古诗词

象弈一首呈叶潜仲

刘克庄

小艺无难精,上智有未解。xiǎo yì wú nán jīng,shàng zhì yǒu wèi jiě。
君看橘中戏,妙不出局外。jūn kàn jú zhōng xì,miào bù chū jú wài。
屹然两国立,限以大河界。yì rán liǎng guó lì,xiàn yǐ dà hé jiè。
连营禀中权,四壁设坚械。lián yíng bǐng zhōng quán,sì bì shè jiān xiè。
三十二子者,一一具变态。sān shí èr zi zhě,yī yī jù biàn tài。
先登如挑敌,分布如备塞。xiān dēng rú tiāo dí,fēn bù rú bèi sāi。
尽锐贾吾勇,持重伺彼怠。jǐn ruì jiǎ wú yǒng,chí zhòng cì bǐ dài。
或迟如围莒,或速如入蔡。huò chí rú wéi jǔ,huò sù rú rù cài。
远炮勿虚发,冗卒要精汰。yuǎn pào wù xū fā,rǒng zú yào jīng tài。
负非繇寡少,胜岂系彊大。fù fēi yáo guǎ shǎo,shèng qǐ xì jiàng dà。
昆阳以象奔,陈涛以车败。kūn yáng yǐ xiàng bēn,chén tāo yǐ chē bài。
匹马郭令来,一士汲黯在。pǐ mǎ guō lìng lái,yī shì jí àn zài。
献俘将策勋,得隽众称快。xiàn fú jiāng cè xūn,dé juàn zhòng chēng kuài。
我欲筑坛场,孰可建旗盖。wǒ yù zhù tán chǎng,shú kě jiàn qí gài。
叶侯天机深,临陈识向背。yè hóu tiān jī shēn,lín chén shí xiàng bèi。
纵未及国手,其高亦可对。zòng wèi jí guó shǒu,qí gāo yì kě duì。
狃捷敢饶先,讳输每索再。niǔ jié gǎn ráo xiān,huì shū měi suǒ zài。
宁为握节死,安肯屈膝拜。níng wèi wò jié sǐ,ān kěn qū xī bài。
有时横槊吟,句法尤雄迈。yǒu shí héng shuò yín,jù fǎ yóu xióng mài。
愚虑仅一得,君才乃十倍。yú lǜ jǐn yī dé,jūn cái nǎi shí bèi。
霸图务并弱,兵志贵攻昧。bà tú wù bìng ruò,bīng zhì guì gōng mèi。
虽然屡克获,讵可自侈忲。suī rán lǚ kè huò,jù kě zì chǐ tài。
吕蒙能馘羽,卫瓘足缚艾。lǚ méng néng guó yǔ,wèi guàn zú fù ài。
南师未宜轻,夜半防斫寨。nán shī wèi yí qīng,yè bàn fáng zhuó zhài。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

广列女四首其二

刘克庄

空有难深作,殊无贞烈姿。kōng yǒu nán shēn zuò,shū wú zhēn liè zī。
试评阿娇赋,有愧孝娥碑。shì píng ā jiāo fù,yǒu kuì xiào é bēi。

广列女四首其二

刘克庄

骨永埋胡地,魂终恋汉廷。gǔ yǒng mái hú dì,hún zhōng liàn hàn tíng。
谁令妃远嫁,千载冢犹青。shuí lìng fēi yuǎn jià,qiān zài zhǒng yóu qīng。

录姜伯约遗言

刘克庄

事或难遥度,人殊未易知。shì huò nán yáo dù,rén shū wèi yì zhī。
谁云卧龙死,复有一姜维。shuí yún wò lóng sǐ,fù yǒu yī jiāng wéi。

左史倚相

刘克庄

善谑非为谑,微言可解纷。shàn xuè fēi wèi xuè,wēi yán kě jiě fēn。
祈招忘出处,也道读三坟。qí zhāo wàng chū chù,yě dào dú sān fén。

广游女

刘克庄

男女不亲授,宁亲笔父书。nán nǚ bù qīn shòu,níng qīn bǐ fù shū。
如何出腹子,两个是胡雏。rú hé chū fù zi,liǎng gè shì hú chú。

广游女

刘克庄

昔有吹笙侣,骖鸾上玉宸。xī yǒu chuī shēng lǚ,cān luán shàng yù chén。
奈何无欲地,著得有情人。nài hé wú yù dì,zhù dé yǒu qíng rén。

广游女

刘克庄

振笛深宫侧,夫人若罔知。zhèn dí shēn gōng cè,fū rén ruò wǎng zhī。
可怜东邻女,三载隔墙窥。kě lián dōng lín nǚ,sān zài gé qiáng kuī。

春词

刘克庄

人竞迎新岁,侬方饯旧年。rén jìng yíng xīn suì,nóng fāng jiàn jiù nián。
雏莺又百啭,高柳忽三眠。chú yīng yòu bǎi zhuàn,gāo liǔ hū sān mián。

戊辰书事

刘克庄

诗人安得有春衫,今岁和戎百万缣。shī rén ān dé yǒu chūn shān,jīn suì hé róng bǎi wàn jiān。
从此西湖休插柳,剩栽桑树养吴蚕。cóng cǐ xī hú xiū chā liǔ,shèng zāi sāng shù yǎng wú cán。

晚春

刘克庄

书幌泠泠子夜风,杜鹃啼月小墙东。shū huǎng líng líng zi yè fēng,dù juān tí yuè xiǎo qiáng dōng。
江南词客惜春老,清晓披衣拾堕红。jiāng nán cí kè xī chūn lǎo,qīng xiǎo pī yī shí duò hóng。

临溪寺二首

刘克庄

绿染庭芜一尺深,老师阅世几驹阴。lǜ rǎn tíng wú yī chǐ shēn,lǎo shī yuè shì jǐ jū yīn。
自言不看传灯了,只读楞严见佛心。zì yán bù kàn chuán dēng le,zhǐ dú léng yán jiàn fú xīn。

临溪寺二首

刘克庄

一径松花飐紫苔,东风落尽佛前梅。yī jìng sōng huā zhǎn zǐ tái,dōng fēng luò jǐn fú qián méi。
道人深掩禅关坐,莫听莺声出定来。dào rén shēn yǎn chán guān zuò,mò tīng yīng shēng chū dìng lái。

即事

刘克庄

自汲新泉养牡丹,银壶满贮怕春残。zì jí xīn quán yǎng mǔ dān,yín hú mǎn zhù pà chūn cán。
画檐一饷东风恶,为掩窗绡护晚寒。huà yán yī xiǎng dōng fēng è,wèi yǎn chuāng xiāo hù wǎn hán。

孺子祠

刘克庄

孺子祠堂插酒旗,游人那解荐江蓠。rú zi cí táng chā jiǔ qí,yóu rén nà jiě jiàn jiāng lí。
白鸥欲下还惊起,曾见陈蕃解榻时。bái ōu yù xià hái jīng qǐ,céng jiàn chén fān jiě tà shí。

碧波亭

刘克庄

了却文书上马迟,白蘋洲畔有心期。le què wén shū shàng mǎ chí,bái píng zhōu pàn yǒu xīn qī。
斜阳忽到传觞处,落尽梨花啼子规。xié yáng hū dào chuán shāng chù,luò jǐn lí huā tí zi guī。