古诗词

闻一二故人相继而逝感叹书怀

杨万里

故人昔同朝,与游每甚欢。gù rén xī tóng cháo,yǔ yóu měi shén huān。
岂缘势利合,相得文字间。qǐ yuán shì lì hé,xiāng dé wén zì jiān。
有顷各补外,不见今六年。yǒu qǐng gè bǔ wài,bù jiàn jīn liù nián。
我来荆溪上,敲榜索租钱。wǒ lái jīng xī shàng,qiāo bǎng suǒ zū qián。
故人复双入,飞上青云端。gù rén fù shuāng rù,fēi shàng qīng yún duān。
我虽世味澹,羡心能恝然。wǒ suī shì wèi dàn,xiàn xīn néng jiá rán。
忽传故人去,得书墨未干。hū chuán gù rén qù,dé shū mò wèi gàn。
又传故人亡,惊悼摧肺肝。yòu chuán gù rén wáng,jīng dào cuī fèi gān。
鼎贵良独佳,安贫未遽贤。dǐng guì liáng dú jiā,ān pín wèi jù xián。
向以我易彼,安知不作难。xiàng yǐ wǒ yì bǐ,ān zhī bù zuò nán。
今以彼易我,试问谁当悭。jīn yǐ bǐ yì wǒ,shì wèn shuí dāng qiān。
如何捐此躯,必要博好官。rú hé juān cǐ qū,bì yào bó hǎo guān。
顾谓妻与子,官满当归田。gù wèi qī yǔ zi,guān mǎn dāng guī tián。
我贱汝勿羞,我贫汝勿叹。wǒ jiàn rǔ wù xiū,wǒ pín rǔ wù tàn。
从汝丐我身,百年庶团栾。cóng rǔ gài wǒ shēn,bǎi nián shù tuán luán。
妻子笑答我,修短未易言。qī zi xiào dá wǒ,xiū duǎn wèi yì yán。
富贵必速殒,郭令当夭残。fù guì bì sù yǔn,guō lìng dāng yāo cán。
贫贱果永算,颜子寿必延。pín jiàn guǒ yǒng suàn,yán zi shòu bì yán。
我复答渠道,薄命我自怜。wǒ fù dá qú dào,báo mìng wǒ zì lián。
我福肯如郭,我德敢望颜。wǒ fú kěn rú guō,wǒ dé gǎn wàng yán。
造物本啬与,我乃多取旃。zào wù běn sè yǔ,wǒ nǎi duō qǔ zhān。
借令彼不怒,退省我独安。jiè lìng bǐ bù nù,tuì shěng wǒ dú ān。
汝言自有理,我意不可还。rǔ yán zì yǒu lǐ,wǒ yì bù kě hái。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

蜡梅四首

杨万里

蜜蜂底物是生涯,花作糇粮蜡作家。mì fēng dǐ wù shì shēng yá,huā zuò hóu liáng là zuò jiā。
岁晚略无花可采,却将香蜡吐成花。suì wǎn lüè wú huā kě cǎi,què jiāng xiāng là tǔ chéng huā。

蜡梅四首

杨万里

眉间蜜酒发轻黄,对著诗人不惜香。méi jiān mì jiǔ fā qīng huáng,duì zhù shī rén bù xī xiāng。
金作仙衣元自冷,月中仍带一身霜。jīn zuò xiān yī yuán zì lěng,yuè zhōng réng dài yī shēn shuāng。

蜡梅四首

杨万里

莟头元不是花房,融蜡熬酥戏滴将。hàn tóu yuán bù shì huā fáng,róng là áo sū xì dī jiāng。
忽见微舒金爪甲,不知中有紫香囊。hū jiàn wēi shū jīn zhǎo jiǎ,bù zhī zhōng yǒu zǐ xiāng náng。

蜡梅四首

杨万里

江梅珍重雪衣裳,薄相红梅学杏装。jiāng méi zhēn zhòng xuě yī shang,báo xiāng hóng méi xué xìng zhuāng。
渠独小参黄面老,额间艳艳发金光。qú dú xiǎo cān huáng miàn lǎo,é jiān yàn yàn fā jīn guāng。

苦寒三首

杨万里

畏暑长思雪绕身,苦寒却愿柳回春。wèi shǔ zhǎng sī xuě rào shēn,kǔ hán què yuàn liǔ huí chūn。
晚来斜日无多暖,映著西窗亦可人。wǎn lái xié rì wú duō nuǎn,yìng zhù xī chuāng yì kě rén。

苦寒三首

杨万里

添尽红炉著尽衣,一杯方觉暖如痴。tiān jǐn hóng lú zhù jǐn yī,yī bēi fāng jué nuǎn rú chī。
人言霜后寒无奈,春在瓮中渠不知。rén yán shuāng hòu hán wú nài,chūn zài wèng zhōng qú bù zhī。

苦寒三首

杨万里

冰和菜把菜和冰,心喜冬菹齿却憎。bīng hé cài bǎ cài hé bīng,xīn xǐ dōng jū chǐ què zēng。
且忍牙车寒一点,教他胸次雪千层。qiě rěn yá chē hán yī diǎn,jiào tā xiōng cì xuě qiān céng。

晚晴独酌二首

杨万里

冷落杯盘下箸稀,今年淮白较来迟。lěng luò bēi pán xià zhù xī,jīn nián huái bái jiào lái chí。
异乡黄雀真无价,稍暖琼酥不得时。yì xiāng huáng què zhēn wú jià,shāo nuǎn qióng sū bù dé shí。

晚晴独酌二首

杨万里

霜熟寒轻际晚时,帘间过影一鸦归。shuāng shú hán qīng jì wǎn shí,lián jiān guò yǐng yī yā guī。
夕阳端与谁为地,只照游尘絮样飞。xī yáng duān yǔ shuí wèi dì,zhǐ zhào yóu chén xù yàng fēi。

城头晓步二首

杨万里

古城秋后不胜荒,人迹新行一径长。gǔ chéng qiū hòu bù shèng huāng,rén jì xīn xíng yī jìng zhǎng。
竹影已摇将午日,草根犹有夜来霜。zhú yǐng yǐ yáo jiāng wǔ rì,cǎo gēn yóu yǒu yè lái shuāng。

城头晓步二首

杨万里

城东行遍却城西,欲问梅花乞一枝。chéng dōng xíng biàn què chéng xī,yù wèn méi huā qǐ yī zhī。
雪糁久团霜后朵,嗔人频看故开迟。xuě sǎn jiǔ tuán shuāng hòu duǒ,chēn rén pín kàn gù kāi chí。

雪中登净远亭四首

杨万里

犯雪来登净远亭,飞花著水旋成冰。fàn xuě lái dēng jìng yuǎn tíng,fēi huā zhù shuǐ xuán chéng bīng。
琼田万顷珠千树,真在瑶台十二层。qióng tián wàn qǐng zhū qiān shù,zhēn zài yáo tái shí èr céng。

雪中登净远亭四首

杨万里

数片初飞点砌苔,须臾不觉玉千堆。shù piàn chū fēi diǎn qì tái,xū yú bù jué yù qiān duī。
去年无雪非无雪,留作今年一并来。qù nián wú xuě fēi wú xuě,liú zuò jīn nián yī bìng lái。

雪中登净远亭四首

杨万里

壕水深清一镜如,天倾瑶屑打成酥。háo shuǐ shēn qīng yī jìng rú,tiān qīng yáo xiè dǎ chéng sū。
琉璃缸面熬琼粥,酿出珠宫白玉腴。liú lí gāng miàn áo qióng zhōu,niàng chū zhū gōng bái yù yú。

雪中登净远亭四首

杨万里

忍却清寒得得来,不堪骑吏苦相催。rěn què qīng hán dé dé lái,bù kān qí lì kǔ xiāng cuī。
雁穿银色界中去,人到水晶宫里回。yàn chuān yín sè jiè zhōng qù,rén dào shuǐ jīng gōng lǐ huí。