古诗词

答李五稔

屈大均

李五聪明近无比,示我奕诀有精理。lǐ wǔ cōng míng jìn wú bǐ,shì wǒ yì jué yǒu jīng lǐ。
自来奕数准图书,图生书克相表里。zì lái yì shù zhǔn tú shū,tú shēng shū kè xiāng biǎo lǐ。
神尧作奕教丹朱,与羲画卦形神似。shén yáo zuò yì jiào dān zhū,yǔ xī huà guà xíng shén shì。
李五之奕今国手,京师让人恒九子。lǐ wǔ zhī yì jīn guó shǒu,jīng shī ràng rén héng jiǔ zi。
以吾学易知象数,画前所得惟心耳。yǐ wú xué yì zhī xiàng shù,huà qián suǒ dé wéi xīn ěr。
君今久不事楸枰,天地杀机从此止。jūn jīn jiǔ bù shì qiū píng,tiān dì shā jī cóng cǐ zhǐ。
易尚生生造化心,以视围棋殊不尔。yì shàng shēng shēng zào huà xīn,yǐ shì wéi qí shū bù ěr。
吾儒用阳老用阴,变诈岂足为纲纪。wú rú yòng yáng lǎo yòng yīn,biàn zhà qǐ zú wèi gāng jì。
君今所学在至诚,大经大本期无倚。jūn jīn suǒ xué zài zhì chéng,dà jīng dà běn qī wú yǐ。
闭户静观天与渊,化育定知所终始。bì hù jìng guān tiān yǔ yuān,huà yù dìng zhī suǒ zhōng shǐ。
时时讲习有罗胡,阿兄亦契中庸旨。shí shí jiǎng xí yǒu luó hú,ā xiōng yì qì zhōng yōng zhǐ。
袒跣莫复争摴蒱,半日读书半隐几。tǎn xiǎn mò fù zhēng chū pú,bàn rì dú shū bàn yǐn jǐ。
况汝歧黄术亦精,为医岂惜居廛市。kuàng rǔ qí huáng shù yì jīng,wèi yī qǐ xī jū chán shì。
谁道仙人有玉壶,玉壶于我亦泥滓。shuí dào xiān rén yǒu yù hú,yù hú yú wǒ yì ní zǐ。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

对梅

屈大均

荣落虽无意,馨香亦有时。róng luò suī wú yì,xīn xiāng yì yǒu shí。
开从长至候,万物未曾知。kāi cóng zhǎng zhì hòu,wàn wù wèi céng zhī。

对梅

屈大均

冰以寒风壮,春从何处寻。bīng yǐ hán fēng zhuàng,chūn cóng hé chù xún。
梅花知最早,天地此时心。méi huā zhī zuì zǎo,tiān dì cǐ shí xīn。

对梅

屈大均

南国虽无雪,纷纷在鬓丝。nán guó suī wú xuě,fēn fēn zài bìn sī。
梅花吾与汝,同是白头时。méi huā wú yǔ rǔ,tóng shì bái tóu shí。

对梅

屈大均

香是美人心,因风寄竹林。xiāng shì měi rén xīn,yīn fēng jì zhú lín。
定知云卧者,为我弄清琴。dìng zhī yún wò zhě,wèi wǒ nòng qīng qín。

对梅

屈大均

寂寂空林里,花开若有人。jì jì kōng lín lǐ,huā kāi ruò yǒu rén。
夜深枝上鸟,惊出月光频。yè shēn zhī shàng niǎo,jīng chū yuè guāng pín。

对梅

屈大均

花蒂虽云弱,凝冰冻不飞。huā dì suī yún ruò,níng bīng dòng bù fēi。
春风最相惜,吹上美人衣。chūn fēng zuì xiāng xī,chuī shàng měi rén yī。

对梅

屈大均

绿萼晴难吐,黄须冻易凝。lǜ è qíng nán tǔ,huáng xū dòng yì níng。
莫教飞入掌,一点亦春冰。mò jiào fēi rù zhǎng,yī diǎn yì chūn bīng。

对梅

屈大均

花含太古雪,一片已寒人。huā hán tài gǔ xuě,yī piàn yǐ hán rén。
不是馨香绝,如何答好春。bù shì xīn xiāng jué,rú hé dá hǎo chūn。

对梅

屈大均

一夕春风动,花开自不知。yī xī chūn fēng dòng,huā kāi zì bù zhī。
无人从太古,识得未香时。wú rén cóng tài gǔ,shí dé wèi xiāng shí。

对梅

屈大均

不是冲寒放,春风岂有香。bù shì chōng hán fàng,chūn fēng qǐ yǒu xiāng。
众芳犹混沌,吐萼待三阳。zhòng fāng yóu hùn dùn,tǔ è dài sān yáng。

对梅

屈大均

叶尽花全发,枝枝透月明。yè jǐn huā quán fā,zhī zhī tòu yuè míng。
影从人外散,香以夜来清。yǐng cóng rén wài sàn,xiāng yǐ yè lái qīng。

对梅

屈大均

夜半开还阖,天心在一花。yè bàn kāi hái hé,tiān xīn zài yī huā。
香从元气出,独自作春华。xiāng cóng yuán qì chū,dú zì zuò chūn huá。

对梅

屈大均

独坐忘清昼,香微易入神。dú zuò wàng qīng zhòu,xiāng wēi yì rù shén。
不须开万蕊,已得太和真。bù xū kāi wàn ruǐ,yǐ dé tài hé zhēn。

对梅

屈大均

欲折枝高出,烟凝望欲空。yù zhé zhī gāo chū,yān níng wàng yù kōng。
光生三径月,香作一林风。guāng shēng sān jìng yuè,xiāng zuò yī lín fēng。

对梅

屈大均

天寒香更发,花定不知寒。tiān hán xiāng gèng fā,huā dìng bù zhī hán。
多谢风兼雪,吹花透肺肝。duō xiè fēng jiān xuě,chuī huā tòu fèi gān。