古诗词

象弈一首呈叶潜仲

刘克庄

小艺无难精,上智有未解。xiǎo yì wú nán jīng,shàng zhì yǒu wèi jiě。
君看橘中戏,妙不出局外。jūn kàn jú zhōng xì,miào bù chū jú wài。
屹然两国立,限以大河界。yì rán liǎng guó lì,xiàn yǐ dà hé jiè。
连营禀中权,四壁设坚械。lián yíng bǐng zhōng quán,sì bì shè jiān xiè。
三十二子者,一一具变态。sān shí èr zi zhě,yī yī jù biàn tài。
先登如挑敌,分布如备塞。xiān dēng rú tiāo dí,fēn bù rú bèi sāi。
尽锐贾吾勇,持重伺彼怠。jǐn ruì jiǎ wú yǒng,chí zhòng cì bǐ dài。
或迟如围莒,或速如入蔡。huò chí rú wéi jǔ,huò sù rú rù cài。
远炮勿虚发,冗卒要精汰。yuǎn pào wù xū fā,rǒng zú yào jīng tài。
负非繇寡少,胜岂系彊大。fù fēi yáo guǎ shǎo,shèng qǐ xì jiàng dà。
昆阳以象奔,陈涛以车败。kūn yáng yǐ xiàng bēn,chén tāo yǐ chē bài。
匹马郭令来,一士汲黯在。pǐ mǎ guō lìng lái,yī shì jí àn zài。
献俘将策勋,得隽众称快。xiàn fú jiāng cè xūn,dé juàn zhòng chēng kuài。
我欲筑坛场,孰可建旗盖。wǒ yù zhù tán chǎng,shú kě jiàn qí gài。
叶侯天机深,临陈识向背。yè hóu tiān jī shēn,lín chén shí xiàng bèi。
纵未及国手,其高亦可对。zòng wèi jí guó shǒu,qí gāo yì kě duì。
狃捷敢饶先,讳输每索再。niǔ jié gǎn ráo xiān,huì shū měi suǒ zài。
宁为握节死,安肯屈膝拜。níng wèi wò jié sǐ,ān kěn qū xī bài。
有时横槊吟,句法尤雄迈。yǒu shí héng shuò yín,jù fǎ yóu xióng mài。
愚虑仅一得,君才乃十倍。yú lǜ jǐn yī dé,jūn cái nǎi shí bèi。
霸图务并弱,兵志贵攻昧。bà tú wù bìng ruò,bīng zhì guì gōng mèi。
虽然屡克获,讵可自侈忲。suī rán lǚ kè huò,jù kě zì chǐ tài。
吕蒙能馘羽,卫瓘足缚艾。lǚ méng néng guó yǔ,wèi guàn zú fù ài。
南师未宜轻,夜半防斫寨。nán shī wèi yí qīng,yè bàn fáng zhuó zhài。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

十叠

刘克庄

尺棰拟为千世用,一梅欲足百人酸。chǐ chuí nǐ wèi qiān shì yòng,yī méi yù zú bǎi rén suān。
苦心乍可齑盐里,粉骨何须鼎鼐间。kǔ xīn zhà kě jī yán lǐ,fěn gǔ hé xū dǐng nài jiān。

十叠

刘克庄

花离京洛缁尘少,诗到齐梁绮语多。huā lí jīng luò zī chén shǎo,shī dào qí liáng qǐ yǔ duō。
老子七言虽淡泊,不曾一字犯阴何。lǎo zi qī yán suī dàn pō,bù céng yī zì fàn yīn hé。

十叠

刘克庄

有花多处便凭栏,插在金瓶不必看。yǒu huā duō chù biàn píng lán,chā zài jīn píng bù bì kàn。
百斛量珠真富贵,两枝剪彩太寒酸。bǎi hú liàng zhū zhēn fù guì,liǎng zhī jiǎn cǎi tài hán suān。

十叠

刘克庄

赋繁台雪云将暮,歌后庭花月未残。fù fán tái xuě yún jiāng mù,gē hòu tíng huā yuè wèi cán。
客至苑皆琼作树,宾来并用玉为栏。kè zhì yuàn jiē qióng zuò shù,bīn lái bìng yòng yù wèi lán。

十叠

刘克庄

起来无赖晚风狂,便恐飘零损岁芳。qǐ lái wú lài wǎn fēng kuáng,biàn kǒng piāo líng sǔn suì fāng。
飞燕不持身欲去,绿珠虽坠魄犹香。fēi yàn bù chí shēn yù qù,lǜ zhū suī zhuì pò yóu xiāng。

十叠

刘克庄

江左风流属谢家,诸郎如玉女尤佳。jiāng zuǒ fēng liú shǔ xiè jiā,zhū láng rú yù nǚ yóu jiā。
如何雪里同联句,不比梅花比柳花。rú hé xuě lǐ tóng lián jù,bù bǐ méi huā bǐ liǔ huā。

十叠

刘克庄

天子封松作某官,相君复报竹平安。tiān zi fēng sōng zuò mǒu guān,xiāng jūn fù bào zhú píng ān。
梅花一点无沾惹,三友中间独岁寒。méi huā yī diǎn wú zhān rě,sān yǒu zhōng jiān dú suì hán。

十叠

刘克庄

霜皓千林冻欲僵,经旬不爨只餐香。shuāng hào qiān lín dòng yù jiāng,jīng xún bù cuàn zhǐ cān xiāng。
何曾转授休粮诀,却是单传屑玉方。hé céng zhuǎn shòu xiū liáng jué,què shì dān chuán xiè yù fāng。

十叠

刘克庄

珠树无多攀不已,珊瑚有尽采无穷。zhū shù wú duō pān bù yǐ,shān hú yǒu jǐn cǎi wú qióng。
海神上诉天公怒,似怕龙宫宝藏空。hǎi shén shàng sù tiān gōng nù,shì pà lóng gōng bǎo cáng kōng。

读汤伯纪大人赋

刘克庄

此赋何曾涉怪神,本诸孔孟体诸身。cǐ fù hé céng shè guài shén,běn zhū kǒng mèng tǐ zhū shēn。
乃知犬子揄扬者,才是僬侥国里人。nǎi zhī quǎn zi yú yáng zhě,cái shì jiāo jiǎo guó lǐ rén。

蒙恩除大蓬一首

刘克庄

拜昭文相辟翘材,封冠军侯筑将台。bài zhāo wén xiāng pì qiào cái,fēng guān jūn hóu zhù jiāng tái。
得以先生新主判,两为玉帝管蓬莱。dé yǐ xiān shēng xīn zhǔ pàn,liǎng wèi yù dì guǎn péng lái。

九月初十日值

刘克庄

西山遗业付门人,岁晚推迁接后尘。xī shān yí yè fù mén rén,suì wǎn tuī qiān jiē hòu chén。
彩笔梦中先索去,不知持底作词臣。cǎi bǐ mèng zhōng xiān suǒ qù,bù zhī chí dǐ zuò cí chén。

九月初十日值

刘克庄

制书挥就进明光,天笔批还墨尚香。zhì shū huī jiù jìn míng guāng,tiān bǐ pī hái mò shàng xiāng。
草本偶然无贴改,非关臣亿怕商量。cǎo běn ǒu rán wú tiē gǎi,fēi guān chén yì pà shāng liàng。

九月初十日值

刘克庄

转枕依然梦不成,小窗颇觉晓寒生。zhuǎn zhěn yī rán mèng bù chéng,xiǎo chuāng pǒ jué xiǎo hán shēng。
昏花却怕宫莲照,垂下纱幮听六更。hūn huā què pà gōng lián zhào,chuí xià shā chú tīng liù gèng。

九月初十日值

刘克庄

内厨进膳惟蔬素,御帕封香遍竹宫。nèi chú jìn shàn wéi shū sù,yù pà fēng xiāng biàn zhú gōng。
明日金乌迎玉辂,始知圣主与天通。míng rì jīn wū yíng yù lù,shǐ zhī shèng zhǔ yǔ tiān tōng。