古诗词

象弈一首呈叶潜仲

刘克庄

小艺无难精,上智有未解。xiǎo yì wú nán jīng,shàng zhì yǒu wèi jiě。
君看橘中戏,妙不出局外。jūn kàn jú zhōng xì,miào bù chū jú wài。
屹然两国立,限以大河界。yì rán liǎng guó lì,xiàn yǐ dà hé jiè。
连营禀中权,四壁设坚械。lián yíng bǐng zhōng quán,sì bì shè jiān xiè。
三十二子者,一一具变态。sān shí èr zi zhě,yī yī jù biàn tài。
先登如挑敌,分布如备塞。xiān dēng rú tiāo dí,fēn bù rú bèi sāi。
尽锐贾吾勇,持重伺彼怠。jǐn ruì jiǎ wú yǒng,chí zhòng cì bǐ dài。
或迟如围莒,或速如入蔡。huò chí rú wéi jǔ,huò sù rú rù cài。
远炮勿虚发,冗卒要精汰。yuǎn pào wù xū fā,rǒng zú yào jīng tài。
负非繇寡少,胜岂系彊大。fù fēi yáo guǎ shǎo,shèng qǐ xì jiàng dà。
昆阳以象奔,陈涛以车败。kūn yáng yǐ xiàng bēn,chén tāo yǐ chē bài。
匹马郭令来,一士汲黯在。pǐ mǎ guō lìng lái,yī shì jí àn zài。
献俘将策勋,得隽众称快。xiàn fú jiāng cè xūn,dé juàn zhòng chēng kuài。
我欲筑坛场,孰可建旗盖。wǒ yù zhù tán chǎng,shú kě jiàn qí gài。
叶侯天机深,临陈识向背。yè hóu tiān jī shēn,lín chén shí xiàng bèi。
纵未及国手,其高亦可对。zòng wèi jí guó shǒu,qí gāo yì kě duì。
狃捷敢饶先,讳输每索再。niǔ jié gǎn ráo xiān,huì shū měi suǒ zài。
宁为握节死,安肯屈膝拜。níng wèi wò jié sǐ,ān kěn qū xī bài。
有时横槊吟,句法尤雄迈。yǒu shí héng shuò yín,jù fǎ yóu xióng mài。
愚虑仅一得,君才乃十倍。yú lǜ jǐn yī dé,jūn cái nǎi shí bèi。
霸图务并弱,兵志贵攻昧。bà tú wù bìng ruò,bīng zhì guì gōng mèi。
虽然屡克获,讵可自侈忲。suī rán lǚ kè huò,jù kě zì chǐ tài。
吕蒙能馘羽,卫瓘足缚艾。lǚ méng néng guó yǔ,wèi guàn zú fù ài。
南师未宜轻,夜半防斫寨。nán shī wèi yí qīng,yè bàn fáng zhuó zhài。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

书事三绝

刘克庄

昨收边讯云蝗入,近得京书报哨回。zuó shōu biān xùn yún huáng rù,jìn dé jīng shū bào shào huí。
放得子陵归钓濑,还他高密上云台。fàng dé zi líng guī diào lài,hái tā gāo mì shàng yún tái。

立春七

刘克庄

古有道人皆朽骨,世无价宝是元身。gǔ yǒu dào rén jiē xiǔ gǔ,shì wú jià bǎo shì yuán shēn。
天公作意相裨补,又见咸淳第二春。tiān gōng zuò yì xiāng bì bǔ,yòu jiàn xián chún dì èr chūn。

立春七

刘克庄

生后至和嘉祐时,老身犹及见淳熙。shēng hòu zhì hé jiā yòu shí,lǎo shēn yóu jí jiàn chún xī。
都忘满镜星星发,带了春幡便出嬉。dōu wàng mǎn jìng xīng xīng fā,dài le chūn fān biàn chū xī。

立春七

刘克庄

病添败絮肌犹凛,老饮新醅力不支。bìng tiān bài xù jī yóu lǐn,lǎo yǐn xīn pēi lì bù zhī。
独有脾神无恙在,饼如筛大菜如丝。dú yǒu pí shén wú yàng zài,bǐng rú shāi dà cài rú sī。

立春七

刘克庄

禅榻惟梅亲纸帐,村沽以草塞瓷瓶。chán tà wéi méi qīn zhǐ zhàng,cūn gū yǐ cǎo sāi cí píng。
老癃颇怪牛头赤,儿女争看柳眼青。lǎo lóng pǒ guài niú tóu chì,ér nǚ zhēng kàn liǔ yǎn qīng。

立春七

刘克庄

解冻依然风栗烈,鞭春才了雨廉纤。jiě dòng yī rán fēng lì liè,biān chūn cái le yǔ lián xiān。
街坊遏密无傩鼓,村落丰登有酒帘。jiē fāng è mì wú nuó gǔ,cūn luò fēng dēng yǒu jiǔ lián。

立春七

刘克庄

八十公公三岁儿,一孩一耄总憨痴。bā shí gōng gōng sān suì ér,yī hái yī mào zǒng hān chī。
向来略识童蒙训,老去惟吟豁达诗。xiàng lái lüè shí tóng méng xùn,lǎo qù wéi yín huō dá shī。

立春七

刘克庄

存五千篇吟笔老,加三百户赞书新。cún wǔ qiān piān yín bǐ lǎo,jiā sān bǎi hù zàn shū xīn。
官分彩胜簪华发,僧送乌薪暖曲身。guān fēn cǎi shèng zān huá fā,sēng sòng wū xīn nuǎn qū shēn。

次漕庾两使者绝句韵六首

刘克庄

廉使端如秤样平,行台非以刻为明。lián shǐ duān rú chèng yàng píng,xíng tái fēi yǐ kè wèi míng。
未论汉吏摇山力,且听尧民击壤声。wèi lùn hàn lì yáo shān lì,qiě tīng yáo mín jī rǎng shēng。

次漕庾两使者绝句韵六首

刘克庄

痛惩毒螫要持平,不察渊鱼未害明。tòng chéng dú shì yào chí píng,bù chá yuān yú wèi hài míng。
棘户有囚疏械系,花村无吏打门声。jí hù yǒu qiú shū xiè xì,huā cūn wú lì dǎ mén shēng。

次漕庾两使者绝句韵六首

刘克庄

隽游回首记端平,朝退联鞍出大明。juàn yóu huí shǒu jì duān píng,cháo tuì lián ān chū dà míng。
紫陌难寻看花伴,丹山聊听喊茶声。zǐ mò nán xún kàn huā bàn,dān shān liáo tīng hǎn chá shēng。

次漕庾两使者绝句韵六首

刘克庄

公等真堪起太平,我侬久已厌承明。gōng děng zhēn kān qǐ tài píng,wǒ nóng jiǔ yǐ yàn chéng míng。
扶犁只合勤农务,奋笔犹能作颂声。fú lí zhǐ hé qín nóng wù,fèn bǐ yóu néng zuò sòng shēng。

次漕庾两使者绝句韵六首

刘克庄

向来储粟辅常平,招鹤翁曾为证明。xiàng lái chǔ sù fǔ cháng píng,zhāo hè wēng céng wèi zhèng míng。
可是□□□□者,邑人久不识弦声。kě shì zhě,yì rén jiǔ bù shí xián shēng。

次漕庾两使者绝句韵六首

刘克庄

古来一鬨立之平,朱魏当年互讲明。gǔ lái yī hòng lì zhī píng,zhū wèi dāng nián hù jiǎng míng。
遗□□□□□约,面含菜色腹雷声。yí yuē,miàn hán cài sè fù léi shēng。

谒墓五首

刘克庄

甘霖长濑四五尺,宿雾缄山三两重。gān lín zhǎng lài sì wǔ chǐ,sù wù jiān shān sān liǎng zhòng。
惭愧□□□□策,年年来为母浇松。cán kuì cè,nián nián lái wèi mǔ jiāo sōng。