古诗词

九马行

林大春

君不见吴兴公子八骏图,飞腾矫若群龙趋。jūn bù jiàn wú xīng gōng zi bā jùn tú,fēi téng jiǎo ruò qún lóng qū。
白日忽疑风雨至,满堂宾客生欢呼。bái rì hū yí fēng yǔ zhì,mǎn táng bīn kè shēng huān hū。
又不见周王殿下画五马,蹄嘶仰秣长松下。yòu bù jiàn zhōu wáng diàn xià huà wǔ mǎ,tí sī yǎng mò zhǎng sōng xià。
阴云惨澹起高台,恍若麒麟出东野。yīn yún cǎn dàn qǐ gāo tái,huǎng ruò qí lín chū dōng yě。
吁嗟神物难久存,二图剥落随湮沦。xū jiē shén wù nán jiǔ cún,èr tú bō luò suí yān lún。
毕宏韦偃不可作,空馀诗牍留千春。bì hóng wéi yǎn bù kě zuò,kōng yú shī dú liú qiān chūn。
岂意于今忽见此,珍重周生远携取。qǐ yì yú jīn hū jiàn cǐ,zhēn zhòng zhōu shēng yuǎn xié qǔ。
问谁作者自勾吴,唐寅妙手追前史。wèn shuí zuò zhě zì gōu wú,táng yín miào shǒu zhuī qián shǐ。
依稀远逼画龙公,不说林良与钦礼。yī xī yuǎn bī huà lóng gōng,bù shuō lín liáng yǔ qīn lǐ。
雄文一举冠南都,惜哉不遇空老死。xióng wén yī jǔ guān nán dōu,xī zāi bù yù kōng lǎo sǐ。
怪得画马无定疋,不用周游遍八极。guài dé huà mǎ wú dìng pǐ,bù yòng zhōu yóu biàn bā jí。
渡江化龙非所思,但画霜蹄二十七。dù jiāng huà lóng fēi suǒ sī,dàn huà shuāng tí èr shí qī。
轻尘软草按辔行,人马回翔两相得。qīng chén ruǎn cǎo àn pèi xíng,rén mǎ huí xiáng liǎng xiāng dé。
或经茂树相向鸣,或逐凉飙傍人立。huò jīng mào shù xiāng xiàng míng,huò zhú liáng biāo bàng rén lì。
暖嚼平芜瘦骨高,浴罢清泉血汗湿。nuǎn jué píng wú shòu gǔ gāo,yù bà qīng quán xuè hàn shī。
锦石金莎色似烟,修鬣方瞳干如铁。jǐn shí jīn shā sè shì yān,xiū liè fāng tóng gàn rú tiě。
须臾变化态不同,生绡恐与天河通。xū yú biàn huà tài bù tóng,shēng xiāo kǒng yǔ tiān hé tōng。
可奈观者不省事,徒以方员肥瘦论其工。kě nài guān zhě bù shěng shì,tú yǐ fāng yuán féi shòu lùn qí gōng。
岂知牝牡骊黄外,自有天然意趣之无穷。qǐ zhī pìn mǔ lí huáng wài,zì yǒu tiān rán yì qù zhī wú qióng。
安得驰之冀北之广野,定须云锦千疋皆为空。ān dé chí zhī jì běi zhī guǎng yě,dìng xū yún jǐn qiān pǐ jiē wèi kōng。
以此命名作冀图,知子含情忆塞翁。yǐ cǐ mìng míng zuò jì tú,zhī zi hán qíng yì sāi wēng。
吾闻骐骥之初世,未识盐车陇阪心忡忡。wú wén qí jì zhī chū shì,wèi shí yán chē lǒng bǎn xīn chōng chōng。
一朝邂逅遇知己,千金一顾何其雄。yī cháo xiè hòu yù zhī jǐ,qiān jīn yī gù hé qí xióng。
天下未必无伯乐,人间岂尽非宛洛。tiān xià wèi bì wú bó lè,rén jiān qǐ jǐn fēi wǎn luò。
有才到底终为用,不见荆山卞和璞。yǒu cái dào dǐ zhōng wèi yòng,bù jiàn jīng shān biàn hé pú。

林大春

明广东潮阳人,字邦阳,一字井丹。嘉靖二十九年进士。授行人,累官浙江提学副使,致高拱私党于法,为言官论劾,罢官。有《井丹集》。 林大春的作品>>

猜您喜欢

闻金大参久不视事诗以奉讯四首

林大春

厌历封疆晓雾多,禁中应复忆廉颇。yàn lì fēng jiāng xiǎo wù duō,jìn zhōng yīng fù yì lián pǒ。
旧游知己寻常是,何事芳心绕薜萝。jiù yóu zhī jǐ xún cháng shì,hé shì fāng xīn rào bì luó。

赠海阳冯明府二首

林大春

再宴曲江感二难,勾吴家学擅衣冠。zài yàn qū jiāng gǎn èr nán,gōu wú jiā xué shàn yī guān。
君今出宰真馀绪,勋业还将汗竹看。jūn jīn chū zǎi zhēn yú xù,xūn yè hái jiāng hàn zhú kàn。

赠海阳冯明府二首

林大春

徵书应怪驿来迟,制锦文成只自知。zhēng shū yīng guài yì lái chí,zhì jǐn wén chéng zhǐ zì zhī。
汉家封侯男儿事,况及冯唐未老时。hàn jiā fēng hóu nán ér shì,kuàng jí féng táng wèi lǎo shí。

汉高斩蛇便面

林大春

堪笑群雄竞逐鹿,谁知白帝化为蛇。kān xiào qún xióng jìng zhú lù,shuí zhī bái dì huà wèi shé。
今朝老妪当涂哭,明日车书是汉家。jīn cháo lǎo yù dāng tú kū,míng rì chē shū shì hàn jiā。

偶以敝衣遗刘山人山人以季子遇荣老事辞口占答之

林大春

季子居高视曷卑,荣公一笑古来稀。jì zi jū gāo shì hé bēi,róng gōng yī xiào gǔ lái xī。
当年道左遗何物,不是升堂老敝衣。dāng nián dào zuǒ yí hé wù,bù shì shēng táng lǎo bì yī。

为刘山人题扇上景赠别洪广文之福安福安宋行在也二首

林大春

荷蒉曾过孔氏门,幽怀遥寄万山云。hé kuì céng guò kǒng shì mén,yōu huái yáo jì wàn shān yún。
孤村寥落归来晚,满背斜阳欲献君。gū cūn liáo luò guī lái wǎn,mǎn bèi xié yáng yù xiàn jūn。

为刘山人题扇上景赠别洪广文之福安福安宋行在也二首

林大春

独棹孤舟向海涯,此中曾作帝王家。dú zhào gū zhōu xiàng hǎi yá,cǐ zhōng céng zuò dì wáng jiā。
于今往事俱陈迹,惟见蟠桃几树花。yú jīn wǎng shì jù chén jì,wéi jiàn pán táo jǐ shù huā。

题画

林大春

松声草色孤舟夜,江上微茫月影斜。sōng shēng cǎo sè gū zhōu yè,jiāng shàng wēi máng yuè yǐng xié。
千里幽怀凭寄语,欲乘春兴入桃花。qiān lǐ yōu huái píng jì yǔ,yù chéng chūn xīng rù táo huā。

夏日独坐我庐家兄以数瓜见贻示曰此邵平遗种也诗以代意

林大春

世上秾华漫尔遗,个中风物几人知。shì shàng nóng huá màn ěr yí,gè zhōng fēng wù jǐ rén zhī。
多君得此能相赠,况是东陵五色奇。duō jūn dé cǐ néng xiāng zèng,kuàng shì dōng líng wǔ sè qí。

题夏㫤四时画竹图四首

林大春

龙种初栽凤沼边,春深玉立已参天。lóng zhǒng chū zāi fèng zhǎo biān,chūn shēn yù lì yǐ cān tiān。
为乘好雨添幽色,不是浓云与淡烟。wèi chéng hǎo yǔ tiān yōu sè,bù shì nóng yún yǔ dàn yān。

题夏㫤四时画竹图四首

林大春

修篁怪石俨仙班,长日轻风响佩环。xiū huáng guài shí yǎn xiān bān,zhǎng rì qīng fēng xiǎng pèi huán。
无限晴光重苍翠,淇园何物更追攀。wú xiàn qíng guāng zhòng cāng cuì,qí yuán hé wù gèng zhuī pān。

题夏㫤四时画竹图四首

林大春

偃仰悬崖几度秋,老龙蜕骨入林幽。yǎn yǎng xuán yá jǐ dù qiū,lǎo lóng tuì gǔ rù lín yōu。
扶疏直节干霄上,化作长虹跨九州。fú shū zhí jié gàn xiāo shàng,huà zuò zhǎng hóng kuà jiǔ zhōu。

题夏㫤四时画竹图四首

林大春

万顷潇湘雪乱翻,朝来开霁玉为坤。wàn qǐng xiāo xiāng xuě luàn fān,cháo lái kāi jì yù wèi kūn。
惟馀绿叶孤标在,不见英皇染泪痕。wéi yú lǜ yè gū biāo zài,bù jiàn yīng huáng rǎn lèi hén。

宫辞三绝送黄虞部北上

林大春

青丝为髻羽为衣,曾侍君王步辇归。qīng sī wèi jì yǔ wèi yī,céng shì jūn wáng bù niǎn guī。
却笑新妆太清素,故令下界玩芳菲。què xiào xīn zhuāng tài qīng sù,gù lìng xià jiè wán fāng fēi。

宫辞三绝送黄虞部北上

林大春

兰闺独立已多时,月白风清只自知。lán guī dú lì yǐ duō shí,yuè bái fēng qīng zhǐ zì zhī。
忽忆主恩浑未报,频将青镜照蛾眉。hū yì zhǔ ēn hún wèi bào,pín jiāng qīng jìng zhào é méi。