品读经典 · 传承文明

桃源吟

吴琏

清世桃源卧闲叟,数把尘衣上山抖。qīng shì táo yuán wò xián sǒu,shù bǎ chén yī shàng shān dǒu。 清风明月满洞岩,野草幽花遍林薮。qīng fēng míng yuè mǎn dòng yán,yě cǎo yōu huā biàn lín sǒu。 于四时美景良辰,邀几个良朋好友。yú sì shí měi jǐng liáng chén,yāo jǐ gè liáng péng hǎo yǒu。 临清风诗几首,对明月酒数斗。lín qīng fēng shī jǐ shǒu,duì míng yuè jiǔ shù dòu。 见幽花采盈手,踏野草足不蹂。jiàn yōu huā cǎi yíng shǒu,tà yě cǎo zú bù róu。 軥辀林外数声啼,麋鹿山前几回走。qú zhōu lín wài shù shēng tí,mí lù shān qián jǐ huí zǒu。 吟复吟,吟成纸上风雷吼。yín fù yín,yín chéng zhǐ shàng fēng léi hǒu。 饮复饮,饮后衣裳绝尘垢。yǐn fù yǐn,yǐn hòu yī shang jué chén gòu。 大笑数声天下闻,闻者或讪亦或嗔。dà xiào shù shēng tiān xià wén,wén zhě huò shàn yì huò chēn。 一笑石榴开口频,一笑老蚌徒含珍。yī xiào shí liú kāi kǒu pín,yī xiào lǎo bàng tú hán zhēn。 一笑石季伦,倘来富贵终杀身,杀身因溺坠楼人。yī xiào shí jì lún,tǎng lái fù guì zhōng shā shēn,shā shēn yīn nì zhuì lóu rén。 一笑李斯欲固秦,焚书坑士愚黎民,东门黄犬空狺狺。yī xiào lǐ sī yù gù qín,fén shū kēng shì yú lí mín,dōng mén huáng quǎn kōng yín yín。 一笑吴竹庐,不肯少屈以自伸,五十弃官归隐沦。yī xiào wú zhú lú,bù kěn shǎo qū yǐ zì shēn,wǔ shí qì guān guī yǐn lún。 一生忠悃无地陈,治具满怀空自春。yī shēng zhōng kǔn wú dì chén,zhì jù mǎn huái kōng zì chūn。

吴琏

吴琏,字美中。南海人。明宪宗成化二十年(一四八四)进士。授直隶含山知县。值年荒,多方赈救,作粥糜以饷流移,前后所活盈万。政暇,授生徒以《周易》。逾年,以忧去任。起后知进贤县,以守正不合,引疾归。卒年八十馀。著有《竹庐诗集》。清道光《广东通志》卷二七六有传。吴琏诗,以嘉靖九年南海吴氏家刊本《竹庐诗集》为底本。 吴琏的作品>>

猜您喜欢

次邝敦仁新居韵

吴琏

连云高第甲诸村,有肯堂人意即欢。lián yún gāo dì jiǎ zhū cūn,yǒu kěn táng rén yì jí huān。 学足有徒来问易,租输无吏到敲门。xué zú yǒu tú lái wèn yì,zū shū wú lì dào qiāo mén。 葛巾藜杖香山老,鹤发庞眉四皓尊。gé jīn lí zhàng xiāng shān lǎo,hè fā páng méi sì hào zūn。 惟报前庭频净扫,好开华宴庆添孙。wéi bào qián tíng pín jìng sǎo,hǎo kāi huá yàn qìng tiān sūn。

次赵村九十三翁赵见寄韵

吴琏

萧洒仙风骨格殊,昼床频梦到华胥。xiāo sǎ xiān fēng gǔ gé shū,zhòu chuáng pín mèng dào huá xū。 亲疏故旧稀乡曲,老少儿孙满座隅。qīn shū gù jiù xī xiāng qū,lǎo shǎo ér sūn mǎn zuò yú。 着眼江山收景趣,放怀诗酒乐桑榆。zhe yǎn jiāng shān shōu jǐng qù,fàng huái shī jiǔ lè sāng yú。 伫看婚嫁年来毕,拟向罗浮共起居。zhù kàn hūn jià nián lái bì,nǐ xiàng luó fú gòng qǐ jū。

送陈同府转南京户部副郎

吴琏

五年郊郭四时春,桂馥兰香远近闻。wǔ nián jiāo guō sì shí chūn,guì fù lán xiāng yuǎn jìn wén。 表表郡中新户部,辉辉腰上旧花纹。biǎo biǎo jùn zhōng xīn hù bù,huī huī yāo shàng jiù huā wén。 山河巩固兵储足,骏骥丰隆抹具殷。shān hé gǒng gù bīng chǔ zú,jùn jì fēng lóng mǒ jù yīn。 此实国朝根本地,特推淳敏效忠勤。cǐ shí guó cháo gēn běn dì,tè tuī chún mǐn xiào zhōng qín。

邝敦仁添孙次韵

吴琏

抱子那如喜抱孙,有孙方显老家尊。bào zi nà rú xǐ bào sūn,yǒu sūn fāng xiǎn lǎo jiā zūn。 尼看孔伋乐不乐,点见曾玄欢未欢。ní kàn kǒng jí lè bù lè,diǎn jiàn céng xuán huān wèi huān。 饼食定重延好客,华居应再拟高门。bǐng shí dìng zhòng yán hǎo kè,huá jū yīng zài nǐ gāo mén。 年来好似汾阳老,晓起堂前颔问安。nián lái hǎo shì fén yáng lǎo,xiǎo qǐ táng qián hàn wèn ān。

还乡用前韵述怀其一

吴琏

桃源日朗金牛洞,竹屋风清铁汉楼。táo yuán rì lǎng jīn niú dòng,zhú wū fēng qīng tiě hàn lóu。 狡兔未经鹰且臂,玉人无遇璞应收。jiǎo tù wèi jīng yīng qiě bì,yù rén wú yù pú yīng shōu。 急流若水归何勇,燕颔班超笔未投。jí liú ruò shuǐ guī hé yǒng,yàn hàn bān chāo bǐ wèi tóu。 幽思满怀天独识,老容强健恣清游。yōu sī mǎn huái tiān dú shí,lǎo róng qiáng jiàn zì qīng yóu。

再咏镇海楼

吴琏

山上重重万仞高,一城应借壮雄豪。shān shàng zhòng zhòng wàn rèn gāo,yī chéng yīng jiè zhuàng xióng háo。 阶前景色迷霄汉,檐下松声沸海涛。jiē qián jǐng sè mí xiāo hàn,yán xià sōng shēng fèi hǎi tāo。 天近云深尘迹断,境虚人静籁音嘈。tiān jìn yún shēn chén jì duàn,jìng xū rén jìng lài yīn cáo。 望中恍惚蓬莱接,拟向瑶池摘碧桃。wàng zhōng huǎng hū péng lái jiē,nǐ xiàng yáo chí zhāi bì táo。

送卫仪宾还广西

吴琏

兰桂香风送去舟,一江摇漾岭南秋。lán guì xiāng fēng sòng qù zhōu,yī jiāng yáo yàng lǐng nán qiū。 橘橙景好豁吟兴,弦管调高清醉眸。jú chéng jǐng hǎo huō yín xīng,xián guǎn diào gāo qīng zuì móu。 玉宇到时知眷恋,珠江何日拟绸缪。yù yǔ dào shí zhī juàn liàn,zhū jiāng hé rì nǐ chóu móu。 湖山清趣谁能识,一度兴怀一恣游。hú shān qīng qù shuí néng shí,yī dù xīng huái yī zì yóu。

题忍斋

吴琏

心不能容事即乖,片言无戾遽相猜。xīn bù néng róng shì jí guāi,piàn yán wú lì jù xiāng cāi。 听乾唾面娄弘度,奕世同居张耐怀。tīng qián tuò miàn lóu hóng dù,yì shì tóng jū zhāng nài huái。 庭下荆花千载茂,眼中邻里百年谐。tíng xià jīng huā qiān zài mào,yǎn zhōng lín lǐ bǎi nián xié。 古来此事传家宝,珍重高明用扁斋。gǔ lái cǐ shì chuán jiā bǎo,zhēn zhòng gāo míng yòng biǎn zhāi。

百越兴师卷为郭武定题

吴琏

峡藤初断蔓重青,承命翱翔出帝京。xiá téng chū duàn màn zhòng qīng,chéng mìng áo xiáng chū dì jīng。 马援入郊徵侧服,狄青临越智高平。mǎ yuán rù jiāo zhēng cè fú,dí qīng lín yuè zhì gāo píng。 书无频晾鱼将蠹,田不时芸莠自生。shū wú pín liàng yú jiāng dù,tián bù shí yún yǒu zì shēng。 南顾若询谁可用,据鞍犹喜马蹄轻。nán gù ruò xún shuí kě yòng,jù ān yóu xǐ mǎ tí qīng。

宦园吟

吴琏

宦园深处万松阴,阵阵风涛响素琴。huàn yuán shēn chù wàn sōng yīn,zhèn zhèn fēng tāo xiǎng sù qín。 上涧流泉鸣下涧,东林啼鸟和西林。shàng jiàn liú quán míng xià jiàn,dōng lín tí niǎo hé xī lín。 花开红白名谁识,蒲长高低绿自深。huā kāi hóng bái míng shuí shí,pú zhǎng gāo dī lǜ zì shēn。 卧此怡神应不老,不须蓬岛细追寻。wò cǐ yí shén yīng bù lǎo,bù xū péng dǎo xì zhuī xún。

送顺德邓太守之任太平府

吴琏

海滨邹鲁气完完,钟物遗人柳语村。hǎi bīn zōu lǔ qì wán wán,zhōng wù yí rén liǔ yǔ cūn。 德盛臣逢明盛主,心平人作太平官。dé shèng chén féng míng shèng zhǔ,xīn píng rén zuò tài píng guān。 文章温雅儒风振,政事严明吏胆寒。wén zhāng wēn yǎ rú fēng zhèn,zhèng shì yán míng lì dǎn hán。 黄霸功成归内院,四方同见泽漫漫。huáng bà gōng chéng guī nèi yuàn,sì fāng tóng jiàn zé màn màn。

贺内翰伦伯畴次郎领荐

吴琏

髫稚烟云扫禁闱,南天星斗夜争辉。tiáo zhì yān yún sǎo jìn wéi,nán tiān xīng dòu yè zhēng huī。 桂花露重冠襟润,御墨香浓姓字题。guì huā lù zhòng guān jīn rùn,yù mò xiāng nóng xìng zì tí。 老凤鸣阳雏凤继,乔枝撑汉梓枝齐。lǎo fèng míng yáng chú fèng jì,qiáo zhī chēng hàn zǐ zhī qí。 东平父子曾如此,勋业还期各远挥。dōng píng fù zi céng rú cǐ,xūn yè hái qī gè yuǎn huī。

次胡京兆大声见寄韵时大声为言者所论欲乞休故云

吴琏

京兆由来起外非,张眉争诮画闺闱。jīng zhào yóu lái qǐ wài fēi,zhāng méi zhēng qiào huà guī wéi。 既逢舜世须弘化,未荡尧风勿道归。jì féng shùn shì xū hóng huà,wèi dàng yáo fēng wù dào guī。 受唾听乾人共仰,故交无弃世应稀。shòu tuò tīng qián rén gòng yǎng,gù jiāo wú qì shì yīng xī。 桃源眷眷空翘首,独诵高吟忆谢晖。táo yuán juàn juàn kōng qiào shǒu,dú sòng gāo yín yì xiè huī。

汪宪副别号诚斋

吴琏

四方云拥鲁衣冠,几见訚訚露肺肝。sì fāng yún yōng lǔ yī guān,jǐ jiàn yín yín lù fèi gān。 飞岭白云双眼碧,向阳朱藿一心丹。fēi lǐng bái yún shuāng yǎn bì,xiàng yáng zhū huò yī xīn dān。 子求民欲常多中,铁作肝肠百莫干。zi qiú mín yù cháng duō zhōng,tiě zuò gān cháng bǎi mò gàn。 动物格天谁可共,开云驯鳄古唐韩。dòng wù gé tiān shuí kě gòng,kāi yún xùn è gǔ táng hán。

和江桂轩先生感事韵

吴琏

闻说桃源古洞中,四时天气暖如烘。wén shuō táo yuán gǔ dòng zhōng,sì shí tiān qì nuǎn rú hōng。 白头翁讲前朝事,赤脚人存上古风。bái tóu wēng jiǎng qián cháo shì,chì jiǎo rén cún shàng gǔ fēng。 山顶朦胧红日近,树头苍翠碧云浓。shān dǐng méng lóng hóng rì jìn,shù tóu cāng cuì bì yún nóng。 由来此地堪投足,直作云岩不老翁。yóu lái cǐ dì kān tóu zú,zhí zuò yún yán bù lǎo wēng。