古诗词

闻一二故人相继而逝感叹书怀

杨万里

故人昔同朝,与游每甚欢。gù rén xī tóng cháo,yǔ yóu měi shén huān。
岂缘势利合,相得文字间。qǐ yuán shì lì hé,xiāng dé wén zì jiān。
有顷各补外,不见今六年。yǒu qǐng gè bǔ wài,bù jiàn jīn liù nián。
我来荆溪上,敲榜索租钱。wǒ lái jīng xī shàng,qiāo bǎng suǒ zū qián。
故人复双入,飞上青云端。gù rén fù shuāng rù,fēi shàng qīng yún duān。
我虽世味澹,羡心能恝然。wǒ suī shì wèi dàn,xiàn xīn néng jiá rán。
忽传故人去,得书墨未干。hū chuán gù rén qù,dé shū mò wèi gàn。
又传故人亡,惊悼摧肺肝。yòu chuán gù rén wáng,jīng dào cuī fèi gān。
鼎贵良独佳,安贫未遽贤。dǐng guì liáng dú jiā,ān pín wèi jù xián。
向以我易彼,安知不作难。xiàng yǐ wǒ yì bǐ,ān zhī bù zuò nán。
今以彼易我,试问谁当悭。jīn yǐ bǐ yì wǒ,shì wèn shuí dāng qiān。
如何捐此躯,必要博好官。rú hé juān cǐ qū,bì yào bó hǎo guān。
顾谓妻与子,官满当归田。gù wèi qī yǔ zi,guān mǎn dāng guī tián。
我贱汝勿羞,我贫汝勿叹。wǒ jiàn rǔ wù xiū,wǒ pín rǔ wù tàn。
从汝丐我身,百年庶团栾。cóng rǔ gài wǒ shēn,bǎi nián shù tuán luán。
妻子笑答我,修短未易言。qī zi xiào dá wǒ,xiū duǎn wèi yì yán。
富贵必速殒,郭令当夭残。fù guì bì sù yǔn,guō lìng dāng yāo cán。
贫贱果永算,颜子寿必延。pín jiàn guǒ yǒng suàn,yán zi shòu bì yán。
我复答渠道,薄命我自怜。wǒ fù dá qú dào,báo mìng wǒ zì lián。
我福肯如郭,我德敢望颜。wǒ fú kěn rú guō,wǒ dé gǎn wàng yán。
造物本啬与,我乃多取旃。zào wù běn sè yǔ,wǒ nǎi duō qǔ zhān。
借令彼不怒,退省我独安。jiè lìng bǐ bù nù,tuì shěng wǒ dú ān。
汝言自有理,我意不可还。rǔ yán zì yǒu lǐ,wǒ yì bù kě hái。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

秋雨叹十解

杨万里

不是檐声不放眠,只将愁思压衰年。bù shì yán shēng bù fàng mián,zhǐ jiāng chóu sī yā shuāi nián。
道他滴沥浑无赖,不到侯门舞袖边。dào tā dī lì hún wú lài,bù dào hóu mén wǔ xiù biān。

寄题刘直卿冰壶二首

杨万里

外看积翠玉千峰,中有清池月半弓。wài kàn jī cuì yù qiān fēng,zhōng yǒu qīng chí yuè bàn gōng。
更拓长堤三十里,剩栽杨柳与芙蓉。gèng tuò zhǎng dī sān shí lǐ,shèng zāi yáng liǔ yǔ fú róng。

寄题刘直卿冰壶二首

杨万里

壶里清冰冰里人,个边无地可留尘。hú lǐ qīng bīng bīng lǐ rén,gè biān wú dì kě liú chén。
何时去弄池中月,照我星星白发新。hé shí qù nòng chí zhōng yuè,zhào wǒ xīng xīng bái fā xīn。

寄题王国华环秀楼二首

杨万里

近山远岫不知重,暖翠晴岚只满空。jìn shān yuǎn xiù bù zhī zhòng,nuǎn cuì qíng lán zhǐ mǎn kōng。
珍重主人将好手,尽驱秀色入楼中。zhēn zhòng zhǔ rén jiāng hǎo shǒu,jǐn qū xiù sè rù lóu zhōng。

寄题王国华环秀楼二首

杨万里

平地看山山绝低,上楼山色逐层奇。píng dì kàn shān shān jué dī,shàng lóu shān sè zhú céng qí。
不知山与楼争长,为复楼随山却移。bù zhī shān yǔ lóu zhēng zhǎng,wèi fù lóu suí shān què yí。

晚步

杨万里

半疋轻烟束翠山,一梳寒月印青天。bàn pǐ qīng yān shù cuì shān,yī shū hán yuè yìn qīng tiān。
生憎野烧无端甚,直上高林杳霭边。shēng zēng yě shāo wú duān shén,zhí shàng gāo lín yǎo ǎi biān。

寄题萧民望扶疏堂二首

杨万里

不栽繁杏试晴红,不种垂杨拂暖茸。bù zāi fán xìng shì qíng hóng,bù zhǒng chuí yáng fú nuǎn rōng。
堂下生涯无一物,月中修竹雪中松。táng xià shēng yá wú yī wù,yuè zhōng xiū zhú xuě zhōng sōng。

寄题萧民望扶疏堂二首

杨万里

株松个竹已奇奇,那更扶疏荫碧漪。zhū sōng gè zhú yǐ qí qí,nà gèng fú shū yīn bì yī。
唤醒渊明千载梦,政缘泸水一篇诗。huàn xǐng yuān míng qiān zài mèng,zhèng yuán lú shuǐ yī piān shī。

寄题朱景元直节轩二首

杨万里

见说幽居似渭川,一川修竹雪霜寒。jiàn shuō yōu jū shì wèi chuān,yī chuān xiū zhú xuě shuāng hán。
如何剪得苍苍玉,乞与诚斋作钓竿。rú hé jiǎn dé cāng cāng yù,qǐ yǔ chéng zhāi zuò diào gān。

寄题朱景元直节轩二首

杨万里

月到梢头十倍明,风来叶底百分清。yuè dào shāo tóu shí bèi míng,fēng lái yè dǐ bǎi fēn qīng。
尽言直节无人会,岁晚君看太瘦生。jǐn yán zhí jié wú rén huì,suì wǎn jūn kàn tài shòu shēng。

探梅

杨万里

山间幽步不胜奇,政是深寒浅暮时。shān jiān yōu bù bù shèng qí,zhèng shì shēn hán qiǎn mù shí。
一树梅花开一朵,恼人偏在最高枝。yī shù méi huā kāi yī duǒ,nǎo rén piān zài zuì gāo zhī。

霜夜

杨万里

月影全无只有星,如何夜色照人清。yuè yǐng quán wú zhǐ yǒu xīng,rú hé yè sè zhào rén qīng。
素娥未必饶青女,不道霜明胜月明。sù é wèi bì ráo qīng nǚ,bù dào shuāng míng shèng yuè míng。

月下梅花

杨万里

天恐梅花不耐寒,遣将孤月问平安。tiān kǒng méi huā bù nài hán,qiǎn jiāng gū yuè wèn píng ān。
未须一夜都开尽,留取前前后后看。wèi xū yī yè dōu kāi jǐn,liú qǔ qián qián hòu hòu kàn。

访周仲觉夜宿南岭月色粲然晓起路湿闻有夜雨

杨万里

夜晴那得晓来泥,才见金钲浴绀池。yè qíng nà dé xiǎo lái ní,cái jiàn jīn zhēng yù gàn chí。
一阵五更松上雨,元来睡著不曾知。yī zhèn wǔ gèng sōng shàng yǔ,yuán lái shuì zhù bù céng zhī。

过西坑

杨万里

乾风无那湿云何,吹不能开只助他。qián fēng wú nà shī yún hé,chuī bù néng kāi zhǐ zhù tā。
野水落溪生蟹眼,一番过了一番多。yě shuǐ luò xī shēng xiè yǎn,yī fān guò le yī fān duō。