古诗词

惜别

李之世

有美一人兮,羌姱修而独处。yǒu měi yī rén xī,qiāng kuā xiū ér dú chù。
扈芝兰以为裾兮,曳明珰之累累。hù zhī lán yǐ wèi jū xī,yè míng dāng zhī lèi lèi。
排风云而遐览兮,抗埃?而遥举。pái fēng yún ér xiá lǎn xī,kàng āi ér yáo jǔ。
瞻修涂之纡阻兮,思蹇产乎延伫。zhān xiū tú zhī yū zǔ xī,sī jiǎn chǎn hū yán zhù。
夫既眷余以惠好兮,又申之以芳期。fū jì juàn yú yǐ huì hǎo xī,yòu shēn zhī yǐ fāng qī。
时冉冉其将届兮,风波忽而间之。shí rǎn rǎn qí jiāng jiè xī,fēng bō hū ér jiān zhī。
仰明月之皎皎兮,纷独鉴余罗帏。yǎng míng yuè zhī jiǎo jiǎo xī,fēn dú jiàn yú luó wéi。
众星俨其历历兮,白露湛而未稀。zhòng xīng yǎn qí lì lì xī,bái lù zhàn ér wèi xī。
步长廊以徙倚兮,迷不知其所为。bù zhǎng láng yǐ xǐ yǐ xī,mí bù zhī qí suǒ wèi。
昔交甫之奇逢兮,解明珠于汉浦。xī jiāo fǔ zhī qí féng xī,jiě míng zhū yú hàn pǔ。
若洛嫔与神女兮,固余心之所慕。ruò luò pín yǔ shén nǚ xī,gù yú xīn zhī suǒ mù。
余既抱此■?兮,汨临风而罔诉。yú jì bào cǐ chōng xī,mì lín fēng ér wǎng sù。
余令灵氛司筮兮,令蹇修以通情。yú lìng líng fēn sī shì xī,lìng jiǎn xiū yǐ tōng qíng。
曰两美其必合兮,两爱其必成。yuē liǎng měi qí bì hé xī,liǎng ài qí bì chéng。
驾云軿与星幄兮,摩阊阖乎余上征。jià yún píng yǔ xīng wò xī,mó chāng hé hū yú shàng zhēng。
饮余马于天津兮,撷桂华于月窟。yǐn yú mǎ yú tiān jīn xī,xié guì huá yú yuè kū。
玉皇悯余之幽衷兮,亦缔之以灵匹。yù huáng mǐn yú zhī yōu zhōng xī,yì dì zhī yǐ líng pǐ。
羌明眸与皓齿兮,焉蕙心与兰质。qiāng míng móu yǔ hào chǐ xī,yān huì xīn yǔ lán zhì。
欢婉娈之绸缪兮,要余盟乎皎日。huān wǎn luán zhī chóu móu xī,yào yú méng hū jiǎo rì。
余结以罗带兮,又袭之以蕙裳。yú jié yǐ luó dài xī,yòu xí zhī yǐ huì shang。
遗余以佩褋兮,汨期焉而吾以行。yí yú yǐ pèi dié xī,mì qī yān ér wú yǐ xíng。
情连蜷而不舍兮,余亦黯黯其惨怆。qíng lián quán ér bù shě xī,yú yì àn àn qí cǎn chuàng。
块余独罹此暌隔兮,渺不知夫天路之茫茫。kuài yú dú lí cǐ kuí gé xī,miǎo bù zhī fū tiān lù zhī máng máng。
青鸟遗余鸾笺兮,既订之密约。qīng niǎo yí yú luán jiān xī,jì dìng zhī mì yuē。
夫何告余以不闲兮,步邅回而反却。fū hé gào yú yǐ bù xián xī,bù zhān huí ér fǎn què。
余欲度而无车兮,欲逝而无航。yú yù dù ér wú chē xī,yù shì ér wú háng。
苟余情之可质兮,虽阒寂夫何伤。gǒu yú qíng zhī kě zhì xī,suī qù jì fū hé shāng。
彼天高犹可越兮,路远亦可即恐迟回而不吾顾兮,余怀怅其靡极。bǐ tiān gāo yóu kě yuè xī,lù yuǎn yì kě jí kǒng chí huí ér bù wú gù xī,yú huái chàng qí mí jí。
兽踯躅犹思求群兮,鸟孤栖而鼓翼。shòu zhí zhú yóu sī qiú qún xī,niǎo gū qī ér gǔ yì。
纷余独索居而孑处兮,恍屏营而陫恻。fēn yú dú suǒ jū ér jié chù xī,huǎng píng yíng ér fèi cè。
星歘歘而欲稀兮,月黮黮而将匿。xīng chuā chuā ér yù xī xī,yuè dǎn dǎn ér jiāng nì。
溘时序之播迁兮,既零露而霣霜。kè shí xù zhī bō qiān xī,jì líng lù ér yǔn shuāng。
木叶萎而辞干兮,众草萋其烟黄。mù yè wēi ér cí gàn xī,zhòng cǎo qī qí yān huáng。
何草木之摇落兮,睇松柏而劲好。hé cǎo mù zhī yáo luò xī,dì sōng bǎi ér jìn hǎo。
谅美人之姱信兮,曰岁寒其永保。liàng měi rén zhī kuā xìn xī,yuē suì hán qí yǒng bǎo。
怀朕情而不发兮,羌独悲此远道也。huái zhèn qíng ér bù fā xī,qiāng dú bēi cǐ yuǎn dào yě。
长憯怛以增欷,孰云察余之中抱也。zhǎng cǎn dá yǐ zēng xī,shú yún chá yú zhī zhōng bào yě。
余纫秋兰以继佩兮,集申椒其纷罗。yú rèn qiū lán yǐ jì pèi xī,jí shēn jiāo qí fēn luó。
余情虽惝恍兮,顾余心实靡他。yú qíng suī chǎng huǎng xī,gù yú xīn shí mí tā。
昔尾生之抱柱兮,宁徇义而沈波。xī wěi shēng zhī bào zhù xī,níng xùn yì ér shěn bō。
翻雨云于掌上兮,固薄俗之所讹。fān yǔ yún yú zhǎng shàng xī,gù báo sú zhī suǒ é。
结幽盟于金石兮,槛明月而长歌。jié yōu méng yú jīn shí xī,kǎn míng yuè ér zhǎng gē。
歌曰:皓魄盈盈,流光烂兮。gē yuē hào pò yíng yíng,liú guāng làn xī。
彼美者谁,姿容婉兮。bǐ měi zhě shuí,zī róng wǎn xī。
横调玉箫,吹参差兮。héng diào yù xiāo,chuī cān chà xī。
手撚璚华,寄远思兮。shǒu niǎn qióng huá,jì yuǎn sī xī。
思而不见,泪欲颓兮。sī ér bù jiàn,lèi yù tuí xī。
愿方惠好,永矢不堕兮。yuàn fāng huì hǎo,yǒng shǐ bù duò xī。

李之世

李之世,字长度,号鹤汀。新会东亭人。以麟子。明神宗万历三十四年(一六〇六)举人。晚年始就琼山教谕,迁池州府推官。未几移疾罢归。著作极多,有《圭山副藏》、《剩山水房漫稿》、及《北游》、《南归》、《雪航》、《家园》、《泡庵》、《朱崖》、《息庵》、《水竹洞》、《不住庵》诸集。传世者有《鹤汀集》十卷,其中诗集七卷、文集二卷,卷一〇附录其弟李之标文度《凫渚集》。原刻《朱厓集》,一集《浮槎草》,二集《可庐草》,三集《歇园草》,四集《和苏草》,五集《韵语》,今已不传,惟附见于《鹤汀集》之中。《鹤汀集》前有李本宁《圭山副藏叙》、韩上桂《北游草叙》二文,可供参考。康熙《新会县志·艺文下》录其诗三十一首、清温汝能《粤东诗海》八首,《明诗纪事》六首。《鹤汀集》录有邑志小传、清道光《广东通志》卷二八一有传。 李之世的作品>>

猜您喜欢

梁自献潘孟与邀游金粟泉分赋

李之世

一泓如许湛圆流,却向溟波岛面浮。yī hóng rú xǔ zhàn yuán liú,què xiàng míng bō dǎo miàn fú。
海有咸潮泉脉贵,井飘金粟地灵幽。hǎi yǒu xián cháo quán mài guì,jǐng piāo jīn sù dì líng yōu。
千年墓碣精魂语,万斛骊光罔象游。qiān nián mù jié jīng hún yǔ,wàn hú lí guāng wǎng xiàng yóu。
呼起端明还共酌,冷风人醉宋亭秋。hū qǐ duān míng hái gòng zhuó,lěng fēng rén zuì sòng tíng qiū。

天宁寺同林彦杓陈心虞曾敬济许映三

李之世

偶从法藏窥琳宫,却讶琉璃宝界同。ǒu cóng fǎ cáng kuī lín gōng,què yà liú lí bǎo jiè tóng。
阿歘何年成幻住,摩尼浮浪现神通。ā chuā hé nián chéng huàn zhù,mó ní fú làng xiàn shén tōng。
山空每诧龙听法,海立时闻鹫呼风。shān kōng měi chà lóng tīng fǎ,hǎi lì shí wén jiù hū fēng。
惟有闲潮真不舍,曾随明月泛鸿蒙。wéi yǒu xián cháo zhēn bù shě,céng suí míng yuè fàn hóng méng。

寿白太尊

李之世

分符海国领专城,南极常依帝座明。fēn fú hǎi guó lǐng zhuān chéng,nán jí cháng yī dì zuò míng。
穷发波涛支一柱,中流日月照双旌。qióng fā bō tāo zhī yī zhù,zhōng liú rì yuè zhào shuāng jīng。
蕊珠天上长生国,金粟人间古佛名。ruǐ zhū tiān shàng zhǎng shēng guó,jīn sù rén jiān gǔ fú míng。
圣主贤臣今日事,遐方人吏颂河清。shèng zhǔ xián chén jīn rì shì,xiá fāng rén lì sòng hé qīng。

汪海渡贻诗邀赏菊步韵呈答效唐伯虎体

李之世

为甚黄花向酒开,想应名酒浇花栽。wèi shén huáng huā xiàng jiǔ kāi,xiǎng yīng míng jiǔ jiāo huā zāi。
无花也觉酒肠涩,有酒可无花事催。wú huā yě jué jiǔ cháng sè,yǒu jiǔ kě wú huā shì cuī。
酒性全凭花作胆,花神端以酒为胎。jiǔ xìng quán píng huā zuò dǎn,huā shén duān yǐ jiǔ wèi tāi。
频频酌酒君休讶,日日看花我肯来。pín pín zhuó jiǔ jūn xiū yà,rì rì kàn huā wǒ kěn lái。

社集咏知风草和汪海渡得一东

李之世

青萍尚未决雌雄,蔓草谁将测化工。qīng píng shàng wèi jué cí xióng,màn cǎo shuí jiāng cè huà gōng。
本是根荄群饱露,向缘枝节独关风。běn shì gēn gāi qún bǎo lù,xiàng yuán zhī jié dú guān fēng。
吹葭转觉灰无力,占荚还疑叶不同。chuī jiā zhuǎn jué huī wú lì,zhàn jiá hái yí yè bù tóng。
见说天南波近息,尧阶应产萐丛丛。jiàn shuō tiān nán bō jìn xī,yáo jiē yīng chǎn shà cóng cóng。

再和赖无畏得四支

李之世

茫茫噫气可谁窥,却向夭翘早示期。máng máng yī qì kě shuí kuī,què xiàng yāo qiào zǎo shì qī。
海国有涛风不定,巢居无恙草先知。hǎi guó yǒu tāo fēng bù dìng,cháo jū wú yàng cǎo xiān zhī。
春行贾舶占桃浪,秋护山农祝麦岐。chūn xíng jiǎ bó zhàn táo làng,qiū hù shān nóng zhù mài qí。
若道禨祥非预兆,枯茎何必数丛蓍。ruò dào jī xiáng fēi yù zhào,kū jīng hé bì shù cóng shī。

再和王尧韭得二萧

李之世

水羡琼株陆羡瑶,奇哉占候又灵苗。shuǐ xiàn qióng zhū lù xiàn yáo,qí zāi zhàn hòu yòu líng miáo。
东皇有令先行草,少女乘机始弄潮。dōng huáng yǒu lìng xiān xíng cǎo,shǎo nǚ chéng jī shǐ nòng cháo。
节节枝枝随岁序,风风雨雨系柔条。jié jié zhī zhī suí suì xù,fēng fēng yǔ yǔ xì róu tiáo。
凭君拾得还相示,首向山堂月谱标。píng jūn shí dé hái xiāng shì,shǒu xiàng shān táng yuè pǔ biāo。

再和潘孟与得九真

李之世

化草曾闻是美人,今来海国作波神。huà cǎo céng wén shì měi rén,jīn lái hǎi guó zuò bō shén。
不烦占验披枝得,若问灾祥数节亲。bù fán zhàn yàn pī zhī dé,ruò wèn zāi xiáng shù jié qīn。
飓母翻风吹海立,石尤噀墨搅天匀。jù mǔ fān fēng chuī hǎi lì,shí yóu xùn mò jiǎo tiān yún。
宰官亭下年年拜,茎草真成丈六身。zǎi guān tíng xià nián nián bài,jīng cǎo zhēn chéng zhàng liù shēn。

社集咏乌鲗〔鲫〕鱼

李之世

莫是千年老白蟫,前身蠹却几琅函。mò shì qiān nián lǎo bái yín,qián shēn dù què jǐ láng hán。
吐来赤水疑成字,纳尽玄霜岂为贪。tǔ lái chì shuǐ yí chéng zì,nà jǐn xuán shuāng qǐ wèi tān。
尚想片云浮玉沼,也随圆魄下金潭。shàng xiǎng piàn yún fú yù zhǎo,yě suí yuán pò xià jīn tán。
多情不似传书鲤,满腹螺香一味憨。duō qíng bù shì chuán shū lǐ,mǎn fù luó xiāng yī wèi hān。

憩南桥茶亭戏题僧簿

李之世

马蹄扑扑古堤边,却到招提似野廛。mǎ tí pū pū gǔ dī biān,què dào zhāo tí shì yě chán。
老佛无缘空守屋,山僧逢著便抄钱。lǎo fú wú yuán kōng shǒu wū,shān sēng féng zhù biàn chāo qián。
香厨饭熟乌从掠,草榻莎深鹿借眠。xiāng chú fàn shú wū cóng lüè,cǎo tà shā shēn lù jiè mián。
莫道空门寒不过,宰官今亦抱寒毡。mò dào kōng mén hán bù guò,zǎi guān jīn yì bào hán zhān。

次和张泰寰别驾元旦试笔

李之世

笑拂头颅与岁新,前街挝鼓赛门神。xiào fú tóu lú yǔ suì xīn,qián jiē wō gǔ sài mén shén。
云山有约偏留客,花鸟无端却殢人。yún shān yǒu yuē piān liú kè,huā niǎo wú duān què tì rén。
近海岚烟霏宿雨,夹蹊桃杏报芳春。jìn hǎi lán yān fēi sù yǔ,jiā qī táo xìng bào fāng chūn。
椒盘随办香醪熟,其奈朱衣拜谒频。jiāo pán suí bàn xiāng láo shú,qí nài zhū yī bài yè pín。

读朱四尊悼张孺人诗有感步韵赋呈

李之世

当年彤管写悲吟,窅窅重泉信易沈。dāng nián tóng guǎn xiě bēi yín,yǎo yǎo zhòng quán xìn yì shěn。
万感难酬唯有泪,三生如晤亦同心。wàn gǎn nán chóu wéi yǒu lèi,sān shēng rú wù yì tóng xīn。
疏花影澹空临镜,流水声凄不入琴。shū huā yǐng dàn kōng lín jìng,liú shuǐ shēng qī bù rù qín。
几度徘徊堪掩牍,钟情谁似使君深。jǐ dù pái huái kān yǎn dú,zhōng qíng shuí shì shǐ jūn shēn。

羊廷信明经过访以儋被为贽赋此酬之

李之世

未曾相识即依依,风雪谁敲白板扉。wèi céng xiāng shí jí yī yī,fēng xuě shuí qiāo bái bǎn fēi。
海外交情怜布被,天涯乡信滞寒衣。hǎi wài jiāo qíng lián bù bèi,tiān yá xiāng xìn zhì hán yī。
多君击水风弥厚,笑我穿杨力已微。duō jūn jī shuǐ fēng mí hòu,xiào wǒ chuān yáng lì yǐ wēi。
蹭蹬一毡栖未稳,秋来还欲附雄飞。cèng dēng yī zhān qī wèi wěn,qiū lái hái yù fù xióng fēi。

过粟泉访李影九不遇因为山僧草疏

李之世

踏遍闲原日未曛,松房宴坐不逢君。tà biàn xián yuán rì wèi xūn,sōng fáng yàn zuò bù féng jūn。
半庭草色浮书带,满镜池光染墨云。bàn tíng cǎo sè fú shū dài,mǎn jìng chí guāng rǎn mò yún。
山鸟时能呼佛现,荷花也解沐禅芬。shān niǎo shí néng hū fú xiàn,hé huā yě jiě mù chán fēn。
清泉酌罢休言去,且为檀那草愿文。qīng quán zhuó bà xiū yán qù,qiě wèi tán nà cǎo yuàn wén。

别粟泉书一律赠僧

李之世

山阁胧胧欲上晖,寺钟初歇汲人稀。shān gé lóng lóng yù shàng huī,sì zhōng chū xiē jí rén xī。
荷封碧盎投青涧,乳摘云根下翠微。hé fēng bì àng tóu qīng jiàn,rǔ zhāi yún gēn xià cuì wēi。
几度叮咛勤水使,十分剥啄闹禅扉。jǐ dù dīng níng qín shuǐ shǐ,shí fēn bō zhuó nào chán fēi。
一瓢挂树从今去,带得清泠两腋归。yī piáo guà shù cóng jīn qù,dài dé qīng líng liǎng yè guī。