古诗词

张二丈画马送予出塞诗以酬之

屈大均

我栖罗浮四百峰,十年学道师老龙。wǒ qī luó fú sì bǎi fēng,shí nián xué dào shī lǎo lóng。
忽睹扶桑上红日,真人飞出药珠宫。hū dǔ fú sāng shàng hóng rì,zhēn rén fēi chū yào zhū gōng。
迩来剑得白猿术,登台尝舞双芙蓉。ěr lái jiàn dé bái yuán shù,dēng tái cháng wǔ shuāng fú róng。
清泉白石心已厌,慷慨欲游关塞中。qīng quán bái shí xīn yǐ yàn,kāng kǎi yù yóu guān sāi zhōng。
怜君少小事游侠,智勇深沉慕荆聂。lián jūn shǎo xiǎo shì yóu xiá,zhì yǒng shēn chén mù jīng niè。
悲来每叩玉壶歌,酒酣频向南山猎。bēi lái měi kòu yù hú gē,jiǔ hān pín xiàng nán shān liè。
平生画出真骅骝,将寻天子昆仑丘。píng shēng huà chū zhēn huá liú,jiāng xún tiān zi kūn lún qiū。
万里风沙开缟素,千群汗血骋王侯。wàn lǐ fēng shā kāi gǎo sù,qiān qún hàn xuè chěng wáng hóu。
今朝闻我天山去,停杯不觉泪如雨。jīn cháo wén wǒ tiān shān qù,tíng bēi bù jué lèi rú yǔ。
可怜陌上握别时,桃花乱落黄鹂语。kě lián mò shàng wò bié shí,táo huā luàn luò huáng lí yǔ。
黄鹂睍睆不堪听,离家去国怨孤征。huáng lí xiàn huàn bù kān tīng,lí jiā qù guó yuàn gū zhēng。
白草连天过鹿碛,黄云蔽日向龙庭。bái cǎo lián tiān guò lù qì,huáng yún bì rì xiàng lóng tíng。
不是摩腾取贝叶,将同介子持长樱。bù shì mó téng qǔ bèi yè,jiāng tóng jiè zi chí zhǎng yīng。
叹君五十无知己,黄金散尽惭妻子。tàn jūn wǔ shí wú zhī jǐ,huáng jīn sàn jǐn cán qī zi。
不能杖剑远相从,猿肱燕颔徒为尔。bù néng zhàng jiàn yuǎn xiāng cóng,yuán gōng yàn hàn tú wèi ěr。
空将秃笔扫龙媒,送我直上单于台。kōng jiāng tū bǐ sǎo lóng méi,sòng wǒ zhí shàng dān yú tái。
神骏已居曹霸上,鹰腾肯让卫青才。shén jùn yǐ jū cáo bà shàng,yīng téng kěn ràng wèi qīng cái。
纷纷世上皆凡马,如此骐驎空冀野。fēn fēn shì shàng jiē fán mǎ,rú cǐ qí lín kōng jì yě。
为君携出玉门关,戎王应奉千金价。wèi jūn xié chū yù mén guān,róng wáng yīng fèng qiān jīn jià。
秋夜悬军瀚海西,哀笳吹月马频嘶。qiū yè xuán jūn hàn hǎi xī,āi jiā chuī yuè mǎ pín sī。
此时思尔茅堂里,赋就铙歌待客归。cǐ shí sī ěr máo táng lǐ,fù jiù náo gē dài kè guī。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

对梅

屈大均

花开罢读书,相对一冬馀。huā kāi bà dú shū,xiāng duì yī dōng yú。
香使春风暖,氤氲满太虚。xiāng shǐ chūn fēng nuǎn,yīn yūn mǎn tài xū。

对梅

屈大均

相看忘语默,心以暗香通。xiāng kàn wàng yǔ mò,xīn yǐ àn xiāng tōng。
不忍扃扉卧,迟回夜月中。bù rěn jiōng fēi wò,chí huí yè yuè zhōng。

对梅

屈大均

花以香为教,闻香每发机。huā yǐ xiāng wèi jiào,wén xiāng měi fā jī。
春风如有意,吹入客心微。chūn fēng rú yǒu yì,chuī rù kè xīn wēi。

对梅

屈大均

花开当静者,无语只馨香。huā kāi dāng jìng zhě,wú yǔ zhǐ xīn xiāng。
神契谁能似,依依水一方。shén qì shuí néng shì,yī yī shuǐ yī fāng。

对梅

屈大均

夜半春风转,惊梅此水涯。yè bàn chūn fēng zhuǎn,jīng méi cǐ shuǐ yá。
吹开人不识,一一是心华。chuī kāi rén bù shí,yī yī shì xīn huá。

对梅

屈大均

香使神清爽,先春为我开。xiāng shǐ shén qīng shuǎng,xiān chūn wèi wǒ kāi。
微风吹不去,香自返魂来。wēi fēng chuī bù qù,xiāng zì fǎn hún lái。

对梅

屈大均

香中无所有,心忽以香生。xiāng zhōng wú suǒ yǒu,xīn hū yǐ xiāng shēng。
一点为香母,氤氲不可名。yī diǎn wèi xiāng mǔ,yīn yūn bù kě míng。

对梅

屈大均

春光才一点,已觉早梅清。chūn guāng cái yī diǎn,yǐ jué zǎo méi qīng。
不是香含吐,安知最有情。bù shì xiāng hán tǔ,ān zhī zuì yǒu qíng。

对梅

屈大均

夜来庭砌上,使我月明多。yè lái tíng qì shàng,shǐ wǒ yuè míng duō。
一片如冰雪,流光奈尔何。yī piàn rú bīng xuě,liú guāng nài ěr hé。

对梅

屈大均

香自梅花始,春从子夜回。xiāng zì méi huā shǐ,chūn cóng zi yè huí。
坐深烟影下,心与蕊争开。zuò shēn yān yǐng xià,xīn yǔ ruǐ zhēng kāi。

对梅

屈大均

香自暗中生,消人寂寞情。xiāng zì àn zhōng shēng,xiāo rén jì mò qíng。
闻香难入定,徙倚到深更。wén xiāng nán rù dìng,xǐ yǐ dào shēn gèng。

民谣

屈大均

白金乃人肉,黄金乃人膏。bái jīn nǎi rén ròu,huáng jīn nǎi rén gāo。
使君非豺虎,为政何腥臊。shǐ jūn fēi chái hǔ,wèi zhèng hé xīng sāo。

民谣

屈大均

珠皆泪所成,不必鲛人泣。zhū jiē lèi suǒ chéng,bù bì jiāo rén qì。
三斛买蛮娥,馀以求大邑。sān hú mǎi mán é,yú yǐ qiú dà yì。

民谣

屈大均

初捕金五千,再捕金一万。chū bǔ jīn wǔ qiān,zài bǔ jīn yī wàn。
金尽鬻妻孥,以为府君饭。jīn jǐn yù qī nú,yǐ wèi fǔ jūn fàn。

民谣

屈大均

东莞有廉泉,长官何不酌。dōng guǎn yǒu lián quán,zhǎng guān hé bù zhuó。
府中诸吏胥,岂可为囊橐。fǔ zhōng zhū lì xū,qǐ kě wèi náng tuó。