古诗词

题群龙图

刘基

世间万类皆可睹,茫昧独有鬼与龙。shì jiān wàn lèi jiē kě dǔ,máng mèi dú yǒu guǐ yǔ lóng。
此图画龙二十四,状貌诡谲各不同。cǐ tú huà lóng èr shí sì,zhuàng mào guǐ jué gè bù tóng。
得非物产有异种,或曰神变无常踪。dé fēi wù chǎn yǒu yì zhǒng,huò yuē shén biàn wú cháng zōng。
一龙揵尾欲上木,足爪犹在奫沄中。yī lóng qián wěi yù shàng mù,zú zhǎo yóu zài yūn yún zhōng。
一龙出穴饮涧底,头上飞瀑泻白虹。yī lóng chū xué yǐn jiàn dǐ,tóu shàng fēi pù xiè bái hóng。
前有一龙巳在云,顾视厥子扬双瞳。qián yǒu yī lóng sì zài yún,gù shì jué zi yáng shuāng tóng。
浪波鱼鳞沓谾豅,日车坱圠天无风。làng bō yú lín dá hōng lóng,rì chē yǎng yà tiān wú fēng。
中庭两龙忽相逢,须眉葩髿如老翁,便欲角抵争雌雄。zhōng tíng liǎng lóng hū xiāng féng,xū méi pā suō rú lǎo wēng,biàn yù jiǎo dǐ zhēng cí xióng。
西望积石接崆峒,白龙擘石窥流潨。xī wàng jī shí jiē kōng dòng,bái lóng bāi shí kuī liú cóng。
河伯远遁虚其宫,屈蟠睡者何龙钟,老物用亢时当终。hé bó yuǎn dùn xū qí gōng,qū pán shuì zhě hé lóng zhōng,lǎo wù yòng kàng shí dāng zhōng。
峡外六龙狞以凶,矜牙舞爪起战攻。xiá wài liù lóng níng yǐ xiōng,jīn yá wǔ zhǎo qǐ zhàn gōng。
咬鳞嚼甲含剑锋,陷胸折尾波血红,之死弗悟人谁恫?yǎo lín jué jiǎ hán jiàn fēng,xiàn xiōng zhé wěi bō xuè hóng,zhī sǐ fú wù rén shuí dòng?
一龙引吭将欲从,回环睢盱未敢通。yī lóng yǐn kēng jiāng yù cóng,huí huán suī xū wèi gǎn tōng。
最后一龙藏于埪,睥睨胜败非愚蒙,无乃有意收全功。zuì hòu yī lóng cáng yú kōng,pì nì shèng bài fēi yú méng,wú nǎi yǒu yì shōu quán gōng。
云中弄珠劳尔躬,不如卧沙之从容。yún zhōng nòng zhū láo ěr gōng,bù rú wò shā zhī cóng róng。
龙子学飞力未充,母在下视心憧憧。lóng zi xué fēi lì wèi chōng,mǔ zài xià shì xīn chōng chōng。
何物一角额准隆,觓然出洞若蛇虫。hé wù yī jiǎo é zhǔn lóng,qiú rán chū dòng ruò shé chóng。
有龙接之自巃嵷,恐是巩穴王鲔公,皮骨始蜕形犹蒙。yǒu lóng jiē zhī zì lóng sǒng,kǒng shì gǒng xué wáng wěi gōng,pí gǔ shǐ tuì xíng yóu méng。
两龙归来倦不翀,痴龙攀石身巳癃。liǎng lóng guī lái juàn bù chōng,chī lóng pān shí shēn sì lóng。
蚴蚪偃蹇歘腾冲,蜿蟺攫跃鬐发茸,呿呀奔拿曲如弓。yòu dǒu yǎn jiǎn chuā téng chōng,wān shàn jué yuè qí fā rōng,qù ya bēn ná qū rú gōng。
百态并作何纷庞,是耶非耶孰能穷。bǎi tài bìng zuò hé fēn páng,shì yé fēi yé shú néng qióng。
画师昔有僧繇工,能令真龙下虚空。huà shī xī yǒu sēng yáo gōng,néng lìng zhēn lóng xià xū kōng。
安得伶伦截竹筒,吹之呼龙出石谼,使我一见开昏瞢。ān dé líng lún jié zhú tǒng,chuī zhī hū lóng chū shí hóng,shǐ wǒ yī jiàn kāi hūn méng。
刘基

刘基

刘基(1311年7月1日-1375年5月16日)字伯温,谥曰文成,元末明初杰出的军事谋略家、政治家、文学家和思想家,明朝开国元勋,汉族,浙江文成南田(原属青田)人,故时人称他刘青田,明洪武三年(1370)封诚意伯,人们又称他刘诚意。武宗正德九年追赠太师,谥号文成,后人又称他刘文成、文成公。他以神机妙算、运筹帷幄著称于世。刘伯温是中国古代的一位传奇人物,至今在中国大陆、港澳台乃至东南亚、日韩等地仍有广泛深厚的民间影响力。 刘基的作品>>

猜您喜欢

江行杂诗九首

刘基

江州太守文儒宗,骂贼就死真从容。jiāng zhōu tài shǒu wén rú zōng,mà zéi jiù sǐ zhēn cóng róng。
天翻地覆元气在,斯人万古其犹龙。tiān fān dì fù yuán qì zài,sī rén wàn gǔ qí yóu lóng。

钟山作十二首

刘基

紫桂吹香媚小山,月华的皪满林间。zǐ guì chuī xiāng mèi xiǎo shān,yuè huá de lì mǎn lín jiān。
坐来凉气生虚室,知是山云作雨还。zuò lái liáng qì shēng xū shì,zhī shì shān yún zuò yǔ hái。

钟山作十二首

刘基

松露滴阶星在天,草虫相吊响如弦。sōng lù dī jiē xīng zài tiān,cǎo chóng xiāng diào xiǎng rú xián。
宝公塔上西风急,半夜林鸦不得眠。bǎo gōng tǎ shàng xī fēng jí,bàn yè lín yā bù dé mián。

钟山作十二首

刘基

九月江南叶未黄,空山松柏夜深凉。jiǔ yuè jiāng nán yè wèi huáng,kōng shān sōng bǎi yè shēn liáng。
玄蝉且莫催徂景,留取幽兰作晚香。xuán chán qiě mò cuī cú jǐng,liú qǔ yōu lán zuò wǎn xiāng。

钟山作十二首

刘基

玄武湖中草自秋,石头城下水长流。xuán wǔ hú zhōng cǎo zì qiū,shí tóu chéng xià shuǐ zhǎng liú。
繁华过眼成今古,更与牛羊竞一丘。fán huá guò yǎn chéng jīn gǔ,gèng yǔ niú yáng jìng yī qiū。

钟山作十二首

刘基

春去秋来荣复衰,花残叶落总堪悲。chūn qù qiū lái róng fù shuāi,huā cán yè luò zǒng kān bēi。
谁能句曲山中去,乞取茅君一虎骑。shuí néng jù qū shān zhōng qù,qǐ qǔ máo jūn yī hǔ qí。

钟山作十二首

刘基

北斗阑干夜未央,钟残虚牖出天香。běi dòu lán gàn yè wèi yāng,zhōng cán xū yǒu chū tiān xiāng。
佛灯相对坐宵寂,坠露满林生白光。fú dēng xiāng duì zuò xiāo jì,zhuì lù mǎn lín shēng bái guāng。

钟山作十二首

刘基

一炷清香一卷经,世间无事是山僧。yī zhù qīng xiāng yī juǎn jīng,shì jiān wú shì shì shān sēng。
何须更卓飞空钖,长使时人恨不能。hé xū gèng zhuó fēi kōng yáng,zhǎng shǐ shí rén hèn bù néng。

钟山作十二首

刘基

月落山空雾未开,风生咆虎响如雷。yuè luò shān kōng wù wèi kāi,fēng shēng páo hǔ xiǎng rú léi。
树头惊鹊相呼起,欲下还飞一百回。shù tóu jīng què xiāng hū qǐ,yù xià hái fēi yī bǎi huí。

钟山作十二首

刘基

白雁萧萧柿叶红,野花开尽六王宫。bái yàn xiāo xiāo shì yè hóng,yě huā kāi jǐn liù wáng gōng。
空馀一道秦淮水,着意西流竟向东。kōng yú yī dào qín huái shuǐ,zhe yì xī liú jìng xiàng dōng。

钟山作十二首

刘基

策杖登山信早凉,山花涧草总能香。cè zhàng dēng shān xìn zǎo liáng,shān huā jiàn cǎo zǒng néng xiāng。
扪萝抱水归来倦,不扫苍苔卧石床。mén luó bào shuǐ guī lái juàn,bù sǎo cāng tái wò shí chuáng。

钟山作十二首

刘基

袅袅西风散白蘋,冥冥落日起黄尘。niǎo niǎo xī fēng sàn bái píng,míng míng luò rì qǐ huáng chén。
青娥不分秋容寂,故染枫林似老人。qīng é bù fēn qiū róng jì,gù rǎn fēng lín shì lǎo rén。

钟山作十二首

刘基

槁叶含风弹夜弦,蟪蛄凄唳答寒蝉。gǎo yè hán fēng dàn yè xián,huì gū qī lì dá hán chán。
鸡鸣埭上繁华子,莫向秋霜惜盛年。jī míng dài shàng fán huá zi,mò xiàng qiū shuāng xī shèng nián。

题墨菊

刘基

粲粲金英美可餐,九秋风露与清寒。càn càn jīn yīng měi kě cān,jiǔ qiū fēng lù yǔ qīng hán。
墨君莫妒夫然色,终遣灵均怨子兰。mò jūn mò dù fū rán sè,zhōng qiǎn líng jūn yuàn zi lán。

题画鱼二首

刘基

为爱濠梁乐有馀,故拈兔颖写成图。wèi ài háo liáng lè yǒu yú,gù niān tù yǐng xiě chéng tú。
秋风忽忆银丝鲙,肠断松江隔具区。qiū fēng hū yì yín sī kuài,cháng duàn sōng jiāng gé jù qū。