古诗词

送皇甫氏谪黄州

李士允

直道如君复远流,十年天上少同游。zhí dào rú jūn fù yuǎn liú,shí nián tiān shàng shǎo tóng yóu。
圣恩信是过文帝,迁客由来得楚州。shèng ēn xìn shì guò wén dì,qiān kè yóu lái dé chǔ zhōu。
吊古有时寻赤壁,采芳终日对沧洲。diào gǔ yǒu shí xún chì bì,cǎi fāng zhōng rì duì cāng zhōu。
那堪迟暮番为别,木落江寒望去舟。nà kān chí mù fān wèi bié,mù luò jiāng hán wàng qù zhōu。
猜您喜欢

十月一日舟次吉水

李士允

沙迥连云白,江清荡水文。shā jiǒng lián yún bái,jiāng qīng dàng shuǐ wén。
鸥行一镜转,猿啸四山闻。ōu xíng yī jìng zhuǎn,yuán xiào sì shān wén。
闽楚风遥接,秋冬气乍分。mǐn chǔ fēng yáo jiē,qiū dōng qì zhà fēn。
愁心与落叶,天外共纷纷。chóu xīn yǔ luò yè,tiān wài gòng fēn fēn。

秋日与施生言别

李士允

斗酒一为别,携琴何处归。dòu jiǔ yī wèi bié,xié qín hé chù guī。
雨催花早放,人与雁同飞。yǔ cuī huā zǎo fàng,rén yǔ yàn tóng fēi。
节序侵吹帽,风霜未授衣。jié xù qīn chuī mào,fēng shuāng wèi shòu yī。
离人如落叶,日见故林稀。lí rén rú luò yè,rì jiàn gù lín xī。

送施生还泗

李士允

梁孝台前花正飞,玉壶携酒送将归。liáng xiào tái qián huā zhèng fēi,yù hú xié jiǔ sòng jiāng guī。
游丝满路留春色,不向离筵罥客衣。yóu sī mǎn lù liú chūn sè,bù xiàng lí yán juàn kè yī。

闻雁篇

李士允

秋思人间正纷纷,秋声天外忽惊闻。qiū sī rén jiān zhèng fēn fēn,qiū shēng tiān wài hū jīng wén。
情类断猿悲落月,响如离鹤怨愁云。qíng lèi duàn yuán bēi luò yuè,xiǎng rú lí hè yuàn chóu yún。
怜渠南北无宁翼,天隅海曲传消息。lián qú nán běi wú níng yì,tiān yú hǎi qū chuán xiāo xī。
别去终期得再逢,归来颇似曾相识。bié qù zhōng qī dé zài féng,guī lái pǒ shì céng xiāng shí。
别去归来道路难,何如凡羽一枝安。bié qù guī lái dào lù nán,hé rú fán yǔ yī zhī ān。
金河阵发声声急,玉塞书回字字寒。jīn hé zhèn fā shēng shēng jí,yù sāi shū huí zì zì hán。
苍梧白云秋色远,洞庭潇湘木叶晚。cāng wú bái yún qiū sè yuǎn,dòng tíng xiāo xiāng mù yè wǎn。
风绪遥抟度岭轻,烟罗不避冲波险。fēng xù yáo tuán dù lǐng qīng,yān luó bù bì chōng bō xiǎn。
几度心惊岁序更,几人肠断月华清。jǐ dù xīn jīng suì xù gèng,jǐ rén cháng duàn yuè huá qīng。
二毛听切潘郎感,九辩哀催宋玉成。èr máo tīng qiè pān láng gǎn,jiǔ biàn āi cuī sòng yù chéng。
暮砧乱鸣何太苦,羌笛相和倍凄楚。mù zhēn luàn míng hé tài kǔ,qiāng dí xiāng hé bèi qī chǔ。
顾影爰思泽中集,旋音应到衡阳阻。gù yǐng yuán sī zé zhōng jí,xuán yīn yīng dào héng yáng zǔ。
越王台畔鹧鸪飞,蜀帝魂依杜宇归。yuè wáng tái pàn zhè gū fēi,shǔ dì hún yī dù yǔ guī。
度月万山挥别泪,随风千里促寒衣。dù yuè wàn shān huī bié lèi,suí fēng qiān lǐ cù hán yī。
忆在长安怜塌翮,同闻曾和同声客。yì zài zhǎng ān lián tā hé,tóng wén céng hé tóng shēng kè。
摇落深增白发悲,沉吟忍对清秋迫。yáo luò shēn zēng bái fā bēi,chén yín rěn duì qīng qiū pò。
望乡今日幸归来,忧国何年抱始开。wàng xiāng jīn rì xìng guī lái,yōu guó hé nián bào shǐ kāi。
青女降霜偏引恨,素娥乘月重衔哀。qīng nǚ jiàng shuāng piān yǐn hèn,sù é chéng yuè zhòng xián āi。
君不见苏武使胡持汉节,李陵对泣衣沾血。jūn bù jiàn sū wǔ shǐ hú chí hàn jié,lǐ líng duì qì yī zhān xuè。
丹心长望灞陵云,白羽遥飞上林雪。dān xīn zhǎng wàng bà líng yún,bái yǔ yáo fēi shàng lín xuě。
又不见昭君出塞抱琵琶,托心明月对龙沙。yòu bù jiàn zhāo jūn chū sāi bào pí pá,tuō xīn míng yuè duì lóng shā。
愿附遐征还汉阙,空将清泪滴胡笳。yuàn fù xiá zhēng hái hàn quē,kōng jiāng qīng lèi dī hú jiā。
别有放臣并怨女,别有怀人兼别侣。bié yǒu fàng chén bìng yuàn nǚ,bié yǒu huái rén jiān bié lǚ。
音传顿使梦惊秋,影落能教泪如雨。yīn chuán dùn shǐ mèng jīng qiū,yǐng luò néng jiào lèi rú yǔ。
却怜中路忽分翔,悲鸣憔悴不成行。què lián zhōng lù hū fēn xiáng,bēi míng qiáo cuì bù chéng xíng。
寄言霄汉冥冥者,莫向风波觅稻粱。jì yán xiāo hàn míng míng zhě,mò xiàng fēng bō mì dào liáng。