古诗词

牛田铺大雪

刘克庄

暝色蟠空起,狞飙激地吹。míng sè pán kōng qǐ,níng biāo jī dì chuī。
渐看云布濩,稍有霰纷披。jiàn kàn yún bù huò,shāo yǒu xiàn fēn pī。
蔌蔌初飘瓦,轻轻已点墀。sù sù chū piāo wǎ,qīng qīng yǐ diǎn chí。
居人朝未觉,客子夜先知。jū rén cháo wèi jué,kè zi yè xiān zhī。
巧似庄严就,匀如剪刻为。qiǎo shì zhuāng yán jiù,yún rú jiǎn kè wèi。
充庭冰氏喜,缟户染人疑。chōng tíng bīng shì xǐ,gǎo hù rǎn rén yí。
洒密苔缄遍,擎多树压垂。sǎ mì tái jiān biàn,qíng duō shù yā chuí。
高峰迷顶踵,远渡失津涯。gāo fēng mí dǐng zhǒng,yuǎn dù shī jīn yá。
窘兔低蹲草,僵禽默堕枝。jiǒng tù dī dūn cǎo,jiāng qín mò duò zhī。
马难分牝牡,乌不辨雄雌。mǎ nán fēn pìn mǔ,wū bù biàn xióng cí。
倏忽斜还整,冥蒙合又离。shū hū xié hái zhěng,míng méng hé yòu lí。
半埋官路堠,乱打寺廊碑。bàn mái guān lù hòu,luàn dǎ sì láng bēi。
猛势欺袍絮,寒光照鬓丝。měng shì qī páo xù,hán guāng zhào bìn sī。
店荒敲尽闭,桥滑步尤危。diàn huāng qiāo jǐn bì,qiáo huá bù yóu wēi。
破釜羹霜菜,残炉燎湿萁。pò fǔ gēng shuāng cài,cán lú liáo shī qí。
废妆怜妇怯,露骭笑儿痴。fèi zhuāng lián fù qiè,lù gàn xiào ér chī。
乍起毛皆猬,深藏手亦龟。zhà qǐ máo jiē wèi,shēn cáng shǒu yì guī。
犬惊邻吠急,鸡噤野鸣迟。quǎn jīng lín fèi jí,jī jìn yě míng chí。
偏滞南辕路,翻思北戍时。piān zhì nán yuán lù,fān sī běi shù shí。
旌旗鸣雁塞,刁斗乱鹅池。jīng qí míng yàn sāi,diāo dòu luàn é chí。
呵笔堪飞檄,收灯可覆棋。hē bǐ kān fēi xí,shōu dēng kě fù qí。
暮营蒙虎卧,晓猎臂鹰随。mù yíng méng hǔ wò,xiǎo liè bì yīng suí。
浴铁成何事,披蓑自一奇。yù tiě chéng hé shì,pī suō zì yī qí。
空山吟忍冻,穷巷啮充饥。kōng shān yín rěn dòng,qióng xiàng niè chōng jī。
授简悲才退,烘衣感气衰。shòu jiǎn bēi cái tuì,hōng yī gǎn qì shuāi。
稍欣茅瘴薄,已觉麦畦滋。shāo xīn máo zhàng báo,yǐ jué mài qí zī。
病怕村茶冷,愁嫌市酒醨。bìng pà cūn chá lěng,chóu xián shì jiǔ lí。
带间三十韵,聊补昔人遗。dài jiān sān shí yùn,liáo bǔ xī rén yí。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

老马一首

刘克庄

脊疮蹄蹇瘦阑干,火印年深字已漫。jí chuāng tí jiǎn shòu lán gàn,huǒ yìn nián shēn zì yǐ màn。
野涧有冰朝洗怯,破坊无壁夜嘶寒。yě jiàn yǒu bīng cháo xǐ qiè,pò fāng wú bì yè sī hán。
身同退卒支残料,眼见新驹鞁宝鞍。shēn tóng tuì zú zhī cán liào,yǎn jiàn xīn jū bèi bǎo ān。
昔走塞垣如抹电,安知末路出门难。xī zǒu sāi yuán rú mǒ diàn,ān zhī mò lù chū mén nán。

老妓一首

刘克庄

籍中歌舞昔驰声,憔悴犹存态与情。jí zhōng gē wǔ xī chí shēng,qiáo cuì yóu cún tài yǔ qíng。
爱说旧官当日宠,偏呼狎客小时名。ài shuō jiù guān dāng rì chǒng,piān hū xiá kè xiǎo shí míng。
薄鬟易脱梳难就,半被常空睡不成。báo huán yì tuō shū nán jiù,bàn bèi cháng kōng shuì bù chéng。
却羡邻姬门户热,隔楼张烛到天明。què xiàn lín jī mén hù rè,gé lóu zhāng zhú dào tiān míng。

赠风水僧

刘克庄

向人说葬又谈空,郭璞瞿昙并入宗。xiàng rén shuō zàng yòu tán kōng,guō pú qú tán bìng rù zōng。
背得山经如诵咒,顶将禅笠去寻龙。bèi dé shān jīng rú sòng zhòu,dǐng jiāng chán lì qù xún lóng。
遍为檀越裁生圹,预定公侯出某峰。biàn wèi tán yuè cái shēng kuàng,yù dìng gōng hóu chū mǒu fēng。
想亦自营归寂处,一丘卵塔种青松。xiǎng yì zì yíng guī jì chù,yī qiū luǎn tǎ zhǒng qīng sōng。

除夕

刘克庄

除夕阴寒怕卷帘,雨声断续下疏檐。chú xī yīn hán pà juǎn lián,yǔ shēng duàn xù xià shū yán。
壁穿自和乾泥补,窗损教寻废纸粘。bì chuān zì hé qián ní bǔ,chuāng sǔn jiào xún fèi zhǐ zhān。
只有青灯相守定,纵无白发亦生添。zhǐ yǒu qīng dēng xiāng shǒu dìng,zòng wú bái fā yì shēng tiān。
更残自算明年事,不就君平卦肆占。gèng cán zì suàn míng nián shì,bù jiù jūn píng guà sì zhàn。

挽郑淑人

刘克庄

忆在军中为记室,谢公门馆事皆知。yì zài jūn zhōng wèi jì shì,xiè gōng mén guǎn shì jiē zhī。
谦卑若妇初嫔日,俭素犹夫未贵时。qiān bēi ruò fù chū pín rì,jiǎn sù yóu fū wèi guì shí。
病了死生惟点首,晚忧家国每颦眉。bìng le sǐ shēng wéi diǎn shǒu,wǎn yōu jiā guó měi pín méi。
旧人独有任安在,揽涕西风献些词。jiù rén dú yǒu rèn ān zài,lǎn tì xī fēng xiàn xiē cí。

悼阿升

刘克庄

宝惜吾儿如拱璧,那知变灭只须臾。bǎo xī wú ér rú gǒng bì,nà zhī biàn miè zhǐ xū yú。
畏啼尚宿通宵火,涂囟犹残隔日朱。wèi tí shàng sù tōng xiāo huǒ,tú xìn yóu cán gé rì zhū。
坐客相宽云梦幻,故人来吊讶清癯。zuò kè xiāng kuān yún mèng huàn,gù rén lái diào yà qīng qú。
荒山岁晚无行迹,心折原头树影孤。huāng shān suì wǎn wú xíng jì,xīn zhé yuán tóu shù yǐng gū。

与客送仲白葬回登石室

刘克庄

绝顶荒寒断客过,偶携之子共扪萝。jué dǐng huāng hán duàn kè guò,ǒu xié zhī zi gòng mén luó。
纵观天外皆鲸浸,下视城中等蚁窠。zòng guān tiān wài jiē jīng jìn,xià shì chéng zhōng děng yǐ kē。
悼友孤怀方濩落,逢僧逆境暂销磨。dào yǒu gū huái fāng huò luò,féng sēng nì jìng zàn xiāo mó。
夜归剩乞松明火,霜满前山滑处多。yè guī shèng qǐ sōng míng huǒ,shuāng mǎn qián shān huá chù duō。

立春二首

刘克庄

恰归旧隐再逢春,村巷荒凉草没人。qià guī jiù yǐn zài féng chūn,cūn xiàng huāng liáng cǎo méi rén。
犬坏园中门作窦,盗规坟上树为薪。quǎn huài yuán zhōng mén zuò dòu,dào guī fén shàng shù wèi xīn。
官如巫祝难羞贱,家似樵渔敢讳贫。guān rú wū zhù nán xiū jiàn,jiā shì qiáo yú gǎn huì pín。
闻说邻醅低价卖,病夫一滴未沾唇。wén shuō lín pēi dī jià mài,bìng fū yī dī wèi zhān chún。

立春二首

刘克庄

今岁春盘始住家,也胜羁旅走天涯。jīn suì chūn pán shǐ zhù jiā,yě shèng jī lǚ zǒu tiān yá。
圃晴菜拆经霜甲,林暖梅飞遍地花。pǔ qíng cài chāi jīng shuāng jiǎ,lín nuǎn méi fēi biàn dì huā。
闲有工夫忧世事,老无勋业惜年华。xián yǒu gōng fū yōu shì shì,lǎo wú xūn yè xī nián huá。
近来死尽吟诗者,得句聊从野叟夸。jìn lái sǐ jǐn yín shī zhě,dé jù liáo cóng yě sǒu kuā。

去春

刘克庄

去春烽火照江边,曾草军书夕废眠。qù chūn fēng huǒ zhào jiāng biān,céng cǎo jūn shū xī fèi mián。
万里旌旗真属命,一丘耕钓且随缘。wàn lǐ jīng qí zhēn shǔ mìng,yī qiū gēng diào qiě suí yuán。
偶然谢客元非病,间亦寻僧不为禅。ǒu rán xiè kè yuán fēi bìng,jiān yì xún sēng bù wèi chán。
尚有惜花情味在,铜瓶终日玩芳妍。shàng yǒu xī huā qíng wèi zài,tóng píng zhōng rì wán fāng yán。

灯夕

刘克庄

千炬金栀映玉蕖,台城昨梦又年馀。qiān jù jīn zhī yìng yù qú,tái chéng zuó mèng yòu nián yú。
断无弦索鸣华屋,惟见炊烟起草庐。duàn wú xián suǒ míng huá wū,wéi jiàn chuī yān qǐ cǎo lú。
儿报瓶空因止酒,婢言油尽暂停书。ér bào píng kōng yīn zhǐ jiǔ,bì yán yóu jǐn zàn tíng shū。
蓬窗亦有精勤士,何必然藜向石渠。péng chuāng yì yǒu jīng qín shì,hé bì rán lí xiàng shí qú。

戏孙季蕃

刘克庄

少日逢春一味痴,轻鞭小袖趁芳时。shǎo rì féng chūn yī wèi chī,qīng biān xiǎo xiù chèn fāng shí。
常过茶邸租船出,或在禅林借枕攲。cháng guò chá dǐ zū chuán chū,huò zài chán lín jiè zhěn qī。
名妓难呼多占定,好花易落况开迟。míng jì nán hū duō zhàn dìng,hǎo huā yì luò kuàng kāi chí。
身今惟悴投空谷,悔不当年秉烛嬉。shēn jīn wéi cuì tóu kōng gǔ,huǐ bù dāng nián bǐng zhú xī。

匹马

刘克庄

匹马曾经小店炊,一株玉雪映疏篱。pǐ mǎ céng jīng xiǎo diàn chuī,yī zhū yù xuě yìng shū lí。
无言谁识含情处,有韵全看背面时。wú yán shuí shí hán qíng chù,yǒu yùn quán kàn bèi miàn shí。
乍见心方惊绝艳,重来人已折繁枝。zhà jiàn xīn fāng jīng jué yàn,zhòng lái rén yǐ zhé fán zhī。
断烟残照山村路,消得刘郎一首诗。duàn yān cán zhào shān cūn lù,xiāo dé liú láng yī shǒu shī。

宿囊山怀洪岳二上人

刘克庄

忆在山中识二僧,一亡一已拂衣行。yì zài shān zhōng shí èr sēng,yī wáng yī yǐ fú yī xíng。
壁间笠徙名蓝挂,寺外松过寿塔生。bì jiān lì xǐ míng lán guà,sì wài sōng guò shòu tǎ shēng。
陇月定知今夕恨,涧泉犹咽旧时声。lǒng yuè dìng zhī jīn xī hèn,jiàn quán yóu yàn jiù shí shēng。
隔房侍者皆新剃,不似闲人却有情。gé fáng shì zhě jiē xīn tì,bù shì xián rén què yǒu qíng。

访辟支岩绝顶二僧值雨

刘克庄

闻有比丘隐绝巅,多年无迹下山前。wén yǒu bǐ qiū yǐn jué diān,duō nián wú jì xià shān qián。
僧称功行几如佛,樵说神通复近仙。sēng chēng gōng xíng jǐ rú fú,qiáo shuō shén tōng fù jìn xiān。
食少仅炊盈握米,身寒不挂半铢绵。shí shǎo jǐn chuī yíng wò mǐ,shēn hán bù guà bàn zhū mián。
重岩风雨妨游陟,回眺苍烟一惘然。zhòng yán fēng yǔ fáng yóu zhì,huí tiào cāng yān yī wǎng rán。