古诗词

闻一二故人相继而逝感叹书怀

杨万里

故人昔同朝,与游每甚欢。gù rén xī tóng cháo,yǔ yóu měi shén huān。
岂缘势利合,相得文字间。qǐ yuán shì lì hé,xiāng dé wén zì jiān。
有顷各补外,不见今六年。yǒu qǐng gè bǔ wài,bù jiàn jīn liù nián。
我来荆溪上,敲榜索租钱。wǒ lái jīng xī shàng,qiāo bǎng suǒ zū qián。
故人复双入,飞上青云端。gù rén fù shuāng rù,fēi shàng qīng yún duān。
我虽世味澹,羡心能恝然。wǒ suī shì wèi dàn,xiàn xīn néng jiá rán。
忽传故人去,得书墨未干。hū chuán gù rén qù,dé shū mò wèi gàn。
又传故人亡,惊悼摧肺肝。yòu chuán gù rén wáng,jīng dào cuī fèi gān。
鼎贵良独佳,安贫未遽贤。dǐng guì liáng dú jiā,ān pín wèi jù xián。
向以我易彼,安知不作难。xiàng yǐ wǒ yì bǐ,ān zhī bù zuò nán。
今以彼易我,试问谁当悭。jīn yǐ bǐ yì wǒ,shì wèn shuí dāng qiān。
如何捐此躯,必要博好官。rú hé juān cǐ qū,bì yào bó hǎo guān。
顾谓妻与子,官满当归田。gù wèi qī yǔ zi,guān mǎn dāng guī tián。
我贱汝勿羞,我贫汝勿叹。wǒ jiàn rǔ wù xiū,wǒ pín rǔ wù tàn。
从汝丐我身,百年庶团栾。cóng rǔ gài wǒ shēn,bǎi nián shù tuán luán。
妻子笑答我,修短未易言。qī zi xiào dá wǒ,xiū duǎn wèi yì yán。
富贵必速殒,郭令当夭残。fù guì bì sù yǔn,guō lìng dāng yāo cán。
贫贱果永算,颜子寿必延。pín jiàn guǒ yǒng suàn,yán zi shòu bì yán。
我复答渠道,薄命我自怜。wǒ fù dá qú dào,báo mìng wǒ zì lián。
我福肯如郭,我德敢望颜。wǒ fú kěn rú guō,wǒ dé gǎn wàng yán。
造物本啬与,我乃多取旃。zào wù běn sè yǔ,wǒ nǎi duō qǔ zhān。
借令彼不怒,退省我独安。jiè lìng bǐ bù nù,tuì shěng wǒ dú ān。
汝言自有理,我意不可还。rǔ yán zì yǒu lǐ,wǒ yì bù kě hái。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

七月既望晚观菱壕

杨万里

官壕水落两三痕,正是秋初雨后天。guān háo shuǐ luò liǎng sān hén,zhèng shì qiū chū yǔ hòu tiān。
菱荇中间开一路,晓来谁过采菱船。líng xìng zhōng jiān kāi yī lù,xiǎo lái shuí guò cǎi líng chuán。

七月二十五日晓登多稼亭

杨万里

风将烟雨入亭寒,城引山林拓眼宽。fēng jiāng yān yǔ rù tíng hán,chéng yǐn shān lín tuò yǎn kuān。
六月登临浑觉热,朝来不敢傍危栏。liù yuè dēng lín hún jué rè,cháo lái bù gǎn bàng wēi lán。

凝露堂木犀二首

杨万里

雪花四出剪鹅黄,金屑千麸糁露囊。xuě huā sì chū jiǎn é huáng,jīn xiè qiān fū sǎn lù náng。
看去看来能几大,如何着得许多香。kàn qù kàn lái néng jǐ dà,rú hé zhe dé xǔ duō xiāng。

凝露堂木犀二首

杨万里

梦骑白凤上青空,径度银河入月宫。mèng qí bái fèng shàng qīng kōng,jìng dù yín hé rù yuè gōng。
身在广寒香世界,觉来帘外木犀风。shēn zài guǎng hán xiāng shì jiè,jué lái lián wài mù xī fēng。

观蚁二首

杨万里

偶尔相逢细问途,不知何事数迁居。ǒu ěr xiāng féng xì wèn tú,bù zhī hé shì shù qiān jū。
微躯所馔能多少,一猎归来满后车。wēi qū suǒ zhuàn néng duō shǎo,yī liè guī lái mǎn hòu chē。

观蚁二首

杨万里

一骑初来只又双,全军突出阵成行。yī qí chū lái zhǐ yòu shuāng,quán jūn tū chū zhèn chéng xíng。
策勋急报千夫长,渡水还争一苇杭。cè xūn jí bào qiān fū zhǎng,dù shuǐ hái zhēng yī wěi háng。

食老菱有感

杨万里

幸自江湖可避人,怀珠韫玉冷无尘。xìng zì jiāng hú kě bì rén,huái zhū yùn yù lěng wú chén。
何须抵死露头角,荇叶荷花老此身。hé xū dǐ sǐ lù tóu jiǎo,xìng yè hé huā lǎo cǐ shēn。

怀山庄子仁侄二首

杨万里

危亭独上忽彷徨,欠个山庄堕我傍。wēi tíng dú shàng hū páng huáng,qiàn gè shān zhuāng duò wǒ bàng。
却是向来相聚日,老怀未解忆山庄。què shì xiàng lái xiāng jù rì,lǎo huái wèi jiě yì shān zhuāng。

怀山庄子仁侄二首

杨万里

吾家小阮未西归,日日相从郡圃嬉。wú jiā xiǎo ruǎn wèi xī guī,rì rì xiāng cóng jùn pǔ xī。
黄菊拒霜今笑我,先生也有独来时。huáng jú jù shuāng jīn xiào wǒ,xiān shēng yě yǒu dú lái shí。

黄菊

杨万里

莺样衣裳钱样裁,冷霜凉露溅秋埃。yīng yàng yī shang qián yàng cái,lěng shuāng liáng lù jiàn qiū āi。
比他红紫开差晚,时节来时毕竟开。bǐ tā hóng zǐ kāi chà wǎn,shí jié lái shí bì jìng kāi。

张子仪太社折送秋日海棠二首

杨万里

新样西风较劣些,重阳还放海棠花。xīn yàng xī fēng jiào liè xiē,zhòng yáng hái fàng hǎi táng huā。
春红更把秋霜洗,且道精神佳不佳。chūn hóng gèng bǎ qiū shuāng xǐ,qiě dào jīng shén jiā bù jiā。

张子仪太社折送秋日海棠二首

杨万里

木蕖篱菊总无光,秋色今年付海棠。mù qú lí jú zǒng wú guāng,qiū sè jīn nián fù hǎi táng。
为底夜深花不睡,翠纱袖上月和霜。wèi dǐ yè shēn huā bù shuì,cuì shā xiù shàng yuè hé shuāng。

晚登净远亭二首

杨万里

重阳才过便新寒,去岁如今暑尚残。zhòng yáng cái guò biàn xīn hán,qù suì rú jīn shǔ shàng cán。
云外雁来元不觉,一声唤我举头看。yún wài yàn lái yuán bù jué,yī shēng huàn wǒ jǔ tóu kàn。

晚登净远亭二首

杨万里

簿书才了晚衙催,且上高亭眼暂开。bù shū cái le wǎn yá cuī,qiě shàng gāo tíng yǎn zàn kāi。
野鸭成群忽惊起,定知城背有船来。yě yā chéng qún hū jīng qǐ,dìng zhī chéng bèi yǒu chuán lái。

促织

杨万里

一声能遣一人愁,终夕声声晓未休。yī shēng néng qiǎn yī rén chóu,zhōng xī shēng shēng xiǎo wèi xiū。
不解缫丝替人织,强来出口促衣裘。bù jiě sāo sī tì rén zhī,qiáng lái chū kǒu cù yī qiú。