品读经典 · 传承文明

双洞疏烟

宋兆礿

双岩原自出黄岐,别以灵栖著景宜。shuāng yán yuán zì chū huáng qí,bié yǐ líng qī zhù jǐng yí。 北去松云随意懒,南来竹霭倩风移。běi qù sōng yún suí yì lǎn,nán lái zhú ǎi qiàn fēng yí。 林间客话氤氲里,雨后僧归澹漠时。lín jiān kè huà yīn yūn lǐ,yǔ hòu sēng guī dàn mò shí。 每叩洞门惊踏破,身居烟上不曾知。měi kòu dòng mén jīng tà pò,shēn jū yān shàng bù céng zhī。

宋兆礿

宋兆礿,字尔孚。揭阳人。明思宗崇祯元年(一六二八)进士。初授广昌知县,莅任才十月,以父丧归。服阕,补仁和知县,在任五年,以清廉不能具常例,失鹾使者欢,解绶归里。卒年四十三。有《旧耕堂稿》。清康熙《潮州府志》卷九上有传。 宋兆礿的作品>>

猜您喜欢

元塔登高

宋兆礿

人文地气翕然升,雁塔方高岂计层。rén wén dì qì xī rán shēng,yàn tǎ fāng gāo qǐ jì céng。 便待参云惟此级,何曾插汉不容登。biàn dài cān yún wéi cǐ jí,hé céng chā hàn bù róng dēng。 平畴拔地明孤起,远嶂临江欲共凭。píng chóu bá dì míng gū qǐ,yuǎn zhàng lín jiāng yù gòng píng。 若问题名元字在,海天空阔赋鲲鹏。ruò wèn tí míng yuán zì zài,hǎi tiān kōng kuò fù kūn péng。

屈同姓

宋兆礿

攘功世之常,何至忧思起。rǎng gōng shì zhī cháng,hé zhì yōu sī qǐ。 放逐臣之分,何至愤投水。fàng zhú chén zhī fēn,hé zhì fèn tóu shuǐ。 胸有一部骚,不发不能已。xiōng yǒu yī bù sāo,bù fā bù néng yǐ。 骚卷留千秋,何关死不死。sāo juǎn liú qiān qiū,hé guān sǐ bù sǐ。

柳下僯子卿娶

宋兆礿

柳下坐怀事,道学喜传说。liǔ xià zuò huái shì,dào xué xǐ chuán shuō。 人以穷来归,因之试淄涅。rén yǐ qióng lái guī,yīn zhī shì zī niè。 是乃桑中为,谁云柳下屑。shì nǎi sāng zhōng wèi,shuí yún liǔ xià xiè。 然则复何奇,不恭其一辙。rán zé fù hé qí,bù gōng qí yī zhé。 子卿偕胡妇,千秋辨污蔑。zi qīng xié hú fù,qiān qiū biàn wū miè。 十九年泽中,人情宁消灭。shí jiǔ nián zé zhōng,rén qíng níng xiāo miè。 古今至节人,一皆情所结。gǔ jīn zhì jié rén,yī jiē qíng suǒ jié。 情至风值萍,曾何伤汉节。qíng zhì fēng zhí píng,céng hé shāng hàn jié。 胡妇若累卿,胡羊亦卿孽。hú fù ruò lèi qīng,hú yáng yì qīng niè。 汉旄落寒沙,胡霜焉可啮。hàn máo luò hán shā,hú shuāng yān kě niè。 然则复何妨,柳下谁优劣。rán zé fù hé fáng,liǔ xià shuí yōu liè。

赋得陶渊明无钱对菊花

宋兆礿

秋风吹菊遍东篱,百卉无颜不敢奇。qiū fēng chuī jú biàn dōng lí,bǎi huì wú yán bù gǎn qí。 天生千古一陶令,人外欣赏深相知。tiān shēng qiān gǔ yī táo lìng,rén wài xīn shǎng shēn xiāng zhī。 相知相赏成清友,角巾在瓮杯在手。xiāng zhī xiāng shǎng chéng qīng yǒu,jiǎo jīn zài wèng bēi zài shǒu。 角巾在瓮杯在手,偶然瓶尽花知否。jiǎo jīn zài wèng bēi zài shǒu,ǒu rán píng jǐn huā zhī fǒu。 先生无酒亦无求,于焉绕径自夷犹。xiān shēng wú jiǔ yì wú qiú,yú yān rào jìng zì yí yóu。 东皋日出淡烟锁,采之盈掬清芬朵。dōng gāo rì chū dàn yān suǒ,cǎi zhī yíng jū qīng fēn duǒ。 陶公爱菊晚节高,菊亦爱公高似我。táo gōng ài jú wǎn jié gāo,jú yì ài gōng gāo shì wǒ。 忘言相对与谈玄,有菊空尊亦自可。wàng yán xiāng duì yǔ tán xuán,yǒu jú kōng zūn yì zì kě。 东家酣畅九日天,霜枝摧辱俗夫前。dōng jiā hān chàng jiǔ rì tiān,shuāng zhī cuī rǔ sú fū qián。 西家黄白排成队,粉黛无色相为妍。xī jiā huáng bái pái chéng duì,fěn dài wú sè xiāng wèi yán。 即令有酒洗妆在,花之神理已不全。jí lìng yǒu jiǔ xǐ zhuāng zài,huā zhī shén lǐ yǐ bù quán。 何似陶公篱落下,不衫不履自翩翩。hé shì táo gōng lí luò xià,bù shān bù lǚ zì piān piān。 天生姿骨大疏放,种花亦如其人焉。tiān shēng zī gǔ dà shū fàng,zhǒng huā yì rú qí rén yān。 满径黄金清富贵,谁云五柳真无钱。mǎn jìng huáng jīn qīng fù guì,shuí yún wǔ liǔ zhēn wú qián。 有钱何与菊花事,无酒逃却花间禅。yǒu qián hé yǔ jú huā shì,wú jiǔ táo què huā jiān chán。 陶公得意每如此,书不求解琴无弦。táo gōng dé yì měi rú cǐ,shū bù qiú jiě qín wú xián。

德安道中望庐山

宋兆礿

庐山去我不盈尺,我去庐山只一屐。lú shān qù wǒ bù yíng chǐ,wǒ qù lú shān zhǐ yī jī。 相逢掉臂而过之,以意往还为朝夕。xiāng féng diào bì ér guò zhī,yǐ yì wǎng hái wèi cháo xī。 峰尖折合不记痕,历落空苍如展襞。fēng jiān zhé hé bù jì hén,lì luò kōng cāng rú zhǎn bì。 此中名理大深奇,名贤文士而仙释。cǐ zhōng míng lǐ dà shēn qí,míng xián wén shì ér xiān shì。 我于其中何居焉,车马匆匆相为客。wǒ yú qí zhōng hé jū yān,chē mǎ cōng cōng xiāng wèi kè。 山灵爱客如怜才,分明变现开幽寞。shān líng ài kè rú lián cái,fēn míng biàn xiàn kāi yōu mò。 随我路中路不崎,入我舟中舟不窄。suí wǒ lù zhōng lù bù qí,rù wǒ zhōu zhōng zhōu bù zhǎi。 为问明日浔阳江上路,庐山将莫从人渡。wèi wèn míng rì xún yáng jiāng shàng lù,lú shān jiāng mò cóng rén dù。