古诗词

象弈一首呈叶潜仲

刘克庄

小艺无难精,上智有未解。xiǎo yì wú nán jīng,shàng zhì yǒu wèi jiě。
君看橘中戏,妙不出局外。jūn kàn jú zhōng xì,miào bù chū jú wài。
屹然两国立,限以大河界。yì rán liǎng guó lì,xiàn yǐ dà hé jiè。
连营禀中权,四壁设坚械。lián yíng bǐng zhōng quán,sì bì shè jiān xiè。
三十二子者,一一具变态。sān shí èr zi zhě,yī yī jù biàn tài。
先登如挑敌,分布如备塞。xiān dēng rú tiāo dí,fēn bù rú bèi sāi。
尽锐贾吾勇,持重伺彼怠。jǐn ruì jiǎ wú yǒng,chí zhòng cì bǐ dài。
或迟如围莒,或速如入蔡。huò chí rú wéi jǔ,huò sù rú rù cài。
远炮勿虚发,冗卒要精汰。yuǎn pào wù xū fā,rǒng zú yào jīng tài。
负非繇寡少,胜岂系彊大。fù fēi yáo guǎ shǎo,shèng qǐ xì jiàng dà。
昆阳以象奔,陈涛以车败。kūn yáng yǐ xiàng bēn,chén tāo yǐ chē bài。
匹马郭令来,一士汲黯在。pǐ mǎ guō lìng lái,yī shì jí àn zài。
献俘将策勋,得隽众称快。xiàn fú jiāng cè xūn,dé juàn zhòng chēng kuài。
我欲筑坛场,孰可建旗盖。wǒ yù zhù tán chǎng,shú kě jiàn qí gài。
叶侯天机深,临陈识向背。yè hóu tiān jī shēn,lín chén shí xiàng bèi。
纵未及国手,其高亦可对。zòng wèi jí guó shǒu,qí gāo yì kě duì。
狃捷敢饶先,讳输每索再。niǔ jié gǎn ráo xiān,huì shū měi suǒ zài。
宁为握节死,安肯屈膝拜。níng wèi wò jié sǐ,ān kěn qū xī bài。
有时横槊吟,句法尤雄迈。yǒu shí héng shuò yín,jù fǎ yóu xióng mài。
愚虑仅一得,君才乃十倍。yú lǜ jǐn yī dé,jūn cái nǎi shí bèi。
霸图务并弱,兵志贵攻昧。bà tú wù bìng ruò,bīng zhì guì gōng mèi。
虽然屡克获,讵可自侈忲。suī rán lǚ kè huò,jù kě zì chǐ tài。
吕蒙能馘羽,卫瓘足缚艾。lǚ méng néng guó yǔ,wèi guàn zú fù ài。
南师未宜轻,夜半防斫寨。nán shī wèi yí qīng,yè bàn fáng zhuó zhài。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

岁除即事十首

刘克庄

草市芳菲节,柴门寂寞滨。cǎo shì fāng fēi jié,chái mén jì mò bīn。
桃符聊塞白,免谤作诗人。táo fú liáo sāi bái,miǎn bàng zuò shī rén。

岁除即事十首

刘克庄

瘦骨春衫薄,华颠彩胜垂。shòu gǔ chūn shān báo,huá diān cǎi shèng chuí。
菱花应窃笑,妆束不相宜。líng huā yīng qiè xiào,zhuāng shù bù xiāng yí。

锦孙

刘克庄

胎发落居后,屠苏饮最先。tāi fā luò jū hòu,tú sū yǐn zuì xiān。
眉间八十字,愿汝过翁年。méi jiān bā shí zì,yuàn rǔ guò wēng nián。

葵女

刘克庄

早惠能言者,前生结习馀。zǎo huì néng yán zhě,qián shēng jié xí yú。
吾闻伏生女,口授古尚书。wú wén fú shēng nǚ,kǒu shòu gǔ shàng shū。

短章二首

刘克庄

少日喜累句,暮年多短章。shǎo rì xǐ lèi jù,mù nián duō duǎn zhāng。
假令重盛壮,展拓不能长。jiǎ lìng zhòng shèng zhuàng,zhǎn tuò bù néng zhǎng。

短章二首

刘克庄

衰残齿易宿,陈腐意难新。shuāi cán chǐ yì sù,chén fǔ yì nán xīn。
安知痴老子,非复旧词臣。ān zhī chī lǎo zi,fēi fù jiù cí chén。

时事

刘克庄

问讯班春守,牢辞馈岁人。wèn xùn bān chūn shǒu,láo cí kuì suì rén。
翁年十分老,时事一番新。wēng nián shí fēn lǎo,shí shì yī fān xīn。

二吕

刘克庄

韩吕真乔木,蟠根与国同。hán lǚ zhēn qiáo mù,pán gēn yǔ guó tóng。
伯泰太史氏,子约大愚公。bó tài tài shǐ shì,zi yuē dà yú gōng。

范雎魏齐

刘克庄

士固不可辱,人殊未易知。shì gù bù kě rǔ,rén shū wèi yì zhī。
元来座上客,不及箦中尸。yuán lái zuò shàng kè,bù jí zé zhōng shī。

瓜李

刘克庄

蝇及瓜勿啖,螬食李何妨。yíng jí guā wù dàn,cáo shí lǐ hé fáng。
苦淡谁知味,甘鲜或腐肠。kǔ dàn shuí zhī wèi,gān xiān huò fǔ cháng。

盘龙栾大

刘克庄

豪杰争鹅炙,神仙食马肝。háo jié zhēng é zhì,shén xiān shí mǎ gān。
岂知有薇蕨,布满首阳山。qǐ zhī yǒu wēi jué,bù mǎn shǒu yáng shān。

诸侯客

刘克庄

犬吠鸡鸣者,皆为席上珍。quǎn fèi jī míng zhě,jiē wèi xí shàng zhēn。
如何弹铗客,亦有窃弓人。rú hé dàn jiá kè,yì yǒu qiè gōng rén。

岁除前一日

刘克庄

暮年心胆怯,临履极兢兢。mù nián xīn dǎn qiè,lín lǚ jí jīng jīng。
已被梅花恼,时为爆竹惊。yǐ bèi méi huā nǎo,shí wèi bào zhú jīng。

梅妃

刘克庄

箫能妻弄玉,琴可挑文君。xiāo néng qī nòng yù,qín kě tiāo wén jūn。
吹彻宁哥笛,梅妃未必闻。chuī chè níng gē dí,méi fēi wèi bì wén。

广列女四首其二

刘克庄

不肯一钱分,贤哉父诲言。bù kěn yī qián fēn,xián zāi fù huì yán。
奈何伯喈女,有愧卓王孙。nài hé bó jiē nǚ,yǒu kuì zhuó wáng sūn。