古诗词

题群龙图

刘基

世间万类皆可睹,茫昧独有鬼与龙。shì jiān wàn lèi jiē kě dǔ,máng mèi dú yǒu guǐ yǔ lóng。
此图画龙二十四,状貌诡谲各不同。cǐ tú huà lóng èr shí sì,zhuàng mào guǐ jué gè bù tóng。
得非物产有异种,或曰神变无常踪。dé fēi wù chǎn yǒu yì zhǒng,huò yuē shén biàn wú cháng zōng。
一龙揵尾欲上木,足爪犹在奫沄中。yī lóng qián wěi yù shàng mù,zú zhǎo yóu zài yūn yún zhōng。
一龙出穴饮涧底,头上飞瀑泻白虹。yī lóng chū xué yǐn jiàn dǐ,tóu shàng fēi pù xiè bái hóng。
前有一龙巳在云,顾视厥子扬双瞳。qián yǒu yī lóng sì zài yún,gù shì jué zi yáng shuāng tóng。
浪波鱼鳞沓谾豅,日车坱圠天无风。làng bō yú lín dá hōng lóng,rì chē yǎng yà tiān wú fēng。
中庭两龙忽相逢,须眉葩髿如老翁,便欲角抵争雌雄。zhōng tíng liǎng lóng hū xiāng féng,xū méi pā suō rú lǎo wēng,biàn yù jiǎo dǐ zhēng cí xióng。
西望积石接崆峒,白龙擘石窥流潨。xī wàng jī shí jiē kōng dòng,bái lóng bāi shí kuī liú cóng。
河伯远遁虚其宫,屈蟠睡者何龙钟,老物用亢时当终。hé bó yuǎn dùn xū qí gōng,qū pán shuì zhě hé lóng zhōng,lǎo wù yòng kàng shí dāng zhōng。
峡外六龙狞以凶,矜牙舞爪起战攻。xiá wài liù lóng níng yǐ xiōng,jīn yá wǔ zhǎo qǐ zhàn gōng。
咬鳞嚼甲含剑锋,陷胸折尾波血红,之死弗悟人谁恫?yǎo lín jué jiǎ hán jiàn fēng,xiàn xiōng zhé wěi bō xuè hóng,zhī sǐ fú wù rén shuí dòng?
一龙引吭将欲从,回环睢盱未敢通。yī lóng yǐn kēng jiāng yù cóng,huí huán suī xū wèi gǎn tōng。
最后一龙藏于埪,睥睨胜败非愚蒙,无乃有意收全功。zuì hòu yī lóng cáng yú kōng,pì nì shèng bài fēi yú méng,wú nǎi yǒu yì shōu quán gōng。
云中弄珠劳尔躬,不如卧沙之从容。yún zhōng nòng zhū láo ěr gōng,bù rú wò shā zhī cóng róng。
龙子学飞力未充,母在下视心憧憧。lóng zi xué fēi lì wèi chōng,mǔ zài xià shì xīn chōng chōng。
何物一角额准隆,觓然出洞若蛇虫。hé wù yī jiǎo é zhǔn lóng,qiú rán chū dòng ruò shé chóng。
有龙接之自巃嵷,恐是巩穴王鲔公,皮骨始蜕形犹蒙。yǒu lóng jiē zhī zì lóng sǒng,kǒng shì gǒng xué wáng wěi gōng,pí gǔ shǐ tuì xíng yóu méng。
两龙归来倦不翀,痴龙攀石身巳癃。liǎng lóng guī lái juàn bù chōng,chī lóng pān shí shēn sì lóng。
蚴蚪偃蹇歘腾冲,蜿蟺攫跃鬐发茸,呿呀奔拿曲如弓。yòu dǒu yǎn jiǎn chuā téng chōng,wān shàn jué yuè qí fā rōng,qù ya bēn ná qū rú gōng。
百态并作何纷庞,是耶非耶孰能穷。bǎi tài bìng zuò hé fēn páng,shì yé fēi yé shú néng qióng。
画师昔有僧繇工,能令真龙下虚空。huà shī xī yǒu sēng yáo gōng,néng lìng zhēn lóng xià xū kōng。
安得伶伦截竹筒,吹之呼龙出石谼,使我一见开昏瞢。ān dé líng lún jié zhú tǒng,chuī zhī hū lóng chū shí hóng,shǐ wǒ yī jiàn kāi hūn méng。
刘基

刘基

刘基(1311年7月1日-1375年5月16日)字伯温,谥曰文成,元末明初杰出的军事谋略家、政治家、文学家和思想家,明朝开国元勋,汉族,浙江文成南田(原属青田)人,故时人称他刘青田,明洪武三年(1370)封诚意伯,人们又称他刘诚意。武宗正德九年追赠太师,谥号文成,后人又称他刘文成、文成公。他以神机妙算、运筹帷幄著称于世。刘伯温是中国古代的一位传奇人物,至今在中国大陆、港澳台乃至东南亚、日韩等地仍有广泛深厚的民间影响力。 刘基的作品>>

猜您喜欢

过闽关九首

刘基

岭上高秋生火云,往雷送雨忽纷纷。lǐng shàng gāo qiū shēng huǒ yún,wǎng léi sòng yǔ hū fēn fēn。
鹧鸪更叫空山里,纵是无愁亦厌闻。zhè gū gèng jiào kōng shān lǐ,zòng shì wú chóu yì yàn wén。

题扇面荷花

刘基

玉井芙蓉红粉腮,何人移向月中栽。yù jǐng fú róng hóng fěn sāi,hé rén yí xiàng yuè zhōng zāi。
高轩忽漫看图画,疑是昭阳晓镜开。gāo xuān hū màn kàn tú huà,yí shì zhāo yáng xiǎo jìng kāi。

题水墨海棠鹦鹉

刘基

陇山鹦鹉白霓衣,欲语谁听只自知。lǒng shān yīng wǔ bái ní yī,yù yǔ shuí tīng zhǐ zì zhī。
漫漫东风吹不起,海棠花上立多时。màn màn dōng fēng chuī bù qǐ,hǎi táng huā shàng lì duō shí。

拜曹娥庙

刘基

曹江源自舜江来,抱父悲同泣旻哀,纵使乾坤灰劫火,娥心一点不成埃。cáo jiāng yuán zì shùn jiāng lái,bào fù bēi tóng qì mín āi,zòng shǐ qián kūn huī jié huǒ,é xīn yī diǎn bù chéng āi。

秋日即事

刘基

秋风吹雨冷翛翛,阶下金钱烂漫愁。qiū fēng chuī yǔ lěng xiāo xiāo,jiē xià jīn qián làn màn chóu。
鸿雁不来巢燕去,草虫辛苦独知秋。hóng yàn bù lái cháo yàn qù,cǎo chóng xīn kǔ dú zhī qiū。

秋日即事

刘基

杨柳新栽半出篱,夜深鸟鹊自鹭枝。yáng liǔ xīn zāi bàn chū lí,yè shēn niǎo què zì lù zhī。
露凉月淡空烟暝,啼到金鸡报晓时。lù liáng yuè dàn kōng yān míng,tí dào jīn jī bào xiǎo shí。

秋日即事

刘基

九月东风露不寒,蟪蛄相庆语檐端。jiǔ yuè dōng fēng lù bù hán,huì gū xiāng qìng yǔ yán duān。
野人便拟开荒径,剩种忘忧与合欢。yě rén biàn nǐ kāi huāng jìng,shèng zhǒng wàng yōu yǔ hé huān。

秋日即事

刘基

摇落江皋草满烟,秋光何处不堪怜。yáo luò jiāng gāo cǎo mǎn yān,qiū guāng hé chù bù kān lián。
夜凉银汉低城阙,卧听蛩声似筦弦。yè liáng yín hàn dī chéng quē,wò tīng qióng shēng shì guǎn xián。

秋日即事

刘基

春华秋草两悠悠,素发多情却满头。chūn huá qiū cǎo liǎng yōu yōu,sù fā duō qíng què mǎn tóu。
落叶自随流水去,远山空带夕阳愁。luò yè zì suí liú shuǐ qù,yuǎn shān kōng dài xī yáng chóu。

秋日即事

刘基

垂垂密雨亸修杨,点点青苔绘短墙。chuí chuí mì yǔ duǒ xiū yáng,diǎn diǎn qīng tái huì duǎn qiáng。
不是雁声天畔过,争知今日是重阳。bù shì yàn shēng tiān pàn guò,zhēng zhī jīn rì shì zhòng yáng。

秋日即事

刘基

秋气萧条宋玉悲,西风唯有雁相宜。qiū qì xiāo tiáo sòng yù bēi,xī fēng wéi yǒu yàn xiāng yí。
秦淮岸上青青草,想见繁霜未落时。qín huái àn shàng qīng qīng cǎo,xiǎng jiàn fán shuāng wèi luò shí。

秋日即事

刘基

寒星无数月如钩,槁叶呼风入敝裘。hán xīng wú shù yuè rú gōu,gǎo yè hū fēng rù bì qiú。
人世可怜唯有老,镜中憔悴梦中愁。rén shì kě lián wéi yǒu lǎo,jìng zhōng qiáo cuì mèng zhōng chóu。

秋日即事

刘基

挂壁青釭照不眠,相看到此亦堪怜。guà bì qīng gāng zhào bù mián,xiāng kàn dào cǐ yì kān lián。
露寒霜重残萤尽,肠断秋风忆往年。lù hán shuāng zhòng cán yíng jǐn,cháng duàn qiū fēng yì wǎng nián。

秋日即事

刘基

病眼昏昏四顾迷,独行浑似雪中鸡。bìng yǎn hūn hūn sì gù mí,dú xíng hún shì xuě zhōng jī。
花开叶落真成梦,愁听门前过马蹄。huā kāi yè luò zhēn chéng mèng,chóu tīng mén qián guò mǎ tí。

秋日即事

刘基

槿华数树夕阳时,收拾秋光在短篱。jǐn huá shù shù xī yáng shí,shōu shí qiū guāng zài duǎn lí。
自紫自红还自碧,只应独有暮蝉知。zì zǐ zì hóng hái zì bì,zhǐ yīng dú yǒu mù chán zhī。