品读经典 · 传承文明

桃源吟

吴琏

清世桃源卧闲叟,数把尘衣上山抖。qīng shì táo yuán wò xián sǒu,shù bǎ chén yī shàng shān dǒu。 清风明月满洞岩,野草幽花遍林薮。qīng fēng míng yuè mǎn dòng yán,yě cǎo yōu huā biàn lín sǒu。 于四时美景良辰,邀几个良朋好友。yú sì shí měi jǐng liáng chén,yāo jǐ gè liáng péng hǎo yǒu。 临清风诗几首,对明月酒数斗。lín qīng fēng shī jǐ shǒu,duì míng yuè jiǔ shù dòu。 见幽花采盈手,踏野草足不蹂。jiàn yōu huā cǎi yíng shǒu,tà yě cǎo zú bù róu。 軥辀林外数声啼,麋鹿山前几回走。qú zhōu lín wài shù shēng tí,mí lù shān qián jǐ huí zǒu。 吟复吟,吟成纸上风雷吼。yín fù yín,yín chéng zhǐ shàng fēng léi hǒu。 饮复饮,饮后衣裳绝尘垢。yǐn fù yǐn,yǐn hòu yī shang jué chén gòu。 大笑数声天下闻,闻者或讪亦或嗔。dà xiào shù shēng tiān xià wén,wén zhě huò shàn yì huò chēn。 一笑石榴开口频,一笑老蚌徒含珍。yī xiào shí liú kāi kǒu pín,yī xiào lǎo bàng tú hán zhēn。 一笑石季伦,倘来富贵终杀身,杀身因溺坠楼人。yī xiào shí jì lún,tǎng lái fù guì zhōng shā shēn,shā shēn yīn nì zhuì lóu rén。 一笑李斯欲固秦,焚书坑士愚黎民,东门黄犬空狺狺。yī xiào lǐ sī yù gù qín,fén shū kēng shì yú lí mín,dōng mén huáng quǎn kōng yín yín。 一笑吴竹庐,不肯少屈以自伸,五十弃官归隐沦。yī xiào wú zhú lú,bù kěn shǎo qū yǐ zì shēn,wǔ shí qì guān guī yǐn lún。 一生忠悃无地陈,治具满怀空自春。yī shēng zhōng kǔn wú dì chén,zhì jù mǎn huái kōng zì chūn。

吴琏

吴琏,字美中。南海人。明宪宗成化二十年(一四八四)进士。授直隶含山知县。值年荒,多方赈救,作粥糜以饷流移,前后所活盈万。政暇,授生徒以《周易》。逾年,以忧去任。起后知进贤县,以守正不合,引疾归。卒年八十馀。著有《竹庐诗集》。清道光《广东通志》卷二七六有传。吴琏诗,以嘉靖九年南海吴氏家刊本《竹庐诗集》为底本。 吴琏的作品>>

猜您喜欢

病起

吴琏

一歃歃尽沧溟水,一跳跳上昆仑颠。yī shà shà jǐn cāng míng shuǐ,yī tiào tiào shàng kūn lún diān。 千钧万钧手提弄,狂夫始觉心悠然。qiān jūn wàn jūn shǒu tí nòng,kuáng fū shǐ jué xīn yōu rán。

癸卯春寓长安街西寄番山诸故旧致期待之意

吴琏

旅馆城西路转深,春风珍重细相寻。lǚ guǎn chéng xī lù zhuǎn shēn,chūn fēng zhēn zhòng xì xiāng xún。 疏狂远客无名姓,流水桥边绿树阴。shū kuáng yuǎn kè wú míng xìng,liú shuǐ qiáo biān lǜ shù yīn。

寄刘世祯

吴琏

何日?江一泊舟,风烟为别几经秋。hé rì gē jiāng yī pō zhōu,fēng yān wèi bié jǐ jīng qiū。 逢人数问南来信,闻说先生已白头。féng rén shù wèn nán lái xìn,wén shuō xiān shēng yǐ bái tóu。

寄康孙

吴琏

长大聪明幼可观,诗文能诵说康孙。zhǎng dà cōng míng yòu kě guān,shī wén néng sòng shuō kāng sūn。 他年定笑而翁拙,四十馀三始作官。tā nián dìng xiào ér wēng zhuō,sì shí yú sān shǐ zuò guān。

寄康孙

吴琏

长大辛勤幼可观,诗文频诵说康孙。zhǎng dà xīn qín yòu kě guān,shī wén pín sòng shuō kāng sūn。 他年定笑而翁懒,五十馀三即弃官。tā nián dìng xiào ér wēng lǎn,wǔ shí yú sān jí qì guān。

集古寄滕吉甫侍御

吴琏

一别侵寻二十年,中间消息两茫然。yī bié qīn xún èr shí nián,zhōng jiān xiāo xī liǎng máng rán。 故人若问吾何况,头白纷纷只醉眠。gù rén ruò wèn wú hé kuàng,tóu bái fēn fēn zhǐ zuì mián。

集古寄滕吉甫侍御

吴琏

宦情文思竞阑珊,年去年来两鬓班。huàn qíng wén sī jìng lán shān,nián qù nián lái liǎng bìn bān。 独向高斋展衾卧,了然尘土不相关。dú xiàng gāo zhāi zhǎn qīn wò,le rán chén tǔ bù xiāng guān。

集古寄滕吉甫侍御

吴琏

久脱朝簪岸幅巾,疏慵闲托草堂身。jiǔ tuō cháo zān àn fú jīn,shū yōng xián tuō cǎo táng shēn。 年来渐识幽居味,着处题诗发兴新。nián lái jiàn shí yōu jū wèi,zhe chù tí shī fā xīng xīn。

集古寄滕吉甫侍御

吴琏

抛官九载卧柴扃,酒满螺杯月正明。pāo guān jiǔ zài wò chái jiōng,jiǔ mǎn luó bēi yuè zhèng míng。 感激大恩何以报,空然惭汗仰皇扃。gǎn jī dà ēn hé yǐ bào,kōng rán cán hàn yǎng huáng jiōng。

桃源八景九首其二松阴亭

吴琏

万松岭上松阴亭,松阴盛夏风泠泠。wàn sōng lǐng shàng sōng yīn tíng,sōng yīn shèng xià fēng líng líng。 老翁午睡忽惊觉,何处鸟啼三四声。lǎo wēng wǔ shuì hū jīng jué,hé chù niǎo tí sān sì shēng。

桃源八景九首其二松阴亭

吴琏

一脉连江水气通,时消时长与潮同。yī mài lián jiāng shuǐ qì tōng,shí xiāo shí zhǎng yǔ cháo tóng。 供炊来往人何限,饱后都忘造化功。gōng chuī lái wǎng rén hé xiàn,bǎo hòu dōu wàng zào huà gōng。

桃源八景九首其二松阴亭

吴琏

挺挺高枝势入云,喳喳灵鹊噪声频。tǐng tǐng gāo zhī shì rù yún,zhā zhā líng què zào shēng pín。 年来喜事知多少,珍重时时报主人。nián lái xǐ shì zhī duō shǎo,zhēn zhòng shí shí bào zhǔ rén。

桃源八景九首其二松阴亭

吴琏

袅袅垂虹跨紫霄,彩云深处路迢迢。niǎo niǎo chuí hóng kuà zǐ xiāo,cǎi yún shēn chù lù tiáo tiáo。 少年倘遂男儿志,何必乘车过此桥。shǎo nián tǎng suì nán ér zhì,hé bì chéng chē guò cǐ qiáo。

桃源八景九首其二松阴亭

吴琏

红莲艳艳碧莲开,风细馀香远近来。hóng lián yàn yàn bì lián kāi,fēng xì yú xiāng yuǎn jìn lái。 藕大如船花十丈,结窝何必问蓬莱。ǒu dà rú chuán huā shí zhàng,jié wō hé bì wèn péng lái。

桃源八景九首其二松阴亭

吴琏

乌宦名园古所闻,古人佳致属今人。wū huàn míng yuán gǔ suǒ wén,gǔ rén jiā zhì shǔ jīn rén。 一林风月年年在,吟弄依然只缙绅。yī lín fēng yuè nián nián zài,yín nòng yī rán zhǐ jìn shēn。