古诗词

闻一二故人相继而逝感叹书怀

杨万里

故人昔同朝,与游每甚欢。gù rén xī tóng cháo,yǔ yóu měi shén huān。
岂缘势利合,相得文字间。qǐ yuán shì lì hé,xiāng dé wén zì jiān。
有顷各补外,不见今六年。yǒu qǐng gè bǔ wài,bù jiàn jīn liù nián。
我来荆溪上,敲榜索租钱。wǒ lái jīng xī shàng,qiāo bǎng suǒ zū qián。
故人复双入,飞上青云端。gù rén fù shuāng rù,fēi shàng qīng yún duān。
我虽世味澹,羡心能恝然。wǒ suī shì wèi dàn,xiàn xīn néng jiá rán。
忽传故人去,得书墨未干。hū chuán gù rén qù,dé shū mò wèi gàn。
又传故人亡,惊悼摧肺肝。yòu chuán gù rén wáng,jīng dào cuī fèi gān。
鼎贵良独佳,安贫未遽贤。dǐng guì liáng dú jiā,ān pín wèi jù xián。
向以我易彼,安知不作难。xiàng yǐ wǒ yì bǐ,ān zhī bù zuò nán。
今以彼易我,试问谁当悭。jīn yǐ bǐ yì wǒ,shì wèn shuí dāng qiān。
如何捐此躯,必要博好官。rú hé juān cǐ qū,bì yào bó hǎo guān。
顾谓妻与子,官满当归田。gù wèi qī yǔ zi,guān mǎn dāng guī tián。
我贱汝勿羞,我贫汝勿叹。wǒ jiàn rǔ wù xiū,wǒ pín rǔ wù tàn。
从汝丐我身,百年庶团栾。cóng rǔ gài wǒ shēn,bǎi nián shù tuán luán。
妻子笑答我,修短未易言。qī zi xiào dá wǒ,xiū duǎn wèi yì yán。
富贵必速殒,郭令当夭残。fù guì bì sù yǔn,guō lìng dāng yāo cán。
贫贱果永算,颜子寿必延。pín jiàn guǒ yǒng suàn,yán zi shòu bì yán。
我复答渠道,薄命我自怜。wǒ fù dá qú dào,báo mìng wǒ zì lián。
我福肯如郭,我德敢望颜。wǒ fú kěn rú guō,wǒ dé gǎn wàng yán。
造物本啬与,我乃多取旃。zào wù běn sè yǔ,wǒ nǎi duō qǔ zhān。
借令彼不怒,退省我独安。jiè lìng bǐ bù nù,tuì shěng wǒ dú ān。
汝言自有理,我意不可还。rǔ yán zì yǒu lǐ,wǒ yì bù kě hái。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

幽居三咏钓雪舟

杨万里

十年两袖软红尘,归濯沧浪且幅巾。shí nián liǎng xiù ruǎn hóng chén,guī zhuó cāng làng qiě fú jīn。
不是白云留我住,我留云住卧闲身。bù shì bái yún liú wǒ zhù,wǒ liú yún zhù wò xián shēn。

幽居三咏钓雪舟

杨万里

浯溪见了紫岩回,独笑春风尽放怀。wú xī jiàn le zǐ yán huí,dú xiào chūn fēng jǐn fàng huái。
谩向世人谈昨梦,便来唤我作诚斋。mán xiàng shì rén tán zuó mèng,biàn lái huàn wǒ zuò chéng zhāi。

腊里立春蜂蝶辈出

杨万里

嫩日催青出冻荄,小风吹白落疏梅。nèn rì cuī qīng chū dòng gāi,xiǎo fēng chuī bái luò shū méi。
残冬未放春交割,早有黄蜂紫蝶来。cán dōng wèi fàng chūn jiāo gē,zǎo yǒu huáng fēng zǐ dié lái。

寄题更好轩二首

杨万里

经丘寻壑恰忙时,更有工夫到得诗。jīng qiū xún hè qià máng shí,gèng yǒu gōng fū dào dé shī。
政用此时索诗债,素兄青士若为痴。zhèng yòng cǐ shí suǒ shī zhài,sù xiōng qīng shì ruò wèi chī。

寄题更好轩二首

杨万里

无梅有竹竹无朋,有竹无梅梅独醒。wú méi yǒu zhú zhú wú péng,yǒu zhú wú méi méi dú xǐng。
雪里霜中两清绝,梅花白白竹青青。xuě lǐ shuāng zhōng liǎng qīng jué,méi huā bái bái zhú qīng qīng。

与刘景明晚步

杨万里

行尽南溪溪北涯,李花看了看桃花。xíng jǐn nán xī xī běi yá,lǐ huā kàn le kàn táo huā。
归来倦卧呼童子,旋煮山泉瀹建茶。guī lái juàn wò hū tóng zi,xuán zhǔ shān quán yuè jiàn chá。

暮春小雨

杨万里

宿酒微醒尚小醺,似痴如病不多欣。sù jiǔ wēi xǐng shàng xiǎo xūn,shì chī rú bìng bù duō xīn。
深深池沼轻轻雨,独倚栏干看水纹。shēn shēn chí zhǎo qīng qīng yǔ,dú yǐ lán gàn kàn shuǐ wén。

夏日绝句

杨万里

不但春妍夏亦佳,随缘花草是生涯。bù dàn chūn yán xià yì jiā,suí yuán huā cǎo shì shēng yá。
鹿葱解插纤长柄,金凤仍开最小花。lù cōng jiě chā xiān zhǎng bǐng,jīn fèng réng kāi zuì xiǎo huā。

和彭仲庄对牡丹止酒二首

杨万里

病身无伴卧空山,石友相从慰眼寒。bìng shēn wú bàn wò kōng shān,shí yǒu xiāng cóng wèi yǎn hán。
呼酒撚花谈旧事,牡丹匹似梦中看。hū jiǔ niǎn huā tán jiù shì,mǔ dān pǐ shì mèng zhōng kàn。

和彭仲庄对牡丹止酒二首

杨万里

老里心情客里怀,逢花不饮若为开。lǎo lǐ xīn qíng kè lǐ huái,féng huā bù yǐn ruò wèi kāi。
虚名身后真何用,更判生前酒一杯。xū míng shēn hòu zhēn hé yòng,gèng pàn shēng qián jiǔ yī bēi。

极暑题钓雪

杨万里

暑中北阁望南窗,将谓南窗分外凉。shǔ zhōng běi gé wàng nán chuāng,jiāng wèi nán chuāng fēn wài liáng。
到得南窗还更热,芙蕖和蕊落幽香。dào dé nán chuāng hái gèng rè,fú qú hé ruǐ luò yōu xiāng。

题刘伯山蕃殖图二首画禾黍稌菽麦

杨万里

老子平生只荷锄,误携破砚到清都。lǎo zi píng shēng zhǐ hé chú,wù xié pò yàn dào qīng dōu。
归来荒尽西畴却,愧见刘家蕃殖图。guī lái huāng jǐn xī chóu què,kuì jiàn liú jiā fān zhí tú。

题刘伯山蕃殖图二首画禾黍稌菽麦

杨万里

黄云翠荚杂玄珠,上熟今年不负渠。huáng yún cuì jiá zá xuán zhū,shàng shú jīn nián bù fù qú。
说似田家早收拾,一番风雨一番疏。shuō shì tián jiā zǎo shōu shí,yī fān fēng yǔ yī fān shū。

六月二十三日立秋

杨万里

暑中剩喜立秋初,特地西风半点无。shǔ zhōng shèng xǐ lì qiū chū,tè dì xī fēng bàn diǎn wú。
旋汲井花浇睡眼,洒将荷叶看跳珠。xuán jí jǐng huā jiāo shuì yǎn,sǎ jiāng hé yè kàn tiào zhū。

听雨

杨万里

归舟昔岁宿严陵,雨打疏篷听到明。guī zhōu xī suì sù yán líng,yǔ dǎ shū péng tīng dào míng。
昨夜茅檐疏雨作,梦中唤作打篷声。zuó yè máo yán shū yǔ zuò,mèng zhōng huàn zuò dǎ péng shēng。