古诗词

太平寺水郡人徐友画清济贯河

杨万里

太平古寺劫灰馀,夕阳惟照一塔孤。tài píng gǔ sì jié huī yú,xī yáng wéi zhào yī tǎ gū。
得得来看还不乐,竹茎荒处破殿虚。dé dé lái kàn hái bù lè,zhú jīng huāng chù pò diàn xū。
偶逢老僧听僧话,道是壁间留古画。ǒu féng lǎo sēng tīng sēng huà,dào shì bì jiān liú gǔ huà。
徐生绝笔今百年,祖师相传妙天下。xú shēng jué bǐ jīn bǎi nián,zǔ shī xiāng chuán miào tiān xià。
壁如雪色一丈许,徐生画水才盈堵。bì rú xuě sè yī zhàng xǔ,xú shēng huà shuǐ cái yíng dǔ。
横看侧看只么是,分明是画不是水。héng kàn cè kàn zhǐ me shì,fēn míng shì huà bù shì shuǐ。
中有清济一线波,横贯万里浊浪之黄河。zhōng yǒu qīng jì yī xiàn bō,héng guàn wàn lǐ zhuó làng zhī huáng hé。
雷奔电卷尽渠猛,独清元自不随它。léi bēn diàn juǎn jǐn qú měng,dú qīng yuán zì bù suí tā。
波痕尽处忽掀怒,搅动一河秋色暮。bō hén jǐn chù hū xiān nù,jiǎo dòng yī hé qiū sè mù。
分明是水不是画,老眼向来元自误。fēn míng shì shuǐ bù shì huà,lǎo yǎn xiàng lái yuán zì wù。
佛庐化作金柁楼,银山雪堆风打头。fú lú huà zuò jīn duò lóu,yín shān xuě duī fēng dǎ tóu。
是身飘然在中流,夺得太一莲叶舟。shì shēn piāo rán zài zhōng liú,duó dé tài yī lián yè zhōu。
僧言此画难再觅,官归江西却相忆。sēng yán cǐ huà nán zài mì,guān guī jiāng xī què xiāng yì。
并州剪刀剪不得,鹅溪疋绢官莫惜,貌取秋涛悬坐侧。bìng zhōu jiǎn dāo jiǎn bù dé,é xī pǐ juàn guān mò xī,mào qǔ qiū tāo xuán zuò cè。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

芗林五十咏芗林

杨万里

堂上清如水,芗林对两疏。táng shàng qīng rú shuǐ,xiāng lín duì liǎng shū。
只今诗社里,画作企疏图。zhǐ jīn shī shè lǐ,huà zuò qǐ shū tú。

芗林五十咏芗林

杨万里

自昔花如雪,而今叶入云。zì xī huā rú xuě,ér jīn yè rù yún。
先生已仙去,谁与共天醇。xiān shēng yǐ xiān qù,shuí yǔ gòng tiān chún。

芗林五十咏芗林

杨万里

禁火晓未暖,踏青昏恰归。jìn huǒ xiǎo wèi nuǎn,tà qīng hūn qià guī。
何堪一原雪,将冷入春衣。hé kān yī yuán xuě,jiāng lěng rù chūn yī。

芗林五十咏芗林

杨万里

艳翠春销骨,妖红醉入肌。yàn cuì chūn xiāo gǔ,yāo hóng zuì rù jī。
花仙别无诀,一味服燕支。huā xiān bié wú jué,yī wèi fú yàn zhī。

芗林五十咏芗林

杨万里

冷笑元无味,孤高别有心。lěng xiào yuán wú wèi,gū gāo bié yǒu xīn。
谁将桃李眼,雪里解相寻。shuí jiāng táo lǐ yǎn,xuě lǐ jiě xiāng xún。

芗林五十咏芗林

杨万里

西风破幽馥,东篱散清好。xī fēng pò yōu fù,dōng lí sàn qīng hǎo。
渊明不可作,邂逅芗林老。yuān míng bù kě zuò,xiè hòu xiāng lín lǎo。

芗林五十咏芗林

杨万里

道白非真白,言红不苦红。dào bái fēi zhēn bái,yán hóng bù kǔ hóng。
请君红白外,别眼看天工。qǐng jūn hóng bái wài,bié yǎn kàn tiān gōng。

芗林五十咏芗林

杨万里

日出花药丽,风生芝术香。rì chū huā yào lì,fēng shēng zhī shù xiāng。
枕中兼肘后,别有不传方。zhěn zhōng jiān zhǒu hòu,bié yǒu bù chuán fāng。

芗林五十咏芗林

杨万里

谁言玉井春,不作双井味。shuí yán yù jǐng chūn,bù zuò shuāng jǐng wèi。
会有眠云客,领略两相似。huì yǒu mián yún kè,lǐng lüè liǎng xiāng shì。

芗林五十咏芗林

杨万里

岸植木菡萏,池栽水拒霜。àn zhí mù hàn dàn,chí zāi shuǐ jù shuāng。
那知一家种,同艳不同香。nà zhī yī jiā zhǒng,tóng yàn bù tóng xiāng。

芗林五十咏芗林

杨万里

阴作官街绿,花催举子黄。yīn zuò guān jiē lǜ,huā cuī jǔ zi huáng。
公家有三树,犹带凤池香。gōng jiā yǒu sān shù,yóu dài fèng chí xiāng。

芗林五十咏芗林

杨万里

避世无功酒,临流元亮诗。bì shì wú gōng jiǔ,lín liú yuán liàng shī。
鹤鸣入天听,叶下报秋悲。hè míng rù tiān tīng,yè xià bào qiū bēi。

芗林五十咏芗林

杨万里

泠泠无弦筝,汹汹自鸣鼓。líng líng wú xián zhēng,xiōng xiōng zì míng gǔ。
最是醉梦中,唤作松风雨。zuì shì zuì mèng zhōng,huàn zuò sōng fēng yǔ。

芗林五十咏芗林

杨万里

玉树参差出,天花顷刻开。yù shù cān chà chū,tiān huā qǐng kè kāi。
先生倚栏处,指点是瑶台。xiān shēng yǐ lán chù,zhǐ diǎn shì yáo tái。

芗林五十咏芗林

杨万里

坡垄端何似,波涛起复低。pō lǒng duān hé shì,bō tāo qǐ fù dī。
醉眠桂花雪,不觉月华西。zuì mián guì huā xuě,bù jué yuè huá xī。