品读经典 · 传承文明

半径樵归

吴高

惠阳十万家,采薪皆此处。huì yáng shí wàn jiā,cǎi xīn jiē cǐ chù。 荷叶盖头归,知是前山雨。hé yè gài tóu guī,zhī shì qián shān yǔ。 好鸟如有情,对人相慰语。hǎo niǎo rú yǒu qíng,duì rén xiāng wèi yǔ。 明日仍复来,山灵不厌汝。míng rì réng fù lái,shān líng bù yàn rǔ。

吴高

吴高,字志高,一字尚志。归善(今惠州)人。明宣宗宣德八年(一四三三)进士,历官刑部主事、员外郎,擢福建参政。清道光《广东通志》卷二九〇、光绪《惠州府志》卷三五有传。 吴高的作品>>

猜您喜欢

郭安仁赞

吴高

先生名进士,五马刺循阳。xiān shēng míng jìn shì,wǔ mǎ cì xún yáng。 守己一廉足,好修千里扬。shǒu jǐ yī lián zú,hǎo xiū qiān lǐ yáng。 清谣多秀麦,遗爱在甘棠。qīng yáo duō xiù mài,yí ài zài gān táng。 款酬芳陌酒,江天路杳茫。kuǎn chóu fāng mò jiǔ,jiāng tiān lù yǎo máng。

甲子门怀古

吴高

烟浪云涛不尽头,夕阳残垒总生愁。yān làng yún tāo bù jǐn tóu,xī yáng cán lěi zǒng shēng chóu。 英雄一去成今古,忠义千年贯斗牛。yīng xióng yī qù chéng jīn gǔ,zhōng yì qiān nián guàn dòu niú。 枫叶芦花秋瑟瑟,龙舟凤舰水悠悠。fēng yè lú huā qiū sè sè,lóng zhōu fèng jiàn shuǐ yōu yōu。 今逢海宇清宁日,都把兴亡付白鸥。jīn féng hǎi yǔ qīng níng rì,dōu bǎ xīng wáng fù bái ōu。

咏朱严二秀才

吴高

秀出鹅城十万家,二君年少擅才华。xiù chū é chéng shí wàn jiā,èr jūn nián shǎo shàn cái huá。 道宗正学推韩子,琴遇知音赏伯牙。dào zōng zhèng xué tuī hán zi,qín yù zhī yīn shǎng bó yá。 北郭薄田堪酿酒,南塘清水足烹茶。běi guō báo tián kān niàng jiǔ,nán táng qīng shuǐ zú pēng chá。 姓存名没知真隐,留得高风后世夸。xìng cún míng méi zhī zhēn yǐn,liú dé gāo fēng hòu shì kuā。

忆古成之

吴高

三策当年动冕旒,先生钟秀出罗浮。sān cè dāng nián dòng miǎn liú,xiān shēng zhōng xiù chū luó fú。 文章天下联星象,忠孝人间迈等俦。wén zhāng tiān xià lián xīng xiàng,zhōng xiào rén jiān mài děng chóu。 白骨一函今在否,清诗千首永芳流。bái gǔ yī hán jīn zài fǒu,qīng shī qiān shǒu yǒng fāng liú。 功成欲效留侯去,未必翻然物外游。gōng chéng yù xiào liú hóu qù,wèi bì fān rán wù wài yóu。

上界第一峰

吴高

奇峰四百三十二,惟见兹峰势独尊。qí fēng sì bǎi sān shí èr,wéi jiàn zī fēng shì dú zūn。 远揖华嵩为伯仲,俯看蛮岭作儿孙。yuǎn yī huá sōng wèi bó zhòng,fǔ kàn mán lǐng zuò ér sūn。 中天日月岩头转,白昼云雷脚底奔。zhōng tiān rì yuè yán tóu zhuǎn,bái zhòu yún léi jiǎo dǐ bēn。 不是飞仙那可即,骖鸾何日去朝元。bù shì fēi xiān nà kě jí,cān luán hé rì qù cháo yuán。

卓锡泉

吴高

高僧一挥锡,觱沸自然流。gāo sēng yī huī xī,bì fèi zì rán liú。 怪得谈经处,能令石点头。guài dé tán jīng chù,néng lìng shí diǎn tóu。

忆桂山

吴高

曾饮桂山茶,未登桂山路。céng yǐn guì shān chá,wèi dēng guì shān lù。 芒鞋白苎衣,相约游山去。máng xié bái zhù yī,xiāng yuē yóu shān qù。

兴宁罗翰林孟郊故居

吴高

文战当年笔似飞,龙蛇落纸墨淋漓。wén zhàn dāng nián bǐ shì fēi,lóng shé luò zhǐ mò lín lí。 中书虽老心犹壮,坐看先生涤砚池。zhōng shū suī lǎo xīn yóu zhuàng,zuò kàn xiān shēng dí yàn chí。

怀邬大昕

吴高

虎头门外浪如雷,来往舟航几度摧。hǔ tóu mén wài làng rú léi,lái wǎng zhōu háng jǐ dù cuī。 竭力劳心开鹿步,先生真抱济世才。jié lì láo xīn kāi lù bù,xiān shēng zhēn bào jì shì cái。

丽江月色

吴高

秋夜寒光彻底清,当年丞相出天兵。qiū yè hán guāng chè dǐ qīng,dāng nián chéng xiāng chū tiān bīng。 江流不尽银蟾影,照遍兴亡万古情。jiāng liú bù jǐn yín chán yǐng,zhào biàn xīng wáng wàn gǔ qíng。

凤湖晚渡

吴高

落日潮头起暝烟,行人唤渡各争先。luò rì cháo tóu qǐ míng yān,xíng rén huàn dù gè zhēng xiān。 济川安得商岩老,骤雨狂风亦晏然。jì chuān ān dé shāng yán lǎo,zhòu yǔ kuáng fēng yì yàn rán。

莲峰叠翠

吴高

芙蕖峰上景偏幽,雨过风光翠欲流。fú qú fēng shàng jǐng piān yōu,yǔ guò fēng guāng cuì yù liú。 正似匡庐招李白,万松深处碧云秋。zhèng shì kuāng lú zhāo lǐ bái,wàn sōng shēn chù bì yún qiū。

龙津渔唱

吴高

曲曲清溪绕屋斜,数声欸乃起汀沙。qū qū qīng xī rào wū xié,shù shēng āi nǎi qǐ tīng shā。 夜深月白知何处,馀韵风飘出蓼花。yè shēn yuè bái zhī hé chù,yú yùn fēng piāo chū liǎo huā。

万寿晓钟

吴高

岧峣古刹起晨钟,度柳穿花散晓风。tiáo yáo gǔ shā qǐ chén zhōng,dù liǔ chuān huā sàn xiǎo fēng。 一百八声才止歇,几人犹在梦魂中。yī bǎi bā shēng cái zhǐ xiē,jǐ rén yóu zài mèng hún zhōng。

题将军石

吴高

屹立瘴江湄,疑是汉骠骑。yì lì zhàng jiāng méi,yí shì hàn biāo qí。 落日明金甲,春云绣战旗。luò rì míng jīn jiǎ,chūn yún xiù zhàn qí。 风霜存节概,雨露想恩滋。fēng shuāng cún jié gài,yǔ lù xiǎng ēn zī。 回首麒麟阁,如今更有谁。huí shǒu qí lín gé,rú jīn gèng yǒu shuí。
1612