古诗词

答李五稔

屈大均

李五聪明近无比,示我奕诀有精理。lǐ wǔ cōng míng jìn wú bǐ,shì wǒ yì jué yǒu jīng lǐ。
自来奕数准图书,图生书克相表里。zì lái yì shù zhǔn tú shū,tú shēng shū kè xiāng biǎo lǐ。
神尧作奕教丹朱,与羲画卦形神似。shén yáo zuò yì jiào dān zhū,yǔ xī huà guà xíng shén shì。
李五之奕今国手,京师让人恒九子。lǐ wǔ zhī yì jīn guó shǒu,jīng shī ràng rén héng jiǔ zi。
以吾学易知象数,画前所得惟心耳。yǐ wú xué yì zhī xiàng shù,huà qián suǒ dé wéi xīn ěr。
君今久不事楸枰,天地杀机从此止。jūn jīn jiǔ bù shì qiū píng,tiān dì shā jī cóng cǐ zhǐ。
易尚生生造化心,以视围棋殊不尔。yì shàng shēng shēng zào huà xīn,yǐ shì wéi qí shū bù ěr。
吾儒用阳老用阴,变诈岂足为纲纪。wú rú yòng yáng lǎo yòng yīn,biàn zhà qǐ zú wèi gāng jì。
君今所学在至诚,大经大本期无倚。jūn jīn suǒ xué zài zhì chéng,dà jīng dà běn qī wú yǐ。
闭户静观天与渊,化育定知所终始。bì hù jìng guān tiān yǔ yuān,huà yù dìng zhī suǒ zhōng shǐ。
时时讲习有罗胡,阿兄亦契中庸旨。shí shí jiǎng xí yǒu luó hú,ā xiōng yì qì zhōng yōng zhǐ。
袒跣莫复争摴蒱,半日读书半隐几。tǎn xiǎn mò fù zhēng chū pú,bàn rì dú shū bàn yǐn jǐ。
况汝歧黄术亦精,为医岂惜居廛市。kuàng rǔ qí huáng shù yì jīng,wèi yī qǐ xī jū chán shì。
谁道仙人有玉壶,玉壶于我亦泥滓。shuí dào xiān rén yǒu yù hú,yù hú yú wǒ yì ní zǐ。
屈大均

屈大均

屈大均(1630—1696)明末清初著名学者、诗人,与陈恭尹、梁佩兰并称“岭南三大家”,有“广东徐霞客”的美称。字翁山、介子,号莱圃,汉族,广东番禺人。曾与魏耕等进行反请活动。后为僧,中年仍改儒服。诗有李白、屈原的遗风,著作多毁于雍正、乾隆两朝,后人辑有《翁山诗外》、《翁山文外》、《翁山易外》、《广东新语》及《四朝成仁录》,合称“屈沱五书”。 屈大均的作品>>

猜您喜欢

哭华姜一百首

屈大均

顾家针线巧相同,酒馔全凭十指功。gù jiā zhēn xiàn qiǎo xiāng tóng,jiǔ zhuàn quán píng shí zhǐ gōng。
此日高堂因待客,犹令截发作双鬉。cǐ rì gāo táng yīn dài kè,yóu lìng jié fā zuò shuāng zōng。

哭华姜一百首

屈大均

丈人思尔固原还,白发侯嬴正抱关。zhàng rén sī ěr gù yuán hái,bái fā hóu yíng zhèng bào guān。
小妹雍容兄更念,褰裙逐马朔云间。xiǎo mèi yōng róng xiōng gèng niàn,qiān qún zhú mǎ shuò yún jiān。

哭华姜一百首

屈大均

情知粉黛久无心,国破家亡泪不禁。qíng zhī fěn dài jiǔ wú xīn,guó pò jiā wáng lèi bù jìn。
但使先臣千载见,何妨贱妾一朝沈。dàn shǐ xiān chén qiān zài jiàn,hé fáng jiàn qiè yī cháo shěn。

哭华姜一百首

屈大均

泪洒罗浮万壑中,春花尽作杜鹃红。lèi sǎ luó fú wàn hè zhōng,chūn huā jǐn zuò dù juān hóng。
东家蝴蝶西家燕,双宿双飞命不同。dōng jiā hú dié xī jiā yàn,shuāng sù shuāng fēi mìng bù tóng。

哭华姜一百首

屈大均

相寻日向墓林来,同穴无期更可哀。xiāng xún rì xiàng mù lín lái,tóng xué wú qī gèng kě āi。
卿若见怜人寂寂,殷勤一为把棺开。qīng ruò jiàn lián rén jì jì,yīn qín yī wèi bǎ guān kāi。

哭华姜一百首

屈大均

祔葬先公珠海湄,三春烟雨暗棠梨。fù zàng xiān gōng zhū hǎi méi,sān chūn yān yǔ àn táng lí。
白蘋岁有宗人荐,黄绢争题孝妇碑。bái píng suì yǒu zōng rén jiàn,huáng juàn zhēng tí xiào fù bēi。

哭华姜一百首

屈大均

才人命薄古来然,消得香闺几日怜。cái rén mìng báo gǔ lái rán,xiāo dé xiāng guī jǐ rì lián。
一代文章今已矣,更无知己似卿贤。yī dài wén zhāng jīn yǐ yǐ,gèng wú zhī jǐ shì qīng xián。

哭华姜一百首

屈大均

明月舒光乍上枝,梦残空使楚王悲。míng yuè shū guāng zhà shàng zhī,mèng cán kōng shǐ chǔ wáng bēi。
无情最是巫山女,暮雨朝云只片时。wú qíng zuì shì wū shān nǚ,mù yǔ cháo yún zhǐ piàn shí。

哭华姜一百首

屈大均

怀中保子二龄馀,弄尔西窗旧读书。huái zhōng bǎo zi èr líng yú,nòng ěr xī chuāng jiù dú shū。
我指卿卿新画像,可怜未解泪沾裾。wǒ zhǐ qīng qīng xīn huà xiàng,kě lián wèi jiě lèi zhān jū。

哭华姜一百首

屈大均

贳酒为欢正未央,黄泉一旦作参商。shì jiǔ wèi huān zhèng wèi yāng,huáng quán yī dàn zuò cān shāng。
他时谁作相如诛,更把遗书上建章。tā shí shuí zuò xiāng rú zhū,gèng bǎ yí shū shàng jiàn zhāng。

哭华姜一百首

屈大均

红颜自古命如尘,早返蓬山作上真。hóng yán zì gǔ mìng rú chén,zǎo fǎn péng shān zuò shàng zhēn。
不见棺中双彩履,那知钩弋是仙人。bù jiàn guān zhōng shuāng cǎi lǚ,nà zhī gōu yì shì xiān rén。

哭华姜一百首

屈大均

泪满罗纨赋未成,佳人永暮不胜情。lèi mǎn luó wán fù wèi chéng,jiā rén yǒng mù bù shèng qíng。
可怜今日江郎笔,不画蛾眉花不生。kě lián jīn rì jiāng láng bǐ,bù huà é méi huā bù shēng。

哭华姜一百首

屈大均

春色无情去镜台,百花今日为谁开。chūn sè wú qíng qù jìng tái,bǎi huā jīn rì wèi shuí kāi。
可怜五色收香鸟,曾得钗头立几回。kě lián wǔ sè shōu xiāng niǎo,céng dé chāi tóu lì jǐ huí。

哭华姜一百首

屈大均

醉卧当垆红粉边,风流谁信阮公贤。zuì wò dāng lú hóng fěn biān,fēng liú shuí xìn ruǎn gōng xián。
闺中此日无良友,被发狂歌更可怜。guī zhōng cǐ rì wú liáng yǒu,bèi fā kuáng gē gèng kě lián。

哭华姜一百首

屈大均

行行泪滴楚天西,谁与狂歌玉手携。xíng xíng lèi dī chǔ tiān xī,shuí yǔ kuáng gē yù shǒu xié。
佳丽世间应不少,冰清那得接舆妻。jiā lì shì jiān yīng bù shǎo,bīng qīng nà dé jiē yú qī。