古诗词

象弈一首呈叶潜仲

刘克庄

小艺无难精,上智有未解。xiǎo yì wú nán jīng,shàng zhì yǒu wèi jiě。
君看橘中戏,妙不出局外。jūn kàn jú zhōng xì,miào bù chū jú wài。
屹然两国立,限以大河界。yì rán liǎng guó lì,xiàn yǐ dà hé jiè。
连营禀中权,四壁设坚械。lián yíng bǐng zhōng quán,sì bì shè jiān xiè。
三十二子者,一一具变态。sān shí èr zi zhě,yī yī jù biàn tài。
先登如挑敌,分布如备塞。xiān dēng rú tiāo dí,fēn bù rú bèi sāi。
尽锐贾吾勇,持重伺彼怠。jǐn ruì jiǎ wú yǒng,chí zhòng cì bǐ dài。
或迟如围莒,或速如入蔡。huò chí rú wéi jǔ,huò sù rú rù cài。
远炮勿虚发,冗卒要精汰。yuǎn pào wù xū fā,rǒng zú yào jīng tài。
负非繇寡少,胜岂系彊大。fù fēi yáo guǎ shǎo,shèng qǐ xì jiàng dà。
昆阳以象奔,陈涛以车败。kūn yáng yǐ xiàng bēn,chén tāo yǐ chē bài。
匹马郭令来,一士汲黯在。pǐ mǎ guō lìng lái,yī shì jí àn zài。
献俘将策勋,得隽众称快。xiàn fú jiāng cè xūn,dé juàn zhòng chēng kuài。
我欲筑坛场,孰可建旗盖。wǒ yù zhù tán chǎng,shú kě jiàn qí gài。
叶侯天机深,临陈识向背。yè hóu tiān jī shēn,lín chén shí xiàng bèi。
纵未及国手,其高亦可对。zòng wèi jí guó shǒu,qí gāo yì kě duì。
狃捷敢饶先,讳输每索再。niǔ jié gǎn ráo xiān,huì shū měi suǒ zài。
宁为握节死,安肯屈膝拜。níng wèi wò jié sǐ,ān kěn qū xī bài。
有时横槊吟,句法尤雄迈。yǒu shí héng shuò yín,jù fǎ yóu xióng mài。
愚虑仅一得,君才乃十倍。yú lǜ jǐn yī dé,jūn cái nǎi shí bèi。
霸图务并弱,兵志贵攻昧。bà tú wù bìng ruò,bīng zhì guì gōng mèi。
虽然屡克获,讵可自侈忲。suī rán lǚ kè huò,jù kě zì chǐ tài。
吕蒙能馘羽,卫瓘足缚艾。lǚ méng néng guó yǔ,wèi guàn zú fù ài。
南师未宜轻,夜半防斫寨。nán shī wèi yí qīng,yè bàn fáng zhuó zhài。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

四叠

刘克庄

带雨折来如有恨,被风催去最关情。dài yǔ zhé lái rú yǒu hèn,bèi fēng cuī qù zuì guān qíng。
面垂玉箸居然白,身著铢衣直是轻。miàn chuí yù zhù jū rán bái,shēn zhù zhū yī zhí shì qīng。

四叠

刘克庄

典刑堪受百花朝,风致宜为万世标。diǎn xíng kān shòu bǎi huā cháo,fēng zhì yí wèi wàn shì biāo。
啮雪节刚难屈膝,拈花妙法愿埋腰。niè xuě jié gāng nán qū xī,niān huā miào fǎ yuàn mái yāo。

四叠

刘克庄

宋台未了又齐台,有扇应难障彦回。sòng tái wèi le yòu qí tái,yǒu shàn yīng nán zhàng yàn huí。
岁晚玉人在空谷,何曾羞面见人来。suì wǎn yù rén zài kōng gǔ,hé céng xiū miàn jiàn rén lái。

四叠

刘克庄

通宵璧月迷琼树,破晓霜葩糁玉枝。tōng xiāo bì yuè mí qióng shù,pò xiǎo shuāng pā sǎn yù zhī。
明艳能花老夫眼,温柔不粟美人肌。míng yàn néng huā lǎo fū yǎn,wēn róu bù sù měi rén jī。

四叠

刘克庄

不曾解佩献明珰,莫比徐妃与寿阳。bù céng jiě pèi xiàn míng dāng,mò bǐ xú fēi yǔ shòu yáng。
五出至今污宋史,半妆当日怨萧郎。wǔ chū zhì jīn wū sòng shǐ,bàn zhuāng dāng rì yuàn xiāo láng。

九叠

刘克庄

商略红儿何足比,丁宁青女不须嗔。shāng lüè hóng ér hé zú bǐ,dīng níng qīng nǚ bù xū chēn。
故横瘦影禁持月,时送微香漏泄春。gù héng shòu yǐng jìn chí yuè,shí sòng wēi xiāng lòu xiè chūn。

九叠

刘克庄

翠袖佳人寒倚竹,素衣仙子昼看花。cuì xiù jiā rén hán yǐ zhú,sù yī xiān zi zhòu kàn huā。
村墟忽有殊尤观,茅屋俄成富贵家。cūn xū hū yǒu shū yóu guān,máo wū é chéng fù guì jiā。

九叠

刘克庄

苍头呵欠纳诗卷,赤脚鬅鬙收药铛。cāng tóu hē qiàn nà shī juǎn,chì jiǎo péng sēng shōu yào dāng。
惟有小窗一枝影,夜寒不睡伴先生。wéi yǒu xiǎo chuāng yī zhī yǐng,yè hán bù shuì bàn xiān shēng。

九叠

刘克庄

贵家选色斛量珠,洗尽铅华绝代无。guì jiā xuǎn sè hú liàng zhū,xǐ jǐn qiān huá jué dài wú。
老子效颦聊复尔,名昆仑婢作琼奴。lǎo zi xiào pín liáo fù ěr,míng kūn lún bì zuò qióng nú。

九叠

刘克庄

薄薄中单掩塞酥,不知眉黛有愁无。báo báo zhōng dān yǎn sāi sū,bù zhī méi dài yǒu chóu wú。
微颦莫是尝梅子,好事讹为齿痛图。wēi pín mò shì cháng méi zi,hǎo shì é wèi chǐ tòng tú。

九叠

刘克庄

国色名花俱绝代,玉人甘后本双身。guó sè míng huā jù jué dài,yù rén gān hòu běn shuāng shēn。
劝君薄薄施朱粉,莫遣名花妒玉人。quàn jūn báo báo shī zhū fěn,mò qiǎn míng huā dù yù rén。

九叠

刘克庄

门户重重绣幕遮,十分国艳属侯家。mén hù zhòng zhòng xiù mù zhē,shí fēn guó yàn shǔ hóu jiā。
谁知蔡琰燕山北,愁听胡笳对雪花。shuí zhī cài yǎn yàn shān běi,chóu tīng hú jiā duì xuě huā。

九叠

刘克庄

和靖终身欠孟光,只留一鹤伴山房。hé jìng zhōng shēn qiàn mèng guāng,zhǐ liú yī hè bàn shān fáng。
唐人未识花高致,苦欲为渠聘海棠。táng rén wèi shí huā gāo zhì,kǔ yù wèi qú pìn hǎi táng。

九叠

刘克庄

新咏平生陋玉台,梨园以后更堪哀。xīn yǒng píng shēng lòu yù tái,lí yuán yǐ hòu gèng kān āi。
宁随太白金鞍去,莫放花奴羯鼓来。níng suí tài bái jīn ān qù,mò fàng huā nú jié gǔ lái。

十叠

刘克庄

才得几朝浑拆遍,只消一霎又吹空。cái dé jǐ cháo hún chāi biàn,zhǐ xiāo yī shà yòu chuī kōng。
何曾学舞能回雪,便不为台与避风。hé céng xué wǔ néng huí xuě,biàn bù wèi tái yǔ bì fēng。