古诗词

答李五稔

屈大均

李五聪明近无比,示我奕诀有精理。lǐ wǔ cōng míng jìn wú bǐ,shì wǒ yì jué yǒu jīng lǐ。
自来奕数准图书,图生书克相表里。zì lái yì shù zhǔn tú shū,tú shēng shū kè xiāng biǎo lǐ。
神尧作奕教丹朱,与羲画卦形神似。shén yáo zuò yì jiào dān zhū,yǔ xī huà guà xíng shén shì。
李五之奕今国手,京师让人恒九子。lǐ wǔ zhī yì jīn guó shǒu,jīng shī ràng rén héng jiǔ zi。
以吾学易知象数,画前所得惟心耳。yǐ wú xué yì zhī xiàng shù,huà qián suǒ dé wéi xīn ěr。
君今久不事楸枰,天地杀机从此止。jūn jīn jiǔ bù shì qiū píng,tiān dì shā jī cóng cǐ zhǐ。
易尚生生造化心,以视围棋殊不尔。yì shàng shēng shēng zào huà xīn,yǐ shì wéi qí shū bù ěr。
吾儒用阳老用阴,变诈岂足为纲纪。wú rú yòng yáng lǎo yòng yīn,biàn zhà qǐ zú wèi gāng jì。
君今所学在至诚,大经大本期无倚。jūn jīn suǒ xué zài zhì chéng,dà jīng dà běn qī wú yǐ。
闭户静观天与渊,化育定知所终始。bì hù jìng guān tiān yǔ yuān,huà yù dìng zhī suǒ zhōng shǐ。
时时讲习有罗胡,阿兄亦契中庸旨。shí shí jiǎng xí yǒu luó hú,ā xiōng yì qì zhōng yōng zhǐ。
袒跣莫复争摴蒱,半日读书半隐几。tǎn xiǎn mò fù zhēng chū pú,bàn rì dú shū bàn yǐn jǐ。
况汝歧黄术亦精,为医岂惜居廛市。kuàng rǔ qí huáng shù yì jīng,wèi yī qǐ xī jū chán shì。
谁道仙人有玉壶,玉壶于我亦泥滓。shuí dào xiān rén yǒu yù hú,yù hú yú wǒ yì ní zǐ。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

哭华姜一百首

屈大均

娘子城边忆打围,鸾靴上马疾如飞。niáng zi chéng biān yì dǎ wéi,luán xuē shàng mǎ jí rú fēi。
儿夫不忍弯弓射,心爱双双白兔肥。ér fū bù rěn wān gōng shè,xīn ài shuāng shuāng bái tù féi。

哭华姜一百首

屈大均

汝爱秦淮不忍唾,清波留取照妆妍。rǔ ài qín huái bù rěn tuò,qīng bō liú qǔ zhào zhuāng yán。
兰叶舟过桃叶渡,忆君乘月看灯船。lán yè zhōu guò táo yè dù,yì jūn chéng yuè kàn dēng chuán。

哭华姜一百首

屈大均

小姑山过大姑来,白浪如山山欲摧。xiǎo gū shān guò dà gū lái,bái làng rú shān shān yù cuī。
汝畏风波不敢涉,却思飞鞚白龙堆。rǔ wèi fēng bō bù gǎn shè,què sī fēi kòng bái lóng duī。

哭华姜一百首

屈大均

绣床针帖委花间,自到炎方病不闲。xiù chuáng zhēn tiē wěi huā jiān,zì dào yán fāng bìng bù xián。
荔子何曾亲玉齿,槟门未解发红颜。lì zi hé céng qīn yù chǐ,bīn mén wèi jiě fā hóng yán。

哭华姜一百首

屈大均

正欲移家向莫愁,高堂共上木兰舟。zhèng yù yí jiā xiàng mò chóu,gāo táng gòng shàng mù lán zhōu。
龙盘虎踞惟江左,儿女乘时亦拜侯。lóng pán hǔ jù wéi jiāng zuǒ,ér nǚ chéng shí yì bài hóu。

哭华姜一百首

屈大均

尽将钗珥遗娇女,空有图书殉少君。jǐn jiāng chāi ěr yí jiāo nǚ,kōng yǒu tú shū xùn shǎo jūn。
小像唾绒卿自绣,朝朝哭把水沉薰。xiǎo xiàng tuò róng qīng zì xiù,cháo cháo kū bǎ shuǐ chén xūn。

哭华姜一百首

屈大均

不复窗前畜画眉,不须山上采燕支。bù fù chuāng qián chù huà méi,bù xū shān shàng cǎi yàn zhī。
燕支已作断肠草,画眉今亦变相思。yàn zhī yǐ zuò duàn cháng cǎo,huà méi jīn yì biàn xiāng sī。

哭华姜一百首

屈大均

不对芙蓉赋不成,愁来兼罢玉琴声。bù duì fú róng fù bù chéng,chóu lái jiān bà yù qín shēng。
可怜四壁空寥廓,慢世无人共长卿。kě lián sì bì kōng liáo kuò,màn shì wú rén gòng zhǎng qīng。

哭华姜一百首

屈大均

商瞿白发欲成丝,沐犊琴歌更自悲。shāng qú bái fā yù chéng sī,mù dú qín gē gèng zì bēi。
珠母不愁生子晚,鸾胶只恨续弦迟。zhū mǔ bù chóu shēng zi wǎn,luán jiāo zhǐ hèn xù xián chí。

哭华姜一百首

屈大均

养母依然独采薇,无人为制老莱衣。yǎng mǔ yī rán dú cǎi wēi,wú rén wèi zhì lǎo lái yī。
卿卿自是将军女,不合身随野鹤飞。qīng qīng zì shì jiāng jūn nǚ,bù hé shēn suí yě hè fēi。

哭华姜一百首

屈大均

此日梁鸾高节少,自惭无以报糟糠。cǐ rì liáng luán gāo jié shǎo,zì cán wú yǐ bào zāo kāng。
当年择对成何事,误把今狂作古狂。dāng nián zé duì chéng hé shì,wù bǎ jīn kuáng zuò gǔ kuáng。

哭华姜一百首

屈大均

哀蝉落叶满高秋,银烛随风泪尽流。āi chán luò yè mǎn gāo qiū,yín zhú suí fēng lèi jǐn liú。
梦里哭声惊阿母,频令白发抱深愁。mèng lǐ kū shēng jīng ā mǔ,pín lìng bái fā bào shēn chóu。

哭华姜一百首

屈大均

甘瓜苦蒂久相离,子母方将钩带时。gān guā kǔ dì jiǔ xiāng lí,zi mǔ fāng jiāng gōu dài shí。
正喜堂前三妇艳,丈人安坐听调丝。zhèng xǐ táng qián sān fù yàn,zhàng rén ān zuò tīng diào sī。

哭华姜一百首

屈大均

大妇今朝罢绮罗,高堂寂寞泪痕多。dà fù jīn cháo bà qǐ luó,gāo táng jì mò lèi hén duō。
方知北地风霜惨,亦胜南天瘴疠和。fāng zhī běi dì fēng shuāng cǎn,yì shèng nán tiān zhàng lì hé。

哭华姜一百首

屈大均

燠寒谁问老亲衣,作鲙今朝亦已希。yù hán shuí wèn lǎo qīn yī,zuò kuài jīn cháo yì yǐ xī。
忆得姜家新妇在,泉中跃出鲤鱼肥。yì dé jiāng jiā xīn fù zài,quán zhōng yuè chū lǐ yú féi。