品读经典 · 传承文明

初冬玄湖寓直次韵

朱让

清时分直署玄洲,壁上寒光静不流。qīng shí fēn zhí shǔ xuán zhōu,bì shàng hán guāng jìng bù liú。 红树远觉蟾兔影,清风适过凤凰楼。hóng shù yuǎn jué chán tù yǐng,qīng fēng shì guò fèng huáng lóu。 亭虚夜迥千山寂,岸渺天空一镜浮。tíng xū yè jiǒng qiān shān jì,àn miǎo tiān kōng yī jìng fú。 最是官闲堪养性,更从何处觅丹丘。zuì shì guān xián kān yǎng xìng,gèng cóng hé chù mì dān qiū。

朱让

朱让,字次夔,一字絅庵。南海人。明神宗万历三十二年(一六〇三)进士,由户部主事转夔州知府。有集,失散未刻。清黄登《岭南五朝诗选》卷四有传。 朱让的作品>>

猜您喜欢

登天语亭陆生以诗见贻即韵答之

朱让

五色云霞绕翠台,恍然身世入蓬莱。wǔ sè yún xiá rào cuì tái,huǎng rán shēn shì rù péng lái。 地觉王气千年后,天接岚光万里来。dì jué wáng qì qiān nián hòu,tiān jiē lán guāng wàn lǐ lái。 金殿层层瞻凤彩,玉篇袅袅听鸾回。jīn diàn céng céng zhān fèng cǎi,yù piān niǎo niǎo tīng luán huí。 阳春一曲知难和,温倚栏干梅正开。yáng chūn yī qū zhī nán hé,wēn yǐ lán gàn méi zhèng kāi。