng shuāng cài,cán lú liáo shī qí。
废妆怜妇怯,露骭笑儿痴。fèi zhuāng lián fù qiè,lù gàn xiào ér chī。
乍起毛皆猬,深藏手亦龟。zhà qǐ máo jiē wèi,shēn cáng shǒu yì guī。
犬惊邻吠急,鸡噤野鸣迟。quǎn jīng lín fèi jí,jī jìn yě míng chí。
偏滞南辕路,翻思北戍时。piān zhì nán yuán lù,fān sī běi shù shí。
旌旗鸣雁塞,刁斗乱鹅池。jīng qí míng yàn sāi,diāo dòu luàn é chí。
呵笔堪飞檄,收灯可覆棋。hē bǐ kān fēi xí,shōu dēng kě fù qí。
暮营蒙虎卧,晓猎臂鹰随。mù yíng méng hǔ wò,xiǎo liè bì yīng suí。
浴铁成何事,披蓑自一奇。yù tiě chéng hé shì,pī suō zì yī qí。
空山吟忍冻,穷巷啮充饥。kōng shān yín rěn dòng,qióng xiàng niè chōng jī。
授简悲才退,烘衣感气衰。shòu jiǎn bēi cái tuì,hōng yī gǎn qì shuāi。
稍欣茅瘴薄,已觉麦畦滋。shāo xīn máo zhàng báo,yǐ jué mài qí zī。
病怕村茶冷,愁嫌市酒醨。bìng pà cūn chá lěng,chóu xián shì jiǔ lí。
带间三十韵,聊补昔人遗。dài jiān sān shí yùn,liáo bǔ xī rén yí。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

萤蚁

刘克庄

萤微化因草,蚁聚国于槐。yíng wēi huà yīn cǎo,yǐ jù guó yú huái。
缪析封侯爵,僭为思子台。móu xī fēng hóu jué,jiàn wèi sī zi tái。
九泉谋蛰处,十月有霜来。jiǔ quán móu zhé chù,shí yuè yǒu shuāng lái。
穹壤大如许,尔曹小矣哉。qióng rǎng dà rú xǔ,ěr cáo xiǎo yǐ zāi。

乍晴

刘克庄

天更商量雨,人都领略晴。tiān gèng shāng liàng yǔ,rén dōu lǐng lüè qíng。
晚山青妥贴,野水白纵横。wǎn shān qīng tuǒ tiē,yě shuǐ bái zòng héng。
鹭立沙头影,蜂喧树底声。lù lì shā tóu yǐng,fēng xuān shù dǐ shēng。
笋舆扶病出,邂逅亦诗成。sǔn yú fú bìng chū,xiè hòu yì shī chéng。

刘克庄

散怀轻病骨,汲古活心源。sàn huái qīng bìng gǔ,jí gǔ huó xīn yuán。
日炙桐阴晚,烟蒸豆穗繁。rì zhì tóng yīn wǎn,yān zhēng dòu suì fán。
密红双鹭迹,深绿一鸥喧。mì hóng shuāng lù jì,shēn lǜ yī ōu xuān。
未昼聊舒偃,茶香起小烟。wèi zhòu liáo shū yǎn,chá xiāng qǐ xiǎo yān。

未开梅

刘克庄

老树天机早,潜回一点春。lǎo shù tiān jī zǎo,qián huí yī diǎn chūn。
寒梢方蓓蕾,玉骨已精神。hán shāo fāng bèi lěi,yù gǔ yǐ jīng shén。
冷淡看前辈,芳菲总后尘。lěng dàn kàn qián bèi,fāng fēi zǒng hòu chén。
更须香共色,未是览花人。gèng xū xiāng gòng sè,wèi shì lǎn huā rén。

桂花

刘克庄

生得粟来大,妆成蜡样黄。shēng dé sù lái dà,zhuāng chéng là yàng huáng。
落金遮蚁穴,酿蜜满蜂房。luò jīn zhē yǐ xué,niàng mì mǎn fēng fáng。
月下高低影,风前远近香。yuè xià gāo dī yǐng,fēng qián yuǎn jìn xiāng。
夜深清到骨,幽梦绕胡床。yè shēn qīng dào gǔ,yōu mèng rào hú chuáng。

刘克庄

两帖走蛟虬,堂堂腕力遒。liǎng tiē zǒu jiāo qiú,táng táng wàn lì qiú。
太师唐死节,大令晋风流。tài shī táng sǐ jié,dà lìng jìn fēng liú。
要续麻姑刻,那容扇媪求。yào xù má gū kè,nà róng shàn ǎo qiú。
教儿勤护惜,恐被六丁偷。jiào ér qín hù xī,kǒng bèi liù dīng tōu。

玉蕊花

刘克庄

竹院过僧话,山门扫地迎。zhú yuàn guò sēng huà,shān mén sǎo dì yíng。
英雄犹有迹,般若太无情。yīng xióng yóu yǒu jì,bān ruò tài wú qíng。
玉蕊春阴密,琅玕晚暑清。yù ruǐ chūn yīn mì,láng gān wǎn shǔ qīng。
半生来往屡,也合送人行。bàn shēng lái wǎng lǚ,yě hé sòng rén xíng。

扬州作

刘克庄

几多精甲没黄沙,野哭遥怜战士家。jǐ duō jīng jiǎ méi huáng shā,yě kū yáo lián zhàn shì jiā。
瓜渡月明空粉堞,芜城烟断只昏鸦。guā dù yuè míng kōng fěn dié,wú chéng yān duàn zhǐ hūn yā。
似闻汉使攽王醢,尚喜胡儿剖帝羓。shì wén hàn shǐ bān wáng hǎi,shàng xǐ hú ér pōu dì bā。
怊怅两淮蚕织地,春风不复长桑芽。chāo chàng liǎng huái cán zhī dì,chūn fēng bù fù zhǎng sāng yá。

南浦亭寄所思

刘克庄

只是从前瘦病身,官卑活计大清贫。zhǐ shì cóng qián shòu bìng shēn,guān bēi huó jì dà qīng pín。
买来晋帖多成赝,吟得唐诗转逼真。mǎi lái jìn tiē duō chéng yàn,yín dé táng shī zhuǎn bī zhēn。
生拟弃家寻剑客,死当移冢近骚人。shēng nǐ qì jiā xún jiàn kè,sǐ dāng yí zhǒng jìn sāo rén。
秋风烂熳吹双鬓,目送停云欲怆神。qiū fēng làn màn chuī shuāng bìn,mù sòng tíng yún yù chuàng shén。

蒜岭夜行

刘克庄

岭头无复一人来,渔店收灯户不开。lǐng tóu wú fù yī rén lái,yú diàn shōu dēng hù bù kāi。
松气满山凉似雨,海声中夜近如雷。sōng qì mǎn shān liáng shì yǔ,hǎi shēng zhōng yè jìn rú léi。
拟披醉发横箫去,只寄乡书与剑回。nǐ pī zuì fā héng xiāo qù,zhǐ jì xiāng shū yǔ jiàn huí。
他日有人传肘后,尚堪收拾作诗材。tā rì yǒu rén chuán zhǒu hòu,shàng kān shōu shí zuò shī cái。

别敖器之

刘克庄

旧说闽人苦节稀,先生独抱岁寒姿。jiù shuō mǐn rén kǔ jié xī,xiān shēng dú bào suì hán zī。
老年绛帐聊开讲,当日乌台要勘诗。lǎo nián jiàng zhàng liáo kāi jiǎng,dāng rì wū tái yào kān shī。
东閤不游缘有气,草堂未架为无赀。dōng gé bù yóu yuán yǒu qì,cǎo táng wèi jià wèi wú zī。
轻烟小雪孤山路,折剩梅花寄一枝。qīng yān xiǎo xuě gū shān lù,zhé shèng méi huā jì yī zhī。

哭杨吏部通老

刘克庄

白首除郎已晚哉,民间桑柘手亲栽。bái shǒu chú láng yǐ wǎn zāi,mín jiān sāng zhè shǒu qīn zāi。
盖棺只著深衣去,行李空担语录回。gài guān zhǐ zhù shēn yī qù,xíng lǐ kōng dān yǔ lù huí。
主祭遗孤犹未冠,著书残稿漫成堆。zhǔ jì yí gū yóu wèi guān,zhù shū cán gǎo màn chéng duī。
可怜薄命飘蓬客,虚事江西莫府来。kě lián báo mìng piāo péng kè,xū shì jiāng xī mò fǔ lái。

老叹

刘克庄

肘后奇书懒更开,只今年鬓已相催。zhǒu hòu qí shū lǎn gèng kāi,zhǐ jīn nián bìn yǐ xiāng cuī。
但闻方士腾空去,不见童男入海回。dàn wén fāng shì téng kōng qù,bù jiàn tóng nán rù hǎi huí。
无药能留炎帝在,有人曾哭老聃来。wú yào néng liú yán dì zài,yǒu rén céng kū lǎo dān lái。
醉乡一路差堪向,终拟刘伶冢畔埋。zuì xiāng yī lù chà kān xiàng,zhōng nǐ liú líng zhǒng pàn mái。

答友生

刘克庄

读易参禅事事奇,高情已恨挂冠迟。dú yì cān chán shì shì qí,gāo qíng yǐ hèn guà guān chí。
清于楚客滋兰日,贫似唐人乞米时。qīng yú chǔ kè zī lán rì,pín shì táng rén qǐ mǐ shí。
家为买琴添旧债,厨因养鹤减晨炊。jiā wèi mǎi qín tiān jiù zhài,chú yīn yǎng hè jiǎn chén chuī。
君看江表英雄传,何似孤山一卷诗。jūn kàn jiāng biǎo yīng xióng chuán,hé shì gū shān yī juǎn shī。

赵清献墓

刘克庄

南渡先贤迹已稀,萧然华表立山陂。nán dù xiān xián jì yǐ xī,xiāo rán huá biǎo lì shān bēi。
可曾长吏修祠宇,便恐樵人落树枝。kě céng zhǎng lì xiū cí yǔ,biàn kǒng qiáo rén luò shù zhī。
几度过坟偏下马,向来出蜀只携龟。jǐ dù guò fén piān xià mǎ,xiàng lái chū shǔ zhǐ xié guī。
自怜日暮天寒客,不到林间读隧碑。zì lián rì mù tiān hán kè,bù dào lín jiān dú suì bēi。