古诗词

答李五稔

屈大均

李五聪明近无比,示我奕诀有精理。lǐ wǔ cōng míng jìn wú bǐ,shì wǒ yì jué yǒu jīng lǐ。
自来奕数准图书,图生书克相表里。zì lái yì shù zhǔn tú shū,tú shēng shū kè xiāng biǎo lǐ。
神尧作奕教丹朱,与羲画卦形神似。shén yáo zuò yì jiào dān zhū,yǔ xī huà guà xíng shén shì。
李五之奕今国手,京师让人恒九子。lǐ wǔ zhī yì jīn guó shǒu,jīng shī ràng rén héng jiǔ zi。
以吾学易知象数,画前所得惟心耳。yǐ wú xué yì zhī xiàng shù,huà qián suǒ dé wéi xīn ěr。
君今久不事楸枰,天地杀机从此止。jūn jīn jiǔ bù shì qiū píng,tiān dì shā jī cóng cǐ zhǐ。
易尚生生造化心,以视围棋殊不尔。yì shàng shēng shēng zào huà xīn,yǐ shì wéi qí shū bù ěr。
吾儒用阳老用阴,变诈岂足为纲纪。wú rú yòng yáng lǎo yòng yīn,biàn zhà qǐ zú wèi gāng jì。
君今所学在至诚,大经大本期无倚。jūn jīn suǒ xué zài zhì chéng,dà jīng dà běn qī wú yǐ。
闭户静观天与渊,化育定知所终始。bì hù jìng guān tiān yǔ yuān,huà yù dìng zhī suǒ zhōng shǐ。
时时讲习有罗胡,阿兄亦契中庸旨。shí shí jiǎng xí yǒu luó hú,ā xiōng yì qì zhōng yōng zhǐ。
袒跣莫复争摴蒱,半日读书半隐几。tǎn xiǎn mò fù zhēng chū pú,bàn rì dú shū bàn yǐn jǐ。
况汝歧黄术亦精,为医岂惜居廛市。kuàng rǔ qí huáng shù yì jīng,wèi yī qǐ xī jū chán shì。
谁道仙人有玉壶,玉壶于我亦泥滓。shuí dào xiān rén yǒu yù hú,yù hú yú wǒ yì ní zǐ。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

民谣

屈大均

动则勒长夫,一夫金十二。dòng zé lēi zhǎng fū,yī fū jīn shí èr。
长吏亦受欺,金来仅得四。zhǎng lì yì shòu qī,jīn lái jǐn dé sì。

民谣

屈大均

小府为鱼肉,大府为庖厨。xiǎo fǔ wèi yú ròu,dà fǔ wèi páo chú。
金多免刀俎,且复得安居。jīn duō miǎn dāo zǔ,qiě fù dé ān jū。

民谣

屈大均

金为莲叶珠,珠多叶倾覆。jīn wèi lián yè zhū,zhū duō yè qīng fù。
使君勿爱金,莲茎自矗矗。shǐ jūn wù ài jīn,lián jīng zì chù chù。

民谣

屈大均

黄金自吴来,精者十三倒。huáng jīn zì wú lái,jīng zhě shí sān dào。
上官争买时,白银不言好。shàng guān zhēng mǎi shí,bái yín bù yán hǎo。

民谣

屈大均

頫有十千拾,仰有五万取。fǔ yǒu shí qiān shí,yǎng yǒu wǔ wàn qǔ。
作使诸豪奴,官大好行贾。zuò shǐ zhū háo nú,guān dà hǎo xíng jiǎ。

民谣

屈大均

长官尽奸富,为恶未渠央。zhǎng guān jǐn jiān fù,wèi è wèi qú yāng。
各使金如粟,各使马如羊。gè shǐ jīn rú sù,gè shǐ mǎ rú yáng。

纨扇词

屈大均

纨扇先秋叶,徒怀明月新。wán shàn xiān qiū yè,tú huái míng yuè xīn。
自怜妾命薄,不敢妒他人。zì lián qiè mìng báo,bù gǎn dù tā rén。

望狮子峰

屈大均

山翠晴犹湿,空蒙翠作烟。shān cuì qíng yóu shī,kōng méng cuì zuò yān。
天门何所有,倒挂一晴川。tiān mén hé suǒ yǒu,dào guà yī qíng chuān。

题王三丈手蓉阁

屈大均

清啸复鸣弦,楼开太华边。qīng xiào fù míng xián,lóu kāi tài huá biān。
风吹玉女影,朝夕在窗前。fēng chuī yù nǚ yǐng,cháo xī zài chuāng qián。

一夕

屈大均

一夕林中啸,秋声处处悲。yī xī lín zhōng xiào,qiū shēng chù chù bēi。
天边有鸿雁,相应月斜时。tiān biān yǒu hóng yàn,xiāng yīng yuè xié shí。

合欢曲

屈大均

愿君为罗浮,不愿为太华。yuàn jūn wèi luó fú,bù yuàn wèi tài huá。
罗浮合不离,高为南岳亚。luó fú hé bù lí,gāo wèi nán yuè yà。

合欢曲

屈大均

太华一山分,其东为雷首。tài huá yī shān fēn,qí dōng wèi léi shǒu。
中有黄河流,波涛作雷吼。zhōng yǒu huáng hé liú,bō tāo zuò léi hǒu。

合欢曲

屈大均

浮山嫁与罗,不复随风波。fú shān jià yǔ luó,bù fù suí fēng bō。
罗得浮山大,峰馀四百多。luó dé fú shān dà,fēng yú sì bǎi duō。

合欢曲

屈大均

巨灵诚不仁,太华擘为两。jù líng chéng bù rén,tài huá bāi wèi liǎng。
可怜首阳山,不得接秦壤。kě lián shǒu yáng shān,bù dé jiē qín rǎng。

昭君

屈大均

今日汉家子,谁非粪上英。jīn rì hàn jiā zi,shuí fēi fèn shàng yīng。
琵琶弹马上,哀怨莫分明。pí pá dàn mǎ shàng,āi yuàn mò fēn míng。