古诗词

闻一二故人相继而逝感叹书怀

杨万里

故人昔同朝,与游每甚欢。gù rén xī tóng cháo,yǔ yóu měi shén huān。
岂缘势利合,相得文字间。qǐ yuán shì lì hé,xiāng dé wén zì jiān。
有顷各补外,不见今六年。yǒu qǐng gè bǔ wài,bù jiàn jīn liù nián。
我来荆溪上,敲榜索租钱。wǒ lái jīng xī shàng,qiāo bǎng suǒ zū qián。
故人复双入,飞上青云端。gù rén fù shuāng rù,fēi shàng qīng yún duān。
我虽世味澹,羡心能恝然。wǒ suī shì wèi dàn,xiàn xīn néng jiá rán。
忽传故人去,得书墨未干。hū chuán gù rén qù,dé shū mò wèi gàn。
又传故人亡,惊悼摧肺肝。yòu chuán gù rén wáng,jīng dào cuī fèi gān。
鼎贵良独佳,安贫未遽贤。dǐng guì liáng dú jiā,ān pín wèi jù xián。
向以我易彼,安知不作难。xiàng yǐ wǒ yì bǐ,ān zhī bù zuò nán。
今以彼易我,试问谁当悭。jīn yǐ bǐ yì wǒ,shì wèn shuí dāng qiān。
如何捐此躯,必要博好官。rú hé juān cǐ qū,bì yào bó hǎo guān。
顾谓妻与子,官满当归田。gù wèi qī yǔ zi,guān mǎn dāng guī tián。
我贱汝勿羞,我贫汝勿叹。wǒ jiàn rǔ wù xiū,wǒ pín rǔ wù tàn。
从汝丐我身,百年庶团栾。cóng rǔ gài wǒ shēn,bǎi nián shù tuán luán。
妻子笑答我,修短未易言。qī zi xiào dá wǒ,xiū duǎn wèi yì yán。
富贵必速殒,郭令当夭残。fù guì bì sù yǔn,guō lìng dāng yāo cán。
贫贱果永算,颜子寿必延。pín jiàn guǒ yǒng suàn,yán zi shòu bì yán。
我复答渠道,薄命我自怜。wǒ fù dá qú dào,báo mìng wǒ zì lián。
我福肯如郭,我德敢望颜。wǒ fú kěn rú guō,wǒ dé gǎn wàng yán。
造物本啬与,我乃多取旃。zào wù běn sè yǔ,wǒ nǎi duō qǔ zhān。
借令彼不怒,退省我独安。jiè lìng bǐ bù nù,tuì shěng wǒ dú ān。
汝言自有理,我意不可还。rǔ yán zì yǒu lǐ,wǒ yì bù kě hái。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

残雪

杨万里

残雪堆成山数重,悬崖幽窦玉玲珑。cán xuě duī chéng shān shù zhòng,xuán yá yōu dòu yù líng lóng。
如何借得仙人掌,擎取琼瑶三四峰。rú hé jiè dé xiān rén zhǎng,qíng qǔ qióng yáo sān sì fēng。

多稼亭日色甚暖忽有雪数片自晴空而下已而复无

杨万里

霁日何曾惹寸云,忽飞些子雪如尘。jì rì hé céng rě cùn yún,hū fēi xiē zi xuě rú chén。
不知底处天花落,风里吹来数点春。bù zhī dǐ chù tiān huā luò,fēng lǐ chuī lái shù diǎn chūn。

儿啼索饭

杨万里

饱暖君恩岂不知,小儿穷惯只长饥。bǎo nuǎn jūn ēn qǐ bù zhī,xiǎo ér qióng guàn zhǐ zhǎng jī。
朝朝听得儿啼处,正是炊粱欲熟时。cháo cháo tīng dé ér tí chù,zhèng shì chuī liáng yù shú shí。

寒雀

杨万里

百千寒雀下空庭,小集梅梢话晚晴。bǎi qiān hán què xià kōng tíng,xiǎo jí méi shāo huà wǎn qíng。
特地作团喧杀我,忽然惊散寂无声。tè dì zuò tuán xuān shā wǒ,hū rán jīng sàn jì wú shēng。

烛下瓶中江蜡二梅

杨万里

江梅蜡梅同日折,白昼看来两清绝。jiāng méi là méi tóng rì zhé,bái zhòu kàn lái liǎng qīng jué。
如何对立烛光中,只见江梅白于雪。rú hé duì lì zhú guāng zhōng,zhǐ jiàn jiāng méi bái yú xuě。

卧治斋夜坐

杨万里

今年一雪遍江淮,半月晴光冻不开。jīn nián yī xuě biàn jiāng huái,bàn yuè qíng guāng dòng bù kāi。
孤坐郡斋人寂寂,一枝红烛两瓶梅。gū zuò jùn zhāi rén jì jì,yī zhī hóng zhú liǎng píng méi。

送客归登净远亭二首

杨万里

犯寒送客只劳神,上到危亭眼顿新。fàn hán sòng kè zhǐ láo shén,shàng dào wēi tíng yǎn dùn xīn。
雪汁滴人清入髓,莫将衫袖障头巾。xuě zhī dī rén qīng rù suǐ,mò jiāng shān xiù zhàng tóu jīn。

送客归登净远亭二首

杨万里

池冰动处水生澜,未觉今朝抵死寒。chí bīng dòng chù shuǐ shēng lán,wèi jué jīn cháo dǐ sǐ hán。
便恐雪销难再得,不辞鞋湿数来看。biàn kǒng xuě xiāo nán zài dé,bù cí xié shī shù lái kàn。

十一月二十八日雪至十二月十一日日色方暖积雪始融

杨万里

日华今日始微暄,次第梅花暖更妍。rì huá jīn rì shǐ wēi xuān,cì dì méi huā nuǎn gèng yán。
只有树阴偏得意,占它残雪不还天。zhǐ yǒu shù yīn piān dé yì,zhàn tā cán xuě bù hái tiān。

和范至能参政寄二绝句

杨万里

生憎雁鹜只盈前,忽览新诗意豁然。shēng zēng yàn wù zhǐ yíng qián,hū lǎn xīn shī yì huō rán。
锦字展来看未足,玉虫挑尽不成眠。jǐn zì zhǎn lái kàn wèi zú,yù chóng tiāo jǐn bù chéng mián。

和范至能参政寄二绝句

杨万里

梦中相见慰相思,玉立长身漆点髭。mèng zhōng xiāng jiàn wèi xiāng sī,yù lì zhǎng shēn qī diǎn zī。
不遣紫宸朝补衮,却教雪屋夜哦诗。bù qiǎn zǐ chén cháo bǔ gǔn,què jiào xuě wū yè ó shī。

稚子弄冰

杨万里

稚子金盆脱晓冰,彩丝穿取当银钲。zhì zi jīn pén tuō xiǎo bīng,cǎi sī chuān qǔ dāng yín zhēng。
敲成玉磬穿林响,忽作玻璃碎地声。qiāo chéng yù qìng chuān lín xiǎng,hū zuò bō lí suì dì shēng。

雪晴窗开展唐诗得一片桃花怅然赋之

杨万里

偶开诗卷雪窗晨,中有桃花片尚新。ǒu kāi shī juǎn xuě chuāng chén,zhōng yǒu táo huā piàn shàng xīn。
却忆携诗花底看,回头又是一年春。què yì xié shī huā dǐ kàn,huí tóu yòu shì yī nián chūn。

郡圃残雪三首

杨万里

半依篱脚半依城,多傍梅边水际亭。bàn yī lí jiǎo bàn yī chéng,duō bàng méi biān shuǐ jì tíng。
最是晚晴斜照里,黄金日射万银星。zuì shì wǎn qíng xié zhào lǐ,huáng jīn rì shè wàn yín xīng。

郡圃残雪三首

杨万里

南风融雪北风凝,晚日城头已可登。nán fēng róng xuě běi fēng níng,wǎn rì chéng tóu yǐ kě dēng。
莫道雪融便无迹,雪融成水水成冰。mò dào xuě róng biàn wú jì,xuě róng chéng shuǐ shuǐ chéng bīng。