古诗词

闭瓮菜

屈大均

北人重御冬,菜茹多旨蓄。běi rén zhòng yù dōng,cài rú duō zhǐ xù。
芥美在霜根,下体甲诸蔌。jiè měi zài shuāng gēn,xià tǐ jiǎ zhū sù。
秋脍用多馀,瀹汤杀其酷。qiū kuài yòng duō yú,yuè tāng shā qí kù。
芗料糁屡加,茴香与椒目。xiāng liào sǎn lǚ jiā,huí xiāng yǔ jiāo mù。
实之大小罂,卵盐相渗漉。shí zhī dà xiǎo yīng,luǎn yán xiāng shèn lù。
封口水泥坚,芬馨瓮中复。fēng kǒu shuǐ ní jiān,fēn xīn wèng zhōng fù。
一闭天地房,氤氲历凉燠。yī bì tiān dì fáng,yīn yūn lì liáng yù。
出之佐齐豉,辛脆宜糜粥。chū zhī zuǒ qí shì,xīn cuì yí mí zhōu。
膏腴餍饫时,爽口凭一掬。gāo yú yàn yù shí,shuǎng kǒu píng yī jū。
薄切蜩翼微,三朝无白醭。báo qiè tiáo yì wēi,sān cháo wú bái bú。
下酒废烝雏,烧雉及腒䐹。xià jiǔ fèi zhēng chú,shāo zhì jí jū sōu。
浙东糟笋苞,吴阊䤉莱菔。zhè dōng zāo sǔn bāo,wú chāng mì lái fú。
莴苣称秣陵,黄芽说安肃。wō jù chēng mò líng,huáng yá shuō ān sù。
岂如斯味嘉,嗜之非口腹。qǐ rú sī wèi jiā,shì zhī fēi kǒu fù。
性温夺七菜,宁惟胜榆肉。xìng wēn duó qī cài,níng wéi shèng yú ròu。
荼苦既不同,荠甘亦非族。tú kǔ jì bù tóng,jì gān yì fēi zú。
使君撤俎时,以兹雪公餗。shǐ jūn chè zǔ shí,yǐ zī xuě gōng sù。
马驮自宝坻,羸瓶苦不速。mǎ tuó zì bǎo chí,léi píng kǔ bù sù。
故乡风味存,和调自家督。gù xiāng fēng wèi cún,hé diào zì jiā dū。
北人喜芳辣,姜桂日餐服。běi rén xǐ fāng là,jiāng guì rì cān fú。
牲用煎茱萸,濡鱼多实蓼。shēng yòng jiān zhū yú,rú yú duō shí liǎo。
贵以辟天寒,口体非相逐。guì yǐ pì tiān hán,kǒu tǐ fēi xiāng zhú。
化食通五中,为菹及金伏。huà shí tōng wǔ zhōng,wèi jū jí jīn fú。
岁暮百草萎,市无生菜鬻。suì mù bǎi cǎo wēi,shì wú shēng cài yù。
腌者先温菘,藏者及蘡薁。yān zhě xiān wēn sōng,cáng zhě jí yīng yù。
地炕蕴火多,郁养催瓜菽。dì kàng yùn huǒ duō,yù yǎng cuī guā shū。
冬生物性违,非时嗟彊孰。dōng shēng wù xìng wéi,fēi shí jiē jiàng shú。
在芥虽易生,秋收忌霜触。zài jiè suī yì shēng,qiū shōu jì shuāng chù。
富家千甔瓵,于芥靡赢缩。fù jiā qiān dān yí,yú jiè mí yíng suō。
贫亦拾滞遗,寒争一日暴。pín yì shí zhì yí,hán zhēng yī rì bào。
宁如我岭南,腊月嘉蔬足。níng rú wǒ lǐng nán,là yuè jiā shū zú。
三蒿与二蓝,纷葩滋五沃。sān hāo yǔ èr lán,fēn pā zī wǔ wò。
莙荙蔽田塍,菠菱弥水澳。jūn dá bì tián chéng,bō líng mí shuǐ ào。
一稞三两钱,畦畦杂穜稑。yī kē sān liǎng qián,qí qí zá zhǒng lù。
叶青连露葵,花黄若时菊。yè qīng lián lù kuí,huā huáng ruò shí jú。
冰雪昧平生,微雨时膏沐。bīng xuě mèi píng shēng,wēi yǔ shí gāo mù。
人家菜脯稀,鲜食乘芳郁。rén jiā cài pú xī,xiān shí chéng fāng yù。
蓣芋如丘山,为饭代粳粟。yù yù rú qiū shān,wèi fàn dài jīng sù。
豕饲馀芜菁,马衔兼苜蓿。shǐ sì yú wú jīng,mǎ xián jiān mù xu。
芥薹四尺强,芼羹亦碌碌。jiè tái sì chǐ qiáng,mào gēng yì lù lù。
茎股九蒸晒,间用吴风俗。jīng gǔ jiǔ zhēng shài,jiān yòng wú fēng sú。
野人方灌园,荷锄先僮仆。yě rén fāng guàn yuán,hé chú xiān tóng pū。
三餐厌葱韭,匕箸惭华屋。sān cān yàn cōng jiǔ,bǐ zhù cán huá wū。
从君乞此方,今冬作数斛。cóng jūn qǐ cǐ fāng,jīn dōng zuò shù hú。
南中水土殊,滋味恐未淑。nán zhōng shuǐ tǔ shū,zī wèi kǒng wèi shū。
须君岁见贻,银鱼及醽渌。xū jūn suì jiàn yí,yín yú jí líng lù。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

攀枝花

屈大均

朵朵争红日,枝枝作烛龙。duǒ duǒ zhēng hóng rì,zhī zhī zuò zhú lóng。
炙天光尽暖,映水色还浓。zhì tiān guāng jǐn nuǎn,yìng shuǐ sè hái nóng。
不叶珊瑚似,全花彩翠封。bù yè shān hú shì,quán huā cǎi cuì fēng。
年年春二月,先发海边峰。nián nián chūn èr yuè,xiān fā hǎi biān fēng。

攀枝花

屈大均

枝枝将海日,吐纳在朝霞。zhī zhī jiāng hǎi rì,tǔ nà zài cháo xiá。
自是炎天德,全钟大绛花。zì shì yán tiān dé,quán zhōng dà jiàng huā。
香薰南海帝,红映越人家。xiāng xūn nán hǎi dì,hóng yìng yuè rén jiā。
么凤纷无数,须边立不斜。me fèng fēn wú shù,xū biān lì bù xié。

瓶中桃花

屈大均

暖令花大朵,一一向瓶开。nuǎn lìng huā dà duǒ,yī yī xiàng píng kāi。
笑入佳人镜,香浮上客杯。xiào rù jiā rén jìng,xiāng fú shàng kè bēi。
芳春殊未半,嫩叶莫相催。fāng chūn shū wèi bàn,nèn yè mò xiāng cuī。
及此夭夭好,溪边更折来。jí cǐ yāo yāo hǎo,xī biān gèng zhé lái。

诃林雅集

屈大均

诃子虞翻树,阴含汉代青。hē zi yú fān shù,yīn hán hàn dài qīng。
千年无啸咏,一日且沉冥。qiān nián wú xiào yǒng,yī rì qiě chén míng。
花少因寒食,莺多为玉瓶。huā shǎo yīn hán shí,yīng duō wèi yù píng。
东风香浦至,解带挹清泠。dōng fēng xiāng pǔ zhì,jiě dài yì qīng líng。

送钱子目天

屈大均

年来珠海客,如尔独难归。nián lái zhū hǎi kè,rú ěr dú nán guī。
今此春将暮,方随雁北飞。jīn cǐ chūn jiāng mù,fāng suí yàn běi fēi。
狂歌元有道,名饮未为非。kuáng gē yuán yǒu dào,míng yǐn wèi wèi fēi。
异日浮丘上,重游定不违。yì rì fú qiū shàng,zhòng yóu dìng bù wéi。

送钱子目天

屈大均

到手泥沙似,黄金不使留。dào shǒu ní shā shì,huáng jīn bù shǐ liú。
珍禽市泷水,锦石买端州。zhēn qín shì lóng shuǐ,jǐn shí mǎi duān zhōu。
持此娱三妇,兼之遣四愁。chí cǐ yú sān fù,jiān zhī qiǎn sì chóu。
未知么凤子,可得一双不。wèi zhī me fèng zi,kě dé yī shuāng bù。

送钱子目天

屈大均

春草能相送,依依直到家。chūn cǎo néng xiāng sòng,yī yī zhí dào jiā。
无言江上柳,不及岭南花。wú yán jiāng shàng liǔ,bù jí lǐng nán huā。
户向山塘掩,行缘石路斜。hù xiàng shān táng yǎn,xíng yuán shí lù xié。
殷勤人载酒,奇字与侯芭。yīn qín rén zài jiǔ,qí zì yǔ hóu bā。

赠杜陵刘汉臣

屈大均

老友年来尽,馀君是故人。lǎo yǒu nián lái jǐn,yú jūn shì gù rén。
心犹青岁壮,情似白头新。xīn yóu qīng suì zhuàng,qíng shì bái tóu xīn。
饥渴催为客,恩仇待许身。jī kě cuī wèi kè,ēn chóu dài xǔ shēn。
相逢休慷慨,且饮玉杯醇。xiāng féng xiū kāng kǎi,qiě yǐn yù bēi chún。

赠杜陵刘汉臣

屈大均

蔡泽能知命,飞扬在暮年。cài zé néng zhī mìng,fēi yáng zài mù nián。
卧龙须老大,跃马未屯邅。wò lóng xū lǎo dà,yuè mǎ wèi tún zhān。
飘泊高堂外,艰虞白发前。piāo pō gāo táng wài,jiān yú bái fā qián。
无穷忠养事,十口总茫然。wú qióng zhōng yǎng shì,shí kǒu zǒng máng rán。

赠杜陵刘汉臣

屈大均

布衣吾与汝,贫贱古人中。bù yī wú yǔ rǔ,pín jiàn gǔ rén zhōng。
事去才偏老,身存道未穷。shì qù cái piān lǎo,shēn cún dào wèi qióng。
灯含杯影绿,袖隐剑光红。dēng hán bēi yǐng lǜ,xiù yǐn jiàn guāng hóng。
又作湘漓别,依依一转蓬。yòu zuò xiāng lí bié,yī yī yī zhuǎn péng。

咏古

屈大均

艰难垂钓日,一食困英雄。jiān nán chuí diào rì,yī shí kùn yīng xióng。
漂母哀何晚,王孙报欲穷。piāo mǔ āi hé wǎn,wáng sūn bào yù qióng。
龙兴迟沛上,虎视正关中。lóng xīng chí pèi shàng,hǔ shì zhèng guān zhōng。
市井无知己,徒高国士风。shì jǐng wú zhī jǐ,tú gāo guó shì fēng。

杜鹃花

屈大均

子鹃魂所变,朵朵似燕支。zi juān hún suǒ biàn,duǒ duǒ shì yàn zhī。
血点留双瓣,啼痕渍万枝。xuè diǎn liú shuāng bàn,tí hén zì wàn zhī。
开当寒食后,人正断肠时。kāi dāng hán shí hòu,rén zhèng duàn cháng shí。
望帝春心在,花含万古悲。wàng dì chūn xīn zài,huā hán wàn gǔ bēi。

春日沙亭作

屈大均

梨叶春方落,无霜亦自红。lí yè chūn fāng luò,wú shuāng yì zì hóng。
移花教日到,疏竹使烟通。yí huā jiào rì dào,shū zhú shǐ yān tōng。
北洒过云雨,南吹作雾风。běi sǎ guò yún yǔ,nán chuī zuò wù fēng。
故人抱琴至,清响满墙东。gù rén bào qín zhì,qīng xiǎng mǎn qiáng dōng。

春日沙亭作

屈大均

雾重知天暖,今朝减一衣。wù zhòng zhī tiān nuǎn,jīn cháo jiǎn yī yī。
雨应随湿至,风已送寒微。yǔ yīng suí shī zhì,fēng yǐ sòng hán wēi。
芳草愁将满,桃花恐遂稀。fāng cǎo chóu jiāng mǎn,táo huā kǒng suì xī。
莺雏娇不语,似惜美人违。yīng chú jiāo bù yǔ,shì xī měi rén wéi。

王将军府中牡丹盛开有赋

屈大均

繇来南海上,未有雒阳花。yáo lái nán hǎi shàng,wèi yǒu luò yáng huā。
植自将军手,频开朵朵霞。zhí zì jiāng jūn shǒu,pín kāi duǒ duǒ xiá。
香教天早暖,红使露多华。xiāng jiào tiān zǎo nuǎn,hóng shǐ lù duō huá。
越客争知得,春光出魏家。yuè kè zhēng zhī dé,chūn guāng chū wèi jiā。