古诗词

闻一二故人相继而逝感叹书怀

杨万里

故人昔同朝,与游每甚欢。gù rén xī tóng cháo,yǔ yóu měi shén huān。
岂缘势利合,相得文字间。qǐ yuán shì lì hé,xiāng dé wén zì jiān。
有顷各补外,不见今六年。yǒu qǐng gè bǔ wài,bù jiàn jīn liù nián。
我来荆溪上,敲榜索租钱。wǒ lái jīng xī shàng,qiāo bǎng suǒ zū qián。
故人复双入,飞上青云端。gù rén fù shuāng rù,fēi shàng qīng yún duān。
我虽世味澹,羡心能恝然。wǒ suī shì wèi dàn,xiàn xīn néng jiá rán。
忽传故人去,得书墨未干。hū chuán gù rén qù,dé shū mò wèi gàn。
又传故人亡,惊悼摧肺肝。yòu chuán gù rén wáng,jīng dào cuī fèi gān。
鼎贵良独佳,安贫未遽贤。dǐng guì liáng dú jiā,ān pín wèi jù xián。
向以我易彼,安知不作难。xiàng yǐ wǒ yì bǐ,ān zhī bù zuò nán。
今以彼易我,试问谁当悭。jīn yǐ bǐ yì wǒ,shì wèn shuí dāng qiān。
如何捐此躯,必要博好官。rú hé juān cǐ qū,bì yào bó hǎo guān。
顾谓妻与子,官满当归田。gù wèi qī yǔ zi,guān mǎn dāng guī tián。
我贱汝勿羞,我贫汝勿叹。wǒ jiàn rǔ wù xiū,wǒ pín rǔ wù tàn。
从汝丐我身,百年庶团栾。cóng rǔ gài wǒ shēn,bǎi nián shù tuán luán。
妻子笑答我,修短未易言。qī zi xiào dá wǒ,xiū duǎn wèi yì yán。
富贵必速殒,郭令当夭残。fù guì bì sù yǔn,guō lìng dāng yāo cán。
贫贱果永算,颜子寿必延。pín jiàn guǒ yǒng suàn,yán zi shòu bì yán。
我复答渠道,薄命我自怜。wǒ fù dá qú dào,báo mìng wǒ zì lián。
我福肯如郭,我德敢望颜。wǒ fú kěn rú guō,wǒ dé gǎn wàng yán。
造物本啬与,我乃多取旃。zào wù běn sè yǔ,wǒ nǎi duō qǔ zhān。
借令彼不怒,退省我独安。jiè lìng bǐ bù nù,tuì shěng wǒ dú ān。
汝言自有理,我意不可还。rǔ yán zì yǒu lǐ,wǒ yì bù kě hái。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

戏嘲金灯花上皂蝶

杨万里

花须为饭露为浆,黑雾玄霜剪薄裳。huā xū wèi fàn lù wèi jiāng,hēi wù xuán shuāng jiǎn báo shang。
飞绕金灯来又去,不知能有几多香。fēi rào jīn dēng lái yòu qù,bù zhī néng yǒu jǐ duō xiāng。

豫章江皋二绝句

杨万里

幸自轻阴好片秋,如何馀热未全休。xìng zì qīng yīn hǎo piàn qiū,rú hé yú rè wèi quán xiū。
大江欲近风先冷,平野无边草亦愁。dà jiāng yù jìn fēng xiān lěng,píng yě wú biān cǎo yì chóu。

豫章江皋二绝句

杨万里

只今秋稼满江郊,犹记春船掠屋茅。zhǐ jīn qiū jià mǎn jiāng jiāo,yóu jì chūn chuán lüè wū máo。
可是北风寒入骨,荻花争作向南梢。kě shì běi fēng hán rù gǔ,dí huā zhēng zuò xiàng nán shāo。

归自豫章复过西山

杨万里

一眼苕花十里明,忽疑九月雪中行。yī yǎn sháo huā shí lǐ míng,hū yí jiǔ yuè xuě zhōng xíng。
我行莫笑无驺从,自有西山管送迎。wǒ xíng mò xiào wú zōu cóng,zì yǒu xī shān guǎn sòng yíng。

望见灵山

杨万里

旱后催科恼杀侬,且随尺一解而东。hàn hòu cuī kē nǎo shā nóng,qiě suí chǐ yī jiě ér dōng。
灵山忽近西山远,回首新吴一梦中。líng shān hū jìn xī shān yuǎn,huí shǒu xīn wú yī mèng zhōng。

壬辰别头胡元伯丞公折双梅见赠作一绝以谢之

杨万里

一花怪结双青子,独蒂还藏两玉花。yī huā guài jié shuāng qīng zi,dú dì hái cáng liǎng yù huā。
薄相春工宁底巧,眼明初见雪枝斜。báo xiāng chūn gōng níng dǐ qiǎo,yǎn míng chū jiàn xuě zhī xié。

晚立西湖惠照寺石桥上

杨万里

船于镜面入烟丛,寺在湖心更柳中。chuán yú jìng miàn rù yān cóng,sì zài hú xīn gèng liǔ zhōng。
暮色欲来吾欲去,其如南北两高峰。mù sè yù lái wú yù qù,qí rú nán běi liǎng gāo fēng。

西湖晚归

杨万里

际晚游人也合归,画船犹自弄斜晖。jì wǎn yóu rén yě hé guī,huà chuán yóu zì nòng xié huī。
西湖两岸千株柳,絮不因风暖自飞。xī hú liǎng àn qiān zhū liǔ,xù bù yīn fēng nuǎn zì fēi。

送乡僧德璘二首

杨万里

衲子向来元士子,诗僧遮莫更禅僧。nà zi xiàng lái yuán shì zi,shī sēng zhē mò gèng chán sēng。
不妨参透诸方得,别有宫墙第一层。bù fáng cān tòu zhū fāng dé,bié yǒu gōng qiáng dì yī céng。

送乡僧德璘二首

杨万里

湖上诸峰紫翠间,三年欲到几曾闲。hú shàng zhū fēng zǐ cuì jiān,sān nián yù dào jǐ céng xián。
侬今去处渠知么,不是南山即北山。nóng jīn qù chù qú zhī me,bù shì nán shān jí běi shān。

上严州乌石滩

杨万里

人语相闻数尺间,其如滩恶费人牵。rén yǔ xiāng wén shù chǐ jiān,qí rú tān è fèi rén qiān。
已从滩下过滩上,却立前船待后船。yǐ cóng tān xià guò tān shàng,què lì qián chuán dài hòu chuán。

携家小歇严州建德县簿厅晓起

杨万里

不堪久客只思归,晓起巡檐强撚髭。bù kān jiǔ kè zhǐ sī guī,xiǎo qǐ xún yán qiáng niǎn zī。
偶听梅梢啼一鸟,举头立看独多时。ǒu tīng méi shāo tí yī niǎo,jǔ tóu lì kàn dú duō shí。

甲午出知漳州晚发船龙山暮宿桐庐二首

杨万里

一席清风万壑云,送将华发得归身。yī xí qīng fēng wàn hè yún,sòng jiāng huá fā dé guī shēn。
海潮也怯桐江净,不遣涛头过富春。hǎi cháo yě qiè tóng jiāng jìng,bù qiǎn tāo tóu guò fù chūn。

甲午出知漳州晚发船龙山暮宿桐庐二首

杨万里

道涂奔走不曾安,却羡山家住得闲。dào tú bēn zǒu bù céng ān,què xiàn shān jiā zhù dé xián。
记取还山安住日,更忘奔走道涂间。jì qǔ hái shān ān zhù rì,gèng wàng bēn zǒu dào tú jiān。

雨里问讯张定叟通判西园杏花二首

杨万里

白白红红一树春,晴光炫眼看难真。bái bái hóng hóng yī shù chūn,qíng guāng xuàn yǎn kàn nán zhēn。
无端昨夜萧萧雨,细锦全机卸作茵。wú duān zuó yè xiāo xiāo yǔ,xì jǐn quán jī xiè zuò yīn。