古诗词

惜别

李之世

有美一人兮,羌姱修而独处。yǒu měi yī rén xī,qiāng kuā xiū ér dú chù。
扈芝兰以为裾兮,曳明珰之累累。hù zhī lán yǐ wèi jū xī,yè míng dāng zhī lèi lèi。
排风云而遐览兮,抗埃?而遥举。pái fēng yún ér xiá lǎn xī,kàng āi ér yáo jǔ。
瞻修涂之纡阻兮,思蹇产乎延伫。zhān xiū tú zhī yū zǔ xī,sī jiǎn chǎn hū yán zhù。
夫既眷余以惠好兮,又申之以芳期。fū jì juàn yú yǐ huì hǎo xī,yòu shēn zhī yǐ fāng qī。
时冉冉其将届兮,风波忽而间之。shí rǎn rǎn qí jiāng jiè xī,fēng bō hū ér jiān zhī。
仰明月之皎皎兮,纷独鉴余罗帏。yǎng míng yuè zhī jiǎo jiǎo xī,fēn dú jiàn yú luó wéi。
众星俨其历历兮,白露湛而未稀。zhòng xīng yǎn qí lì lì xī,bái lù zhàn ér wèi xī。
步长廊以徙倚兮,迷不知其所为。bù zhǎng láng yǐ xǐ yǐ xī,mí bù zhī qí suǒ wèi。
昔交甫之奇逢兮,解明珠于汉浦。xī jiāo fǔ zhī qí féng xī,jiě míng zhū yú hàn pǔ。
若洛嫔与神女兮,固余心之所慕。ruò luò pín yǔ shén nǚ xī,gù yú xīn zhī suǒ mù。
余既抱此■?兮,汨临风而罔诉。yú jì bào cǐ chōng xī,mì lín fēng ér wǎng sù。
余令灵氛司筮兮,令蹇修以通情。yú lìng líng fēn sī shì xī,lìng jiǎn xiū yǐ tōng qíng。
曰两美其必合兮,两爱其必成。yuē liǎng měi qí bì hé xī,liǎng ài qí bì chéng。
驾云軿与星幄兮,摩阊阖乎余上征。jià yún píng yǔ xīng wò xī,mó chāng hé hū yú shàng zhēng。
饮余马于天津兮,撷桂华于月窟。yǐn yú mǎ yú tiān jīn xī,xié guì huá yú yuè kū。
玉皇悯余之幽衷兮,亦缔之以灵匹。yù huáng mǐn yú zhī yōu zhōng xī,yì dì zhī yǐ líng pǐ。
羌明眸与皓齿兮,焉蕙心与兰质。qiāng míng móu yǔ hào chǐ xī,yān huì xīn yǔ lán zhì。
欢婉娈之绸缪兮,要余盟乎皎日。huān wǎn luán zhī chóu móu xī,yào yú méng hū jiǎo rì。
余结以罗带兮,又袭之以蕙裳。yú jié yǐ luó dài xī,yòu xí zhī yǐ huì shang。
遗余以佩褋兮,汨期焉而吾以行。yí yú yǐ pèi dié xī,mì qī yān ér wú yǐ xíng。
情连蜷而不舍兮,余亦黯黯其惨怆。qíng lián quán ér bù shě xī,yú yì àn àn qí cǎn chuàng。
块余独罹此暌隔兮,渺不知夫天路之茫茫。kuài yú dú lí cǐ kuí gé xī,miǎo bù zhī fū tiān lù zhī máng máng。
青鸟遗余鸾笺兮,既订之密约。qīng niǎo yí yú luán jiān xī,jì dìng zhī mì yuē。
夫何告余以不闲兮,步邅回而反却。fū hé gào yú yǐ bù xián xī,bù zhān huí ér fǎn què。
余欲度而无车兮,欲逝而无航。yú yù dù ér wú chē xī,yù shì ér wú háng。
苟余情之可质兮,虽阒寂夫何伤。gǒu yú qíng zhī kě zhì xī,suī qù jì fū hé shāng。
彼天高犹可越兮,路远亦可即恐迟回而不吾顾兮,余怀怅其靡极。bǐ tiān gāo yóu kě yuè xī,lù yuǎn yì kě jí kǒng chí huí ér bù wú gù xī,yú huái chàng qí mí jí。
兽踯躅犹思求群兮,鸟孤栖而鼓翼。shòu zhí zhú yóu sī qiú qún xī,niǎo gū qī ér gǔ yì。
纷余独索居而孑处兮,恍屏营而陫恻。fēn yú dú suǒ jū ér jié chù xī,huǎng píng yíng ér fèi cè。
星歘歘而欲稀兮,月黮黮而将匿。xīng chuā chuā ér yù xī xī,yuè dǎn dǎn ér jiāng nì。
溘时序之播迁兮,既零露而霣霜。kè shí xù zhī bō qiān xī,jì líng lù ér yǔn shuāng。
木叶萎而辞干兮,众草萋其烟黄。mù yè wēi ér cí gàn xī,zhòng cǎo qī qí yān huáng。
何草木之摇落兮,睇松柏而劲好。hé cǎo mù zhī yáo luò xī,dì sōng bǎi ér jìn hǎo。
谅美人之姱信兮,曰岁寒其永保。liàng měi rén zhī kuā xìn xī,yuē suì hán qí yǒng bǎo。
怀朕情而不发兮,羌独悲此远道也。huái zhèn qíng ér bù fā xī,qiāng dú bēi cǐ yuǎn dào yě。
长憯怛以增欷,孰云察余之中抱也。zhǎng cǎn dá yǐ zēng xī,shú yún chá yú zhī zhōng bào yě。
余纫秋兰以继佩兮,集申椒其纷罗。yú rèn qiū lán yǐ jì pèi xī,jí shēn jiāo qí fēn luó。
余情虽惝恍兮,顾余心实靡他。yú qíng suī chǎng huǎng xī,gù yú xīn shí mí tā。
昔尾生之抱柱兮,宁徇义而沈波。xī wěi shēng zhī bào zhù xī,níng xùn yì ér shěn bō。
翻雨云于掌上兮,固薄俗之所讹。fān yǔ yún yú zhǎng shàng xī,gù báo sú zhī suǒ é。
结幽盟于金石兮,槛明月而长歌。jié yōu méng yú jīn shí xī,kǎn míng yuè ér zhǎng gē。
歌曰:皓魄盈盈,流光烂兮。gē yuē hào pò yíng yíng,liú guāng làn xī。
彼美者谁,姿容婉兮。bǐ měi zhě shuí,zī róng wǎn xī。
横调玉箫,吹参差兮。héng diào yù xiāo,chuī cān chà xī。
手撚璚华,寄远思兮。shǒu niǎn qióng huá,jì yuǎn sī xī。
思而不见,泪欲颓兮。sī ér bù jiàn,lèi yù tuí xī。
愿方惠好,永矢不堕兮。yuàn fāng huì hǎo,yǒng shǐ bù duò xī。

李之世

李之世,字长度,号鹤汀。新会东亭人。以麟子。明神宗万历三十四年(一六〇六)举人。晚年始就琼山教谕,迁池州府推官。未几移疾罢归。著作极多,有《圭山副藏》、《剩山水房漫稿》、及《北游》、《南归》、《雪航》、《家园》、《泡庵》、《朱崖》、《息庵》、《水竹洞》、《不住庵》诸集。传世者有《鹤汀集》十卷,其中诗集七卷、文集二卷,卷一〇附录其弟李之标文度《凫渚集》。原刻《朱厓集》,一集《浮槎草》,二集《可庐草》,三集《歇园草》,四集《和苏草》,五集《韵语》,今已不传,惟附见于《鹤汀集》之中。《鹤汀集》前有李本宁《圭山副藏叙》、韩上桂《北游草叙》二文,可供参考。康熙《新会县志·艺文下》录其诗三十一首、清温汝能《粤东诗海》八首,《明诗纪事》六首。《鹤汀集》录有邑志小传、清道光《广东通志》卷二八一有传。 李之世的作品>>

猜您喜欢

次和陈伯良过访

李之世

九十春光已半过,其如不饮负春何。jiǔ shí chūn guāng yǐ bàn guò,qí rú bù yǐn fù chūn hé。
花容媚客偏能艳,酒盏逢欢恨未多。huā róng mèi kè piān néng yàn,jiǔ zhǎn féng huān hèn wèi duō。
寒逼蒳炉香易细,雨滋桐质调难和。hán bī nà lú xiāng yì xì,yǔ zī tóng zhì diào nán hé。
同君批抹闲风景,险思还将险韵磨。tóng jūn pī mǒ xián fēng jǐng,xiǎn sī hái jiāng xiǎn yùn mó。

次和尹世立过访

李之世

春在林芳雨霭间,聊将澹酌消春闲。chūn zài lín fāng yǔ ǎi jiān,liáo jiāng dàn zhuó xiāo chūn xián。
盘空衲子挦蔬去,灶湿山童乞火还。pán kōng nà zi xián shū qù,zào shī shān tóng qǐ huǒ hái。
角韵何人诗骨隽,飞筹偏我酒肠悭。jiǎo yùn hé rén shī gǔ juàn,fēi chóu piān wǒ jiǔ cháng qiān。
茸茸细草沾游屐,踏破苍苔几径斑。rōng rōng xì cǎo zhān yóu jī,tà pò cāng tái jǐ jìng bān。

次和友人苦贫

李之世

木棉遮暖草为茵,自笑频年客路尘。mù mián zhē nuǎn cǎo wèi yīn,zì xiào pín nián kè lù chén。
帐底有文堪骂鬼,囊中无物可通神。zhàng dǐ yǒu wén kān mà guǐ,náng zhōng wú wù kě tōng shén。
倾盖与语皆肝胆,度岭逢人半故新。qīng gài yǔ yǔ jiē gān dǎn,dù lǐng féng rén bàn gù xīn。
吟兴转豪气转壮,如君意况讵言贫。yín xīng zhuǎn háo qì zhuǎn zhuàng,rú jūn yì kuàng jù yán pín。

次答尹世立赠别

李之世

未向冥鸿赋遁肥,鸥心鹿性本无机。wèi xiàng míng hóng fù dùn féi,ōu xīn lù xìng běn wú jī。
正当萧瑟人难别,况隔关山月共辉。zhèng dāng xiāo sè rén nán bié,kuàng gé guān shān yuè gòng huī。
世局随缘终自了,孤云与我若相依。shì jú suí yuán zhōng zì le,gū yún yǔ wǒ ruò xiāng yī。
为言后夜思君处,溟海迢迢梦独归。wèi yán hòu yè sī jūn chù,míng hǎi tiáo tiáo mèng dú guī。

王方伯削平粤寇诗以志颂

李之世

陡崖一线透重关,自古梯航通百蛮。dǒu yá yī xiàn tòu zhòng guān,zì gǔ tī háng tōng bǎi mán。
民杂汉夷因产孽,地邻山泽易藏奸。mín zá hàn yí yīn chǎn niè,dì lín shān zé yì cáng jiān。
雕戈指日虹霓避,羽扇临戎将士闲。diāo gē zhǐ rì hóng ní bì,yǔ shàn lín róng jiāng shì xián。
黄木湾头时饮马,战袍微渍血花殷。huáng mù wān tóu shí yǐn mǎ,zhàn páo wēi zì xuè huā yīn。

王方伯削平粤寇诗以志颂

李之世

天南锁钥镇雄藩,虎帐居然节钺尊。tiān nán suǒ yào zhèn xióng fān,hǔ zhàng jū rán jié yuè zūn。
马上轮刀冲贼阵,牙前献馘到辕门。mǎ shàng lún dāo chōng zéi zhèn,yá qián xiàn guó dào yuán mén。
销兵士解寻耕犊,逃难民归放牧豚。xiāo bīng shì jiě xún gēng dú,táo nán mín guī fàng mù tún。
从此重溟波渐息,荣光如注洗朝暾。cóng cǐ zhòng míng bō jiàn xī,róng guāng rú zhù xǐ cháo tūn。

王方伯削平粤寇诗以志颂

李之世

水陆兵符两道分,登坛号令势如云。shuǐ lù bīng fú liǎng dào fēn,dēng tán hào lìng shì rú yún。
连天飞寨轰雷破,横海风帆纵火焚。lián tiān fēi zhài hōng léi pò,héng hǎi fēng fān zòng huǒ fén。
汛扫莫教留后患,颜行谁敢逆前军。xùn sǎo mò jiào liú hòu huàn,yán xíng shuí gǎn nì qián jūn。
也知百粤长城借,还仗犁庭净虏氛。yě zhī bǎi yuè zhǎng chéng jiè,hái zhàng lí tíng jìng lǔ fēn。

王方伯削平粤寇诗以志颂

李之世

海内骚然仰度支,东南物力尽雕疲。hǎi nèi sāo rán yǎng dù zhī,dōng nán wù lì jǐn diāo pí。
可堪号泽窥关日,尽是炊骸拆骨时。kě kān hào zé kuī guān rì,jǐn shì chuī hái chāi gǔ shí。
十郡河山归掌握,诸曹刍粟属分司。shí jùn hé shān guī zhǎng wò,zhū cáo chú sù shǔ fēn sī。
凭将一柱扶天手,重勒镇蛮两字碑。píng jiāng yī zhù fú tiān shǒu,zhòng lēi zhèn mán liǎng zì bēi。

次和林阳仲铨部见赠还琼山兼志畴昔

李之世

离筵初洽鸟嘤嘤,尊酒从头话旧盟。lí yán chū qià niǎo yīng yīng,zūn jiǔ cóng tóu huà jiù méng。
入室茝兰宁异味,当年邪许谬同声。rù shì chǎi lán níng yì wèi,dāng nián xié xǔ miù tóng shēng。
埙篪绝处余怜弟,齿德排来尔是兄。xūn chí jué chù yú lián dì,chǐ dé pái lái ěr shì xiōng。
三度海门人不识,却惭津吏问前程。sān dù hǎi mén rén bù shí,què cán jīn lì wèn qián chéng。

次和林阳仲铨部见赠还琼山兼志畴昔

李之世

鹓行鸥席各为群,仕隐繇来不碍君。yuān xíng ōu xí gè wèi qún,shì yǐn yáo lái bù ài jūn。
水镜独提天下士,文场雄扫万人军。shuǐ jìng dú tí tiān xià shì,wén chǎng xióng sǎo wàn rén jūn。
半窥短阁吟赊月,一鉴澄池坐浣云。bàn kuī duǎn gé yín shē yuè,yī jiàn chéng chí zuò huàn yún。
近喜词曹归领袖,彩毫敲玉数相闻。jìn xǐ cí cáo guī lǐng xiù,cǎi háo qiāo yù shù xiāng wén。

次和林阳仲铨部见赠还琼山兼志畴昔

李之世

乘风破浪我何堪,却向南溟又更南。chéng fēng pò làng wǒ hé kān,què xiàng nán míng yòu gèng nán。
海舶有时夷互市,官邮半是草为庵。hǎi bó yǒu shí yí hù shì,guān yóu bàn shì cǎo wèi ān。
餐多瑶柱如常馔,饮试椰浆亦觉酣。cān duō yáo zhù rú cháng zhuàn,yǐn shì yē jiāng yì jué hān。
苍屹间云金栗月,也曾狂笔扫晴岚。cāng yì jiān yún jīn lì yuè,yě céng kuáng bǐ sǎo qíng lán。

次和林阳仲铨部见赠还琼山兼志畴昔

李之世

石室书留壁缝青,先朝学士旧仪刑。shí shì shū liú bì fèng qīng,xiān cháo xué shì jiù yí xíng。
非贪升斗腰频折,几阅风尘眼未醒。fēi tān shēng dòu yāo pín zhé,jǐ yuè fēng chén yǎn wèi xǐng。
鱼豕暂删新注疏,尊罍多缀古镌铭。yú shǐ zàn shān xīn zhù shū,zūn léi duō zhuì gǔ juān míng。
可堪误点进贤籍,白首空怜守一经。kě kān wù diǎn jìn xián jí,bái shǒu kōng lián shǒu yī jīng。

草堂落成漫志近况

李之世

揆地刚能满一弓,芟来蔓草尚芃芃。kuí dì gāng néng mǎn yī gōng,shān lái màn cǎo shàng péng péng。
疏编篱格留通月,低搭茅檐欲避风。shū biān lí gé liú tōng yuè,dī dā máo yán yù bì fēng。
庭砌渐夷妨蚓穴,门楹不设象牛宫。tíng qì jiàn yí fáng yǐn xué,mén yíng bù shè xiàng niú gōng。
邮泉嫁竹何多事,时自荷锄助小僮。yóu quán jià zhú hé duō shì,shí zì hé chú zhù xiǎo tóng。

草堂落成漫志近况

李之世

夹色权分两耳房,粗陈经卷及藜床。jiā sè quán fēn liǎng ěr fáng,cū chén jīng juǎn jí lí chuáng。
近从坡老传悭法,偶向真人斗睡方。jìn cóng pō lǎo chuán qiān fǎ,ǒu xiàng zhēn rén dòu shuì fāng。
病骨且便宽酒债,贫餐尚未缺禽粮。bìng gǔ qiě biàn kuān jiǔ zhài,pín cān shàng wèi quē qín liáng。
卑栖亦是安时分,莫把枋榆较短长。bēi qī yì shì ān shí fēn,mò bǎ fāng yú jiào duǎn zhǎng。

草堂落成漫志近况

李之世

屋角平行亦碍眉,巡檐刚觉帽儿欹。wū jiǎo píng xíng yì ài méi,xún yán gāng jué mào ér yī。
童闲洗药晒书后,客韵香恬熟茗时。tóng xián xǐ yào shài shū hòu,kè yùn xiāng tián shú míng shí。
花瘦篱头酣不醒,竹荒墙角俗难医。huā shòu lí tóu hān bù xǐng,zhú huāng qiáng jiǎo sú nán yī。
何如刬却前阶草,一味清虚也亦宜。hé rú chǎn què qián jiē cǎo,yī wèi qīng xū yě yì yí。