古诗词

象弈一首呈叶潜仲

刘克庄

小艺无难精,上智有未解。xiǎo yì wú nán jīng,shàng zhì yǒu wèi jiě。
君看橘中戏,妙不出局外。jūn kàn jú zhōng xì,miào bù chū jú wài。
屹然两国立,限以大河界。yì rán liǎng guó lì,xiàn yǐ dà hé jiè。
连营禀中权,四壁设坚械。lián yíng bǐng zhōng quán,sì bì shè jiān xiè。
三十二子者,一一具变态。sān shí èr zi zhě,yī yī jù biàn tài。
先登如挑敌,分布如备塞。xiān dēng rú tiāo dí,fēn bù rú bèi sāi。
尽锐贾吾勇,持重伺彼怠。jǐn ruì jiǎ wú yǒng,chí zhòng cì bǐ dài。
或迟如围莒,或速如入蔡。huò chí rú wéi jǔ,huò sù rú rù cài。
远炮勿虚发,冗卒要精汰。yuǎn pào wù xū fā,rǒng zú yào jīng tài。
负非繇寡少,胜岂系彊大。fù fēi yáo guǎ shǎo,shèng qǐ xì jiàng dà。
昆阳以象奔,陈涛以车败。kūn yáng yǐ xiàng bēn,chén tāo yǐ chē bài。
匹马郭令来,一士汲黯在。pǐ mǎ guō lìng lái,yī shì jí àn zài。
献俘将策勋,得隽众称快。xiàn fú jiāng cè xūn,dé juàn zhòng chēng kuài。
我欲筑坛场,孰可建旗盖。wǒ yù zhù tán chǎng,shú kě jiàn qí gài。
叶侯天机深,临陈识向背。yè hóu tiān jī shēn,lín chén shí xiàng bèi。
纵未及国手,其高亦可对。zòng wèi jí guó shǒu,qí gāo yì kě duì。
狃捷敢饶先,讳输每索再。niǔ jié gǎn ráo xiān,huì shū měi suǒ zài。
宁为握节死,安肯屈膝拜。níng wèi wò jié sǐ,ān kěn qū xī bài。
有时横槊吟,句法尤雄迈。yǒu shí héng shuò yín,jù fǎ yóu xióng mài。
愚虑仅一得,君才乃十倍。yú lǜ jǐn yī dé,jūn cái nǎi shí bèi。
霸图务并弱,兵志贵攻昧。bà tú wù bìng ruò,bīng zhì guì gōng mèi。
虽然屡克获,讵可自侈忲。suī rán lǚ kè huò,jù kě zì chǐ tài。
吕蒙能馘羽,卫瓘足缚艾。lǚ méng néng guó yǔ,wèi guàn zú fù ài。
南师未宜轻,夜半防斫寨。nán shī wèi yí qīng,yè bàn fáng zhuó zhài。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

冬至四绝

刘克庄

献寿上公先入阁,书云太史亦登台。xiàn shòu shàng gōng xiān rù gé,shū yún tài shǐ yì dēng tái。
惟应闲杀明农叟,起晏柴门晓未开。wéi yīng xián shā míng nóng sǒu,qǐ yàn chái mén xiǎo wèi kāi。

有感二首

刘克庄

桓司马欲兵夫子,哥利王曾丑释迦。huán sī mǎ yù bīng fū zi,gē lì wáng céng chǒu shì jiā。
血面何须九坠臂,忮心终不怨镆铘。xuè miàn hé xū jiǔ zhuì bì,zhì xīn zhōng bù yuàn mò yé。

有感二首

刘克庄

夷齐怨恶本不念,尧桀是非今亦忘。yí qí yuàn è běn bù niàn,yáo jié shì fēi jīn yì wàng。
不知伍子嗔何甚,魄化为潮日夜忙。bù zhī wǔ zi chēn hé shén,pò huà wèi cháo rì yè máng。

八十吟十绝

刘克庄

就莆食菜国恩优,昼锦全胜万里侯。jiù pú shí cài guó ēn yōu,zhòu jǐn quán shèng wàn lǐ hóu。
却笑向来师尚父,磻溪不老老营丘。què xiào xiàng lái shī shàng fù,pán xī bù lǎo lǎo yíng qiū。

八十吟十绝

刘克庄

至道之精以治身,推其土苴足经纶。zhì dào zhī jīng yǐ zhì shēn,tuī qí tǔ jū zú jīng lún。
矢诗自儆侬衰惰,未有工夫儆国人。shǐ shī zì jǐng nóng shuāi duò,wèi yǒu gōng fū jǐng guó rén。

八十吟十绝

刘克庄

汉承秦后古书亡,太息高文总未遑。hàn chéng qín hòu gǔ shū wáng,tài xī gāo wén zǒng wèi huáng。
六叶蒲轮迎一老,元来却是议明堂。liù yè pú lún yíng yī lǎo,yuán lái què shì yì míng táng。

八十吟十绝

刘克庄

文叔差增似往时,君房只是向来痴。wén shū chà zēng shì wǎng shí,jūn fáng zhǐ shì xiàng lái chī。
谁知有个羊裘叟,汉鼎悬渠一钓丝。shuí zhī yǒu gè yáng qiú sǒu,hàn dǐng xuán qú yī diào sī。

八十吟十绝

刘克庄

逃秦博士浮丘伯,传说今犹在海中。táo qín bó shì fú qiū bó,chuán shuō jīn yóu zài hǎi zhōng。
自古仙多儒者做,安知吾不蹑高风。zì gǔ xiān duō rú zhě zuò,ān zhī wú bù niè gāo fēng。

八十吟十绝

刘克庄

八十馀岁老儒生,见帝谆谆劝力行。bā shí yú suì lǎo rú shēng,jiàn dì zhūn zhūn quàn lì xíng。
应被伏生辕固笑,两贤终是十年兄。yīng bèi fú shēng yuán gù xiào,liǎng xián zhōng shì shí nián xiōng。

八十吟十绝

刘克庄

纵心以后决求归,曰耄之年永息机。zòng xīn yǐ hòu jué qiú guī,yuē mào zhī nián yǒng xī jī。
蔬食不消人祝饐,布裘安用妾熏衣。shū shí bù xiāo rén zhù yì,bù qiú ān yòng qiè xūn yī。

八十吟十绝

刘克庄

诚翁仅有四千首,惟放翁几满万篇。chéng wēng jǐn yǒu sì qiān shǒu,wéi fàng wēng jǐ mǎn wàn piān。
老子胸中有残锦,问天乞与放翁年。lǎo zi xiōng zhōng yǒu cán jǐn,wèn tiān qǐ yǔ fàng wēng nián。

八十吟十绝

刘克庄

试笔懒题新郁垒,拂尘聊挂古钟馗。shì bǐ lǎn tí xīn yù lěi,fú chén liáo guà gǔ zhōng kuí。
斑衣纪节诸孙喜,白首添年一老悲。bān yī jì jié zhū sūn xǐ,bái shǒu tiān nián yī lǎo bēi。

八十吟十绝

刘克庄

伯伦酒颂老叉诗,腹愤胸奇略泄之。bó lún jiǔ sòng lǎo chā shī,fù fèn xiōng qí lüè xiè zhī。
别著潜书并悔稿,后千百载有人知。bié zhù qián shū bìng huǐ gǎo,hòu qiān bǎi zài yǒu rén zhī。

书事三绝

刘克庄

耳根闻得吴田熟,客自吴归乃不然。ěr gēn wén dé wú tián shú,kè zì wú guī nǎi bù rán。
中户无粮支卒岁,上都有雪瑞来年。zhōng hù wú liáng zhī zú suì,shàng dōu yǒu xuě ruì lái nián。

书事三绝

刘克庄

蜀相昔曾耕渭上,汉家今有籴湟中。shǔ xiāng xī céng gēng wèi shàng,hàn jiā jīn yǒu dí huáng zhōng。
唱筹但欲令边实,悬罄谁知虑国空。chàng chóu dàn yù lìng biān shí,xuán qìng shuí zhī lǜ guó kōng。