古诗词

太平寺水郡人徐友画清济贯河

杨万里

太平古寺劫灰馀,夕阳惟照一塔孤。tài píng gǔ sì jié huī yú,xī yáng wéi zhào yī tǎ gū。
得得来看还不乐,竹茎荒处破殿虚。dé dé lái kàn hái bù lè,zhú jīng huāng chù pò diàn xū。
偶逢老僧听僧话,道是壁间留古画。ǒu féng lǎo sēng tīng sēng huà,dào shì bì jiān liú gǔ huà。
徐生绝笔今百年,祖师相传妙天下。xú shēng jué bǐ jīn bǎi nián,zǔ shī xiāng chuán miào tiān xià。
壁如雪色一丈许,徐生画水才盈堵。bì rú xuě sè yī zhàng xǔ,xú shēng huà shuǐ cái yíng dǔ。
横看侧看只么是,分明是画不是水。héng kàn cè kàn zhǐ me shì,fēn míng shì huà bù shì shuǐ。
中有清济一线波,横贯万里浊浪之黄河。zhōng yǒu qīng jì yī xiàn bō,héng guàn wàn lǐ zhuó làng zhī huáng hé。
雷奔电卷尽渠猛,独清元自不随它。léi bēn diàn juǎn jǐn qú měng,dú qīng yuán zì bù suí tā。
波痕尽处忽掀怒,搅动一河秋色暮。bō hén jǐn chù hū xiān nù,jiǎo dòng yī hé qiū sè mù。
分明是水不是画,老眼向来元自误。fēn míng shì shuǐ bù shì huà,lǎo yǎn xiàng lái yuán zì wù。
佛庐化作金柁楼,银山雪堆风打头。fú lú huà zuò jīn duò lóu,yín shān xuě duī fēng dǎ tóu。
是身飘然在中流,夺得太一莲叶舟。shì shēn piāo rán zài zhōng liú,duó dé tài yī lián yè zhōu。
僧言此画难再觅,官归江西却相忆。sēng yán cǐ huà nán zài mì,guān guī jiāng xī què xiāng yì。
并州剪刀剪不得,鹅溪疋绢官莫惜,貌取秋涛悬坐侧。bìng zhōu jiǎn dāo jiǎn bù dé,é xī pǐ juàn guān mò xī,mào qǔ qiū tāo xuán zuò cè。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

寄题朱元晦武夷精舍十二咏精舍

杨万里

茶灶本笠泽,飞来摘茶国。chá zào běn lì zé,fēi lái zhāi chá guó。
堕在武夷山,溪心化为石。duò zài wǔ yí shān,xī xīn huà wèi shí。

寄题朱元晦武夷精舍十二咏精舍

杨万里

精舍何曾远,只在九曲北。jīng shě hé céng yuǎn,zhǐ zài jiǔ qū běi。
渔艇若不来,弱水万里隔。yú tǐng ruò bù lái,ruò shuǐ wàn lǐ gé。

芗林五十咏芗林

杨万里

一代芗林老,吾生不并时。yī dài xiāng lín lǎo,wú shēng bù bìng shí。
来寻白玉柄,只见紫兰枝。lái xún bái yù bǐng,zhǐ jiàn zǐ lán zhī。

芗林五十咏芗林

杨万里

居士欹黄帽,曾来照晚晴。jū shì yī huáng mào,céng lái zhào wǎn qíng。
至今㶁㶁,犹学咏诗声。zhì jīn guó guó,yóu xué yǒng shī shēng。

芗林五十咏芗林

杨万里

已赓彭泽辞,更拟辋川诗。yǐ gēng péng zé cí,gèng nǐ wǎng chuān shī。
未老还山了,犹嫌归较迟。wèi lǎo hái shān le,yóu xián guī jiào chí。

芗林五十咏芗林

杨万里

犹道山中浅,仍移水上居。yóu dào shān zhōng qiǎn,réng yí shuǐ shàng jū。
俗人又剥啄,棹入白芙蕖。sú rén yòu bō zhuó,zhào rù bái fú qú。

芗林五十咏芗林

杨万里

住处何曾远,林间别是凉。zhù chù hé céng yuǎn,lín jiān bié shì liáng。
清风酣一枕,底许觅羲皇。qīng fēng hān yī zhěn,dǐ xǔ mì xī huáng。

芗林五十咏芗林

杨万里

争进千岐捷,辞荣一著难。zhēng jìn qiān qí jié,cí róng yī zhù nán。
生龟教脱壳,试作个般看。shēng guī jiào tuō ké,shì zuò gè bān kàn。

芗林五十咏芗林

杨万里

宇宙一行店,谁为店主人。yǔ zhòu yī xíng diàn,shuí wèi diàn zhǔ rén。
主人亦解去,而况爨馀薪。zhǔ rén yì jiě qù,ér kuàng cuàn yú xīn。

芗林五十咏芗林

杨万里

不是人间种,移从月胁来。bù shì rén jiān zhǒng,yí cóng yuè xié lái。
广寒香一点,吹得满山开。guǎng hán xiāng yī diǎn,chuī dé mǎn shān kāi。

芗林五十咏芗林

杨万里

老子斋中宿,同来无一人。lǎo zi zhāi zhōng sù,tóng lái wú yī rén。
若非明月客,谁伴白云身。ruò fēi míng yuè kè,shuí bàn bái yún shēn。

芗林五十咏芗林

杨万里

晚酌居然醉,昏昏不自持。wǎn zhuó jū rán zuì,hūn hūn bù zì chí。
奇哉苍玉枕,眠到月来时。qí zāi cāng yù zhěn,mián dào yuè lái shí。

芗林五十咏芗林

杨万里

健碧缤缤叶,斑红浅浅芳。jiàn bì bīn bīn yè,bān hóng qiǎn qiǎn fāng。
幽香空自秘,风肯秘幽香。yōu xiāng kōng zì mì,fēng kěn mì yōu xiāng。

芗林五十咏芗林

杨万里

紫霓横天度,银盘涌水来。zǐ ní héng tiān dù,yín pán yǒng shuǐ lái。
先生骑霓脊,盘上卷金杯。xiān shēng qí ní jí,pán shàng juǎn jīn bēi。

芗林五十咏芗林

杨万里

坳中一池墨,腕中百斛力。ào zhōng yī chí mò,wàn zhōng bǎi hú lì。
洒作五十诗,千年照泉石。sǎ zuò wǔ shí shī,qiān nián zhào quán shí。