品读经典 · 传承文明

东山草堂四首为刘大司马作

何孟春

唐朝绿野相,宋代独乐公。táng cháo lǜ yě xiāng,sòng dài dú lè gōng。 起居候夷狄,姓氏传儿童。qǐ jū hòu yí dí,xìng shì chuán ér tóng。 古人不可作,谁是间世雄。gǔ rén bù kě zuò,shuí shì jiān shì xióng。 我公后其人,德业正尔同。wǒ gōng hòu qí rén,dé yè zhèng ěr tóng。 来为下览凤,去若冥飞鸿。lái wèi xià lǎn fèng,qù ruò míng fēi hóng。 完名归造物,一节见始终。wán míng guī zào wù,yī jié jiàn shǐ zhōng。 区区汉两疏,图画未足工。qū qū hàn liǎng shū,tú huà wèi zú gōng。 东山在何许,亦在东门东。dōng shān zài hé xǔ,yì zài dōng mén dōng。

何孟春

明湖广郴州人,字子元,以所居有燕泉,称燕泉先生。李东阳弟子,学问广博。弘治六年进士,授兵部主事,累迁员外郎、郎中。正德初,出为河南参政。历太仆卿,寻以右副都御史巡抚云南。嘉靖初为吏部侍郎。大礼议起,大臣相继去位,孟春上疏力争,复号召群臣伏阙号泣。夺俸调南京工部,引疾归,屏居著述。有《何文简疏议》、《馀冬序录》、《何燕泉诗》、《家语注》。 何孟春的作品>>

猜您喜欢

洮岷道中

何孟春

景色来西徼,萧条信远方。jǐng sè lái xī jiǎo,xiāo tiáo xìn yuǎn fāng。 水分羌部落,山绝汉封疆。shuǐ fēn qiāng bù luò,shān jué hàn fēng jiāng。 几处青稞熟,深忧白雨伤。jǐ chù qīng kē shú,shēn yōu bái yǔ shāng。 荒城谁为守,十室九逋亡。huāng chéng shuí wèi shǒu,shí shì jiǔ bū wáng。

镇夷道中

何孟春

不谓来沙碛,还当渡黑河。bù wèi lái shā qì,hái dāng dù hēi hé。 时平疆场广,地重戍兵多。shí píng jiāng chǎng guǎng,dì zhòng shù bīng duō。 禹迹谁修复,天城鬼护呵。yǔ jì shuí xiū fù,tiān chéng guǐ hù hē。 居延遥可望,无奈合黎何。jū yán yáo kě wàng,wú nài hé lí hé。

送菊涯翁

何孟春

山径曾陪九日游,数枝还为一尊留。shān jìng céng péi jiǔ rì yóu,shù zhī hái wèi yī zūn liú。 买从远市聊供节,栽向名园合擅秋。mǎi cóng yuǎn shì liáo gōng jié,zāi xiàng míng yuán hé shàn qiū。 渐老有人怜客瘦,乍寒无客替蜂愁。jiàn lǎo yǒu rén lián kè shòu,zhà hán wú kè tì fēng chóu。 多情不用防吹帽,短发犹禁插满头。duō qíng bù yòng fáng chuī mào,duǎn fā yóu jìn chā mǎn tóu。

杂画

何孟春

莫道春风好,春风易白头。mò dào chūn fēng hǎo,chūn fēng yì bái tóu。 君看花里鸟,亦有世间愁。jūn kàn huā lǐ niǎo,yì yǒu shì jiān chóu。

送王伯安南都审刑

何孟春

秋雨弥天来,秋风动地发。qiū yǔ mí tiān lái,qiū fēng dòng dì fā。 秋官方用权,暑气扫七月。qiū guān fāng yòng quán,shǔ qì sǎo qī yuè。 四牡复何之,时当奉天罚。sì mǔ fù hé zhī,shí dāng fèng tiān fá。 黄纸下青冥,钦哉惟帝曰。huáng zhǐ xià qīng míng,qīn zāi wéi dì yuē。 罪毋脱秦黥,法勿加楚刖。zuì wú tuō qín qíng,fǎ wù jiā chǔ yuè。 三覆五覆间,务使事情核。sān fù wǔ fù jiān,wù shǐ shì qíng hé。 宸衷一寸丹,载拜书之笏。chén zhōng yī cùn dān,zài bài shū zhī hù。 年来民俗漓,肯长其告讦。nián lái mín sú lí,kěn zhǎng qí gào jié。 年来吏事冗,肯听其唐突。nián lái lì shì rǒng,kěn tīng qí táng tū。 持此直如弦,何人行请谒。chí cǐ zhí rú xián,hé rén xíng qǐng yè。 持此平如衡,何人得乾没。chí cǐ píng rú héng,hé rén dé qián méi。 莫将五德凤,拟以独击鹘。mò jiāng wǔ dé fèng,nǐ yǐ dú jī gǔ。 笔端有造化,还解肉冤骨。bǐ duān yǒu zào huà,hái jiě ròu yuān gǔ。 山川几经历,岁月去飘忽。shān chuān jǐ jīng lì,suì yuè qù piāo hū。 簿书盈几席,肯作尘劳咄。bù shū yíng jǐ xí,kěn zuò chén láo duō。 夜分灯火孤,清兴谅难汩。yè fēn dēng huǒ gū,qīng xīng liàng nán gǔ。 检点纪行篇,浮踪遍吴越。jiǎn diǎn jì xíng piān,fú zōng biàn wú yuè。 归朝拟何时,欲及众芳歇。guī cháo nǐ hé shí,yù jí zhòng fāng xiē。 民物哀矜余,转觉心如龁。mín wù āi jīn yú,zhuǎn jué xīn rú hé。 好为万言书,伏奏苍龙阙。hǎo wèi wàn yán shū,fú zòu cāng lóng quē。

东山草堂四首为刘大司马作

何孟春

昔闻谢安石,栖迹会稽山。xī wén xiè ān shí,qī jì huì jī shān。 一为苍生起,功收谈笑间。yī wèi cāng shēng qǐ,gōng shōu tán xiào jiān。 我公济世才,舒卷有余闲。wǒ gōng jì shì cái,shū juǎn yǒu yú xián。 吹律岁载成,遗荣身早还。chuī lǜ suì zài chéng,yí róng shēn zǎo hái。 东山楚犹越,千载相孱颜。dōng shān chǔ yóu yuè,qiān zài xiāng càn yán。 末路士多拘,高风谁更攀。mò lù shì duō jū,gāo fēng shuí gèng pān。

东山草堂四首为刘大司马作

何孟春

岳降不偶然,天将辅有道。yuè jiàng bù ǒu rán,tiān jiāng fǔ yǒu dào。 廊庙逼台斗,谁当致身早。láng miào bī tái dòu,shuí dāng zhì shēn zǎo。 我公立四朝,事业多远抱。wǒ gōng lì sì cháo,shì yè duō yuǎn bào。 心增许国壮,鬓为忧时槁。xīn zēng xǔ guó zhuàng,bìn wèi yōu shí gǎo。 兹维大司马,名位列师保。zī wéi dà sī mǎ,míng wèi liè shī bǎo。 特受先帝知,圣治回熙皞。tè shòu xiān dì zhī,shèng zhì huí xī hào。 风云非偶逢,日月有新造。fēng yún fēi ǒu féng,rì yuè yǒu xīn zào。 用舍定由己,决归非草草。yòng shě dìng yóu jǐ,jué guī fēi cǎo cǎo。 林下见一人,雒中配诸老。lín xià jiàn yī rén,luò zhōng pèi zhū lǎo。 往事宁复论,清风播穹昊。wǎng shì níng fù lùn,qīng fēng bō qióng hào。

东山草堂四首为刘大司马作

何孟春

舜日丽宸极,大明朝万方。shùn rì lì chén jí,dà míng cháo wàn fāng。 天下闻风声,我公真栋梁。tiān xià wén fēng shēng,wǒ gōng zhēn dòng liáng。 公有补阙线,孤忠托衮裳。gōng yǒu bǔ quē xiàn,gū zhōng tuō gǔn shang。 公有决胜筹,长才制畿疆。gōng yǒu jué shèng chóu,zhǎng cái zhì jī jiāng。 君子恃无恐,临流公为航。jūn zi shì wú kǒng,lín liú gōng wèi háng。 一朝辞禄去,士类何伥伥。yī cháo cí lù qù,shì lèi hé chāng chāng。 青林旧盟在,白社始愿偿。qīng lín jiù méng zài,bái shè shǐ yuàn cháng。 其如本朝心,一饭不易忘。qí rú běn cháo xīn,yī fàn bù yì wàng。 宇宙此东山,乾坤一草堂。yǔ zhòu cǐ dōng shān,qián kūn yī cǎo táng。 请看出处间,斯文道弥光。qǐng kàn chū chù jiān,sī wén dào mí guāng。