古诗词

张二丈画马送予出塞诗以酬之

屈大均

我栖罗浮四百峰,十年学道师老龙。wǒ qī luó fú sì bǎi fēng,shí nián xué dào shī lǎo lóng。
忽睹扶桑上红日,真人飞出药珠宫。hū dǔ fú sāng shàng hóng rì,zhēn rén fēi chū yào zhū gōng。
迩来剑得白猿术,登台尝舞双芙蓉。ěr lái jiàn dé bái yuán shù,dēng tái cháng wǔ shuāng fú róng。
清泉白石心已厌,慷慨欲游关塞中。qīng quán bái shí xīn yǐ yàn,kāng kǎi yù yóu guān sāi zhōng。
怜君少小事游侠,智勇深沉慕荆聂。lián jūn shǎo xiǎo shì yóu xiá,zhì yǒng shēn chén mù jīng niè。
悲来每叩玉壶歌,酒酣频向南山猎。bēi lái měi kòu yù hú gē,jiǔ hān pín xiàng nán shān liè。
平生画出真骅骝,将寻天子昆仑丘。píng shēng huà chū zhēn huá liú,jiāng xún tiān zi kūn lún qiū。
万里风沙开缟素,千群汗血骋王侯。wàn lǐ fēng shā kāi gǎo sù,qiān qún hàn xuè chěng wáng hóu。
今朝闻我天山去,停杯不觉泪如雨。jīn cháo wén wǒ tiān shān qù,tíng bēi bù jué lèi rú yǔ。
可怜陌上握别时,桃花乱落黄鹂语。kě lián mò shàng wò bié shí,táo huā luàn luò huáng lí yǔ。
黄鹂睍睆不堪听,离家去国怨孤征。huáng lí xiàn huàn bù kān tīng,lí jiā qù guó yuàn gū zhēng。
白草连天过鹿碛,黄云蔽日向龙庭。bái cǎo lián tiān guò lù qì,huáng yún bì rì xiàng lóng tíng。
不是摩腾取贝叶,将同介子持长樱。bù shì mó téng qǔ bèi yè,jiāng tóng jiè zi chí zhǎng yīng。
叹君五十无知己,黄金散尽惭妻子。tàn jūn wǔ shí wú zhī jǐ,huáng jīn sàn jǐn cán qī zi。
不能杖剑远相从,猿肱燕颔徒为尔。bù néng zhàng jiàn yuǎn xiāng cóng,yuán gōng yàn hàn tú wèi ěr。
空将秃笔扫龙媒,送我直上单于台。kōng jiāng tū bǐ sǎo lóng méi,sòng wǒ zhí shàng dān yú tái。
神骏已居曹霸上,鹰腾肯让卫青才。shén jùn yǐ jū cáo bà shàng,yīng téng kěn ràng wèi qīng cái。
纷纷世上皆凡马,如此骐驎空冀野。fēn fēn shì shàng jiē fán mǎ,rú cǐ qí lín kōng jì yě。
为君携出玉门关,戎王应奉千金价。wèi jūn xié chū yù mén guān,róng wáng yīng fèng qiān jīn jià。
秋夜悬军瀚海西,哀笳吹月马频嘶。qiū yè xuán jūn hàn hǎi xī,āi jiā chuī yuè mǎ pín sī。
此时思尔茅堂里,赋就铙歌待客归。cǐ shí sī ěr máo táng lǐ,fù jiù náo gē dài kè guī。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

对梅

屈大均

荣落虽无意,馨香亦有时。róng luò suī wú yì,xīn xiāng yì yǒu shí。
开从长至候,万物未曾知。kāi cóng zhǎng zhì hòu,wàn wù wèi céng zhī。

对梅

屈大均

冰以寒风壮,春从何处寻。bīng yǐ hán fēng zhuàng,chūn cóng hé chù xún。
梅花知最早,天地此时心。méi huā zhī zuì zǎo,tiān dì cǐ shí xīn。

对梅

屈大均

南国虽无雪,纷纷在鬓丝。nán guó suī wú xuě,fēn fēn zài bìn sī。
梅花吾与汝,同是白头时。méi huā wú yǔ rǔ,tóng shì bái tóu shí。

对梅

屈大均

香是美人心,因风寄竹林。xiāng shì měi rén xīn,yīn fēng jì zhú lín。
定知云卧者,为我弄清琴。dìng zhī yún wò zhě,wèi wǒ nòng qīng qín。

对梅

屈大均

寂寂空林里,花开若有人。jì jì kōng lín lǐ,huā kāi ruò yǒu rén。
夜深枝上鸟,惊出月光频。yè shēn zhī shàng niǎo,jīng chū yuè guāng pín。

对梅

屈大均

花蒂虽云弱,凝冰冻不飞。huā dì suī yún ruò,níng bīng dòng bù fēi。
春风最相惜,吹上美人衣。chūn fēng zuì xiāng xī,chuī shàng měi rén yī。

对梅

屈大均

绿萼晴难吐,黄须冻易凝。lǜ è qíng nán tǔ,huáng xū dòng yì níng。
莫教飞入掌,一点亦春冰。mò jiào fēi rù zhǎng,yī diǎn yì chūn bīng。

对梅

屈大均

花含太古雪,一片已寒人。huā hán tài gǔ xuě,yī piàn yǐ hán rén。
不是馨香绝,如何答好春。bù shì xīn xiāng jué,rú hé dá hǎo chūn。

对梅

屈大均

一夕春风动,花开自不知。yī xī chūn fēng dòng,huā kāi zì bù zhī。
无人从太古,识得未香时。wú rén cóng tài gǔ,shí dé wèi xiāng shí。

对梅

屈大均

不是冲寒放,春风岂有香。bù shì chōng hán fàng,chūn fēng qǐ yǒu xiāng。
众芳犹混沌,吐萼待三阳。zhòng fāng yóu hùn dùn,tǔ è dài sān yáng。

对梅

屈大均

叶尽花全发,枝枝透月明。yè jǐn huā quán fā,zhī zhī tòu yuè míng。
影从人外散,香以夜来清。yǐng cóng rén wài sàn,xiāng yǐ yè lái qīng。

对梅

屈大均

夜半开还阖,天心在一花。yè bàn kāi hái hé,tiān xīn zài yī huā。
香从元气出,独自作春华。xiāng cóng yuán qì chū,dú zì zuò chūn huá。

对梅

屈大均

独坐忘清昼,香微易入神。dú zuò wàng qīng zhòu,xiāng wēi yì rù shén。
不须开万蕊,已得太和真。bù xū kāi wàn ruǐ,yǐ dé tài hé zhēn。

对梅

屈大均

欲折枝高出,烟凝望欲空。yù zhé zhī gāo chū,yān níng wàng yù kōng。
光生三径月,香作一林风。guāng shēng sān jìng yuè,xiāng zuò yī lín fēng。

对梅

屈大均

天寒香更发,花定不知寒。tiān hán xiāng gèng fā,huā dìng bù zhī hán。
多谢风兼雪,吹花透肺肝。duō xiè fēng jiān xuě,chuī huā tòu fèi gān。